Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 125

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày nay, Niếp Tích không đi tìm Lãnh Tang Thanh.

Mấy ngày nay, cảm xúc Niếp Tích vẫn thực rối rắm, không cười, nhưng tựa hồ có thể nhìn ra có chuyện gì đó làm cho hắn khẩn cấp.

Mấy ngày nay, Niếp Tích vẫn mang theo mũ lưỡi trai cùng kính râm, vành nón ép rất thấp, kính râm to làm che đi nửa khuôn mặt của hắn, đây là có dụng ý khác, hắn không muốn ai nhìn thấy mặt hắn.

Bọn hạ nhân nhìn thấy cảm xúc của hắn biến hóa, cùng với hành động của hắn, đều thực không hiểu, nhưng mà không dám hỏi nhiều, tất nhiên Niếp Tích cũng không có nói mục đích của mình ra.

"Chủ nhân, chúng tôi đang tìm người mất tích, cho tới bây giờ đã mất tích sáu người, nhưng sự tình vẫn không có tiến triển như cũ. Theo thuộc hạ biết, BABY-M là tập đoàn sát thủ toàn thế giới cao nhất, người của chúng tôi thực sự đã dữ nhiều lành ít." Một tên hắc y nhân rất cung kính bẩm báo cho Niếp Tích.

Bàn chân Niếp Tích để ở trên ban công biệt thự, tay phải giống như ngoạn phi ngoạn đùa nghịch một điếu xì gà chưa châm, bên trái trên chỗ đá là một ly hồng rượu, chén bị gió thổi "Ong ong" vang lên, trời không vạn dặm không mây, một mảnh trong sáng, nhưng mà trên mặt hắn lại không phải trong sáng như vậy.

"Lũ ngu ngốc các người, có dựa theo phân phó của tôi làm việc cũng không được sao?" Ngữ khí hắn có chút tức giận.

Hắc y nhân không nói gì, có chút khẩn trương khép lại hai chân, cúi đầu, hạ thắt lưng.

Niếp Tích bưng lên chén rượu nhấp một ngụm, có chút không kiên nhẫn tiếp theo nói: "Tôi muốn các người đi tìm người, các người lại đi bắt người, tốt nhất ở trước mặt tôi các người nên biểu hiện một chút, chỉ bằng năng lực này của các người, mười người cũng không đối phó được một người."

"Thuộc hạ vô năng." Hắc y nhân chán nản nói.

"Tiếp tục phái người đi tìm, nếu thân phận bị bại lộ, phải nhớ kỹ bảo trụ tánh mạng quan trọng nhất, tìm càng nhiều manh mối càng tốt, hơn nữa nói được càng nhiều càng tốt." Niếp Tích lại phân phó nói.

Tất cả đều là cố ý làm chi, hắn biết rõ lấy những thục lực của thủ hạ mình ra, muốn so với sát thủ xuất thân từ BABY-M rất kém nhiều, biện pháp hữu hiệu mà nhanh nhất chính là, kinh động bọn họ, làm cho bọn họ tìm đến hắn.

Hắc y nhân lui ra, hắn tiếp tục ngắm nhìn phương xa, đôi mắt dưới kính râm tràn ngập buồn bã vô tận, đoạn thời gian gắn 3 năm trước, lặp lại trong đầu hắn.

"Đại ca, anh thật sự còn sống không... Nhưng mà anh vì sao..." Hắn thở dài một tiếng, trong giọng nói bao hàm rất nhiều chua xót.

--------------------

Quả nhiên không ngoài dự liệu.

Ba ngày sau vào một buổi chiều, Niếp Tích đang trên đường đi xuống bãi đỗ xe, bãi đỗ xe yên tĩnh thần kỳ, xa xa chỉ có một người, đứng sau xe cầm điện thoại, tuy rằng là trốn Niếp Tích, nhưng Niếp Tích thực sắc bén phát hiện hắn qua kính thủy tinh, người theo dõi mình.

Cơ hội tới.

Niếp Tích làm bộ dường như không có việc gì, tiếp tục đi về phía xe của mình, sắp đến lúc, gọi người thu hồi điện thoại, mở ra cửa xe bên cạnh, chui vào, khởi động ô tô.

Niếp Tích thực tự nhiên mở cửa xe, ngay cả nhìn cũng không có nhìn bên cạnh xe, dùng cái chìa khóa khởi động động cơ, sườn mắt ngắm bên cạnh một chút, phía sau xe đã đi tới, lại khẩn cấp quay đầu một cái, ngang ở trước Niếp Tích.

Niếp Tích chút không có kinh hoảng, khóe môi giương lên, cười lạnh một chút, ngay sau đó chỉ cảm thấy đầu có một vật cứng để gáy mình, không cần phải nói, trong xe có một người, đang bị dí súng.

Tất cả động tác biên độ rất nhỏ, lại lợi dụng tất cả chướng ngại vật rất tốt đem cả bốn phía bãi đỗ xe theo dõi gắt gao, căn bản nhìn không ra trong xe đến tột cùng đã xảy ra cái gì.

Niếp Tích vừa muốn quay đầu, lại bị súng để ở trể mặt đỉnh, phía sau truyền đến âm thanh lạnh lùng: "Lần sau còn dám quay đầu, ta nhất định nổ súng, đem hai bàn tay để ra ngoài, mau!"

Niếp Tích thực nghe lời, ngoan ngoãn đem hai tay để ra bên ngoài.

"Vì sao gọi người theo dõi BABY-M? Ngươi đến tột cùng có mục đích gì?" Giọng nói giờ phút này cương ngạnh lên, đối diện che ở trước mặt trong xe mình, một người khác cẩn thận quan sát động tĩnh chung quanh.

"Ta nghĩ nói cho các ngươi, chủ thượng các người đã chết." Niếp Tích bình tĩnh nói.

Hắn muốn nhìn phản ứng của người này, tuy rằng lúc trước điều tra qua BABY-M vài năm nay vẫn có nhiệm vụ như cũ, liền chứng minh còn người tồn tại phân phối nhiệm vụ, nhưng nhắc tới cá nhân có phải đại ca hay không, đại ca có phải còn sống hay không, hắn cũng không phải hoàn toàn có thể xác định.

Người kia tựa hồ sợ run một chút, sau đó vang lên một trận cười lạnh, trong tiếng cười có chứa hương vị hèn mọn, nhưng ngữ khí vẫn không có độ ấm như cũ: "Tuy rằng ta không biết ngươi nói như vậy là có mục đích gì, nhưng ta khuyên ngươi lần sau có diễn nên có cái lý do thật tốt, chủ thượng đại nhân vài ngày trước mới hạ nhiệm vụ, hiện tại vẫn sống tốt như cũ, nói mau đến tột cùng ngươi là loại người nào, đến tột cùng muốn làm gì, còn dám nói bậy, ta lập tức bóp cò súng!"

Nghe thấy mấy câu này, Niếp Tích gắt gao nhắm lại hai mắt, một bộ thoải mái, tưởng niệm đại ca lại nảy lên trong lòng, nhưng cũng dĩ vãng bất đồng, mỗi lần nghĩ đến đại ca, trong lòng sẽ đau, nhưng lần này sẽ không đau, tất cả đều là một loại mãnh liệt vui sướng, biết đại ca quả nhiên còn sống, hắn cảm giác được mình giống như được đầu thai lại.

"Ta muốn gặp chủ thượng các người!" Hắn khẩn cấp nói.

Người phía sau không để ý đến Niếp Tích, hiển nhiên hắn đã không kiên nhân với kiểu nói chuyện vòng vo của Niếp Tích, bọn họ thân là cao nhất sát thủ, cũng sẽ không cho phép đối phương có cơ hội kéo dài thời gian.

"Ta nói lại một lận cuối, trả lời vấn đề của ta." Hắn dí khẩu súng, nghiêm túc cảnh cáo Niếp Tích.

Niếp Tích không muốn cùng hắn động võ, thật vất vả chờ có manh mối, không đợi người ở phía sau phản ứng, hắn nhanh chóng thu tay, bỏ mũ và kính râm.

Tuy không quay đầu, nhưng người ở đằng sau đã rất rõ ràng thấy được tướng mạo Niếp Tích qua kính, hoảng sợ, súng để sau người Niếp Tích thu về, vẻ mặt lộ ra ngạc nhiên, đối diện người trong xe thực ngây ngẩn cả người, mở cửa xe, chạy nhanh tới.

Tuy rằng hai người gặp được người có khuôn mặt giống chủ thượng mình như đúc, nhưng tính cảnh giác rất cao, bọn họ ở BABY-M đều học qua thuật dịch dung, bất quá cho tới bây giờ chưa thấy ai có thể cải trang giống như thế.

Niếp Tích không có phản kháng, một người dùng súng chỉ vào hắn, một người khác cẩn thận rất tìm dấu vết dịch dung rất nhỏ trên khuôn mặt hắn, nhưng chút không có tìm được, đây căn bản chính là một khuôn mặt thật rất sinh động, thậm chí ngay cả dấu vết chỉnh dung cũng không có.

*chỉnh dung có thể nghĩ là thẩm mĩ

Hai người đã không có cảnh giác, đã không có kinh ngạc, hoàn toàn mờ mịt.

Niếp Tích vung cánh tay lên, đẩy người cầm súng ra, có một phen túm áo người đó vào trong xe, hai mắt tràn ngập vạn phần lo lắng.

Không đợi Niếp Tích mở miệng, người không bị hắn tùm lấy chạnh nhanh cầm điện thoại, vội vàng lớn tiếng nói với điện thoại: "Thông báo chủ thượng đại nhân, chúng tôi phát hiện một người giống ngài như đúc, anh ta muốn gặp chủ thượng đại nhân."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ