Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Những thiếu nữ mặc váy hoa nhí – Chương 3

Những thiếu nữ mặc váy hoa nhí

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sự mất tích của Bành Nguyệt khiến tôi bị đau đầu trở lại sau một thời gian dài.

Lần nữa giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng, tôi sờ lên lưng, ướt sũng.

Trong mơ, trăng tròn bị mây đen che khuất, bóng tối u ám như miệng thú dữ trong bụi cây, cơ thể người đàn ông lên xuống, tiếng khóc thét của người phụ nữ khi bị bóp cổ chuyển thành tiếng thút thít, cùng với những nốt ruồi đen liên tục quanh quẩn trước mắt tôi, khiến tôi không khỏi run sợ.

Đã gần hai năm rồi chưa xảy ra chuyện như này.

Tôi hít một hơi thật sâu mới có thể ép xuống những cảm xúc này.

Tôi lấy điện thoại từ trên giường, gọi một số:

“Alô? Bác sĩ Đổng à? Ngày mai anh có rảnh không? Tôi có thể… đi điều trị không?”

“Được. Cảm ơn anh. Vậy bảy giờ tối mai hẹn gặp anh ở phòng làm việc.”

Ngày hôm sau.

Tôi hít một hơi thật sâu, mở cửa đi vào.

Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha đeo gọng kính kim loại, gọng kính mảnh đè trên sống mũi cao của anh ta, toát lên khí chất lạnh lùng và cấm dục.

Nhưng khi anh ta cười, trong nháy mắt sự ấm áp đã xua tan đi vẻ lạnh lùng đó.

Anh ta vươn tay ra.

“Cô Lý, đã lâu không gặp.”

Không hợp với vẻ sang trọng của anh ta là chiếc đồng hồ cũ anh ta đeo ở cổ tay trái, trông không có vẻ đắt tiền, mặt kính còn hơi ố vàng.

“Xin mời ngồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Sau khi nói chuyện với bác sĩ Đổng gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng tâm trạng của tôi cũng bình tĩnh lại một chút.

Bác sĩ Đổng nâng gọng kính, cười một cách bất lực.

“Cô thật sự coi phòng tư vấn tâm lý của tôi như nơi để trò chuyện à.” Sắc mặt anh ta bỗng nghiêm túc.

“Cô Lý, cô đã điều trị đứt quãng ở chỗ tôi nhiều lần rồi, nhưng cô chưa bao giờ tình nguyện mở lòng cho tôi thấy con người thật của cô.”

“Tôi phải nhắc nhở cô rằng như vậy thì không thể đạt được hiệu quả điều trị tốt nhất.”

Nụ cười của tôi hơi cứng lại, cố lảng tránh chủ đề này.

“Cảm ơn anh. Vậy hôm nay tôi đi trước.”

Bác sĩ Đổng không còn cách nào, chỉ có thể đứng lên tiễn tôi ra tới cửa.

Tôi vô tình nhìn thấy góc tường đặt khoảng mười cái bảng vẽ rộng ba thước, xếp lộn xộn trên mặt đất, rất không phù hợp với căn phòng sạch sẽ này.

Tôi thuận miệng hỏi:

“Bác sĩ Đổng có vẽ tranh hả? Anh mua nhiều bảng vẽ thế?”

Cơ thể bác sĩ Đổng hơi cứng lại, anh ta theo bản năng xoay đồng hồ đeo ở tay trái, sau đó cười nói:

“Có. Tôi vẽ chơi chơi thôi. Tôi lỡ điền nhầm địa chỉ nên họ mới gửi bảng vẽ đến đây cho tôi.”

Không biết có phải do góc độ ánh sáng hay không, tôi chỉ thấy những bảng vẽ trắng vô cùng chói mắt.

Tôi nhận thấy thấy cơ thể bác sĩ Đổng hơi dịch một chút, vẻ mặt không đổi che đi tầm nhìn hướng về bảng vẽ của tôi.

Tôi không để ý lắm, sải bước ra khỏi phòng tư vấn.

“Tạm biệt bác sĩ Đổng.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Những thiếu nữ mặc váy hoa nhí
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...