Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niềm Vui Thoáng Qua – Chương 6

Niềm Vui Thoáng Qua

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta bỗng sực tỉnh, hiểu ra: "Sầm công tử, người muốn trở về rồi sao?" Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm khó dò. Sống cùng nhau một năm, ta vẫn còn hơi khó thích ứng với việc hắn đột nhiên muốn trở lại làm Nhiếp chính vương. Nhưng trong lòng ta cũng hiểu rõ, kinh thành mới là nơi hắn thuộc về. Đêm khuya lạnh lẽo, ta kéo chặt áo choàng, cơn buồn ngủ cũng tan đi đôi chút, cúi đầu nhìn ám vệ trong sân: "Các người định nhân đêm tối mà rời đi sao? Có cần ta giúp người... thu xếp hành lý không?" Sầm Thành Cẩn không nói gì.

Nghĩ lại cũng chẳng có gì đáng thu dọn, đồ đạc trong căn nhà này e rằng trong mắt hắn đều là phế phẩm. Xung quanh tĩnh mịch, đến cả tiếng thở cũng chẳng nghe thấy. Chắc là ta đã quấy rầy họ rồi. Ta cười áy náy, kéo chặt áo choàng quay về phòng ngủ, định vờ như không thấy gì cả. Nhưng vừa mới nằm xuống, Sầm Thành Cẩn đã đẩy cửa xông vào, nhanh như chớp cuốn ta vào trong chăn rồi vác lên vai. Ta kinh hãi đến mức thở không ra hơi: "Người làm gì vậy?" Hắn vừa đi ra ngoài vừa nghiến răng: "Không phải nàng muốn giúp ta thu dọn hành lý sao?" Thế là ta theo hắn về kinh thành, ở vào Nhiếp chính vương phủ.

Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, trong cung đã ban thánh chỉ triệu ta vào chầu. Hoàng thượng nói, Nhiếp chính vương đã đích thân tìm ta từ dân gian để dâng lên cho ngài, nay ngài cảm kích tấm lòng trung nghĩa, quả cảm của ta, lại có ơn cứu mạng với Nhiếp chính vương, công lao to lớn, nên muốn sắc phong ta làm phi tử. Công công vừa đọc xong thánh chỉ, sắc mặt Sầm Thành Cẩn liền sa sầm, khó coi vô cùng. Chưa đầy ba ngày, chuyện này đã lan truyền khắp kinh thành, ai ai cũng biết hoàng thượng muốn nạp một cô nương bán đậu hũ làm phi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Sầm Thành Cẩn nổi trận lôi đình, đập phá đồ đạc trong thư phòng không phân biệt có ích hay vô dụng, mảnh vỡ bình hoa cứa vào lòng bàn tay chàng, m.á.u tươi theo ngón tay nhỏ giọt xuống. Tiểu Ngọc vội vàng kéo ta qua, ta vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh này. Cách một cái sân, ánh mắt lạnh lùng xa cách của Sầm Thành Cẩn liếc nhìn ta. Dường như hắn đã quyết định xong. Sau khi băng bó tay cho hắn, ta liền bị đưa vào cung. Sầm Thành Cẩn đứng ở cửa vương phủ, hai bên đường lớn tụ tập đầy người dân xem náo nhiệt.

Hắn khoác trường bào đỏ thẫm, phong thái đường hoàng, cả người toát lên vẻ cao quý, đưa mắt nhìn ta bước lên kiệu từ trong cung đến. Ta vén rèm nhìn hắn vài lần, lại thấy gân xanh trên trán hắn nổi lên, bàn tay không đặt sau lưng nắm chặt đến tím tái. Ánh chiều tà trải dài, dần dần khuất xa, mãi đến khi ta buông rèm kiệu xuống, hắn vẫn không hề ngẩng đầu. Thái độ như đưa tang của Sầm Thành Cẩn khiến ta cũng thấy căng thẳng. Chẳng lẽ sau khi ta vào cung sẽ gặp chuyện chẳng lành gì sao? Ngày đầu tiên, ta thấp thỏm cả một đêm, không gặp được tiểu hoàng đế.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niềm Vui Thoáng Qua
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...