Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Những Bức Ảnh Riêng Tư – Chương 7: Người tình trong mộng

Những Bức Ảnh Riêng Tư

Tác giả: Trì Uyên
Lượt đọc: 297
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Ngày 31 tháng 8, ánh mặt trời chói chang, cầu thang của ký túc xá vang lên tiếng bánh xe chuyển động của vali, còn có tiếng nói chuyện lớn nhỏ của các cô gái. Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, mọi người giờ ai cũng đều phải trở lại trường học.

Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, Ninh Khanh miễn cưỡng đóng sách lại, click mở *.

【 Trịnh Ngộ Tư: Anh đang dưới lầu chờ em. 】

Khóe miệng cô không tự chủ được mà cong lên, có chút ngọt ngào.

Cô vui vẻ nhảy xuống từng bậc thang, ở bậc cuối cùng, cô đứng lại ổn định cảm xúc, rồi mới không nhanh không chậm mà đi ra cửa ký túc xá.

Dưới lầu của ký túc xá, có một người nọ đang đứng chờ cô, bên cạnh có hai cô gái lạ với gương mặt đỏ bừng đang nói gì đó.

Ninh Khanh bước ra thấy cảnh này liền nhướng mày.

Cô ngạo nghễ quay đầu đi, quơ quơ bịch nilon trong tay, đi về phía thùng rác.

Trịnh Ngộ Tư buồn cười nhìn bóng dáng đáng yêu kia, gật đầu nói với hai cô gái trước mặt: "Ngại quá, đang đợi bạn gái."

Khi Ninh Khanh vứt rác xong quay lại đây thì bên cạnh anh đã không còn ai nữa, thấy vậy cô gái nhỏ chậm rãi dịch chuyển qua, "Đào hoa quá nhỉ."

Người đàn ông cúi đầu nở nụ cười tươi: "Không ai đẹp hơn em cả."

Khóe miệng cô không khỏi cong lên, nhưng vẫn hừ một tiếng rồi đáp lại: "Miệng vẫn ngọt vậy à, không biết đã lừa bao nhiêu cô gái rồi nữa."

"Có thể may mắn lừa được em không?." Trịnh Ngộ Tư nắm tay cô dắt đi trên đường, thỉnh thoảng lại nhéo nhéo, xúc cảm rất mềm.

Ninh Khanh không trả lời.

Mỗi động tác nhỏ dịu dàng của anh đều khiến cô động lòng, nhìn qua trông giống người có dày dặn kinh nghiệm, có thể thao túng người khác bất cứ lúc nào, cũng không khỏi lo lắng. Dù sao thì anh vẫn chưa có ý gì liên quan tới tỏ tình cả, nếu chỉ muốn mập mờ với cô, thì một khi đã sa vào trong đó, thì rất khó có đường lui.

Nhưng giây phút này cô vẫn có thể miễn cưỡng kiềm chế lại niềm vui trong lòng mình để thử tâm tư của anh.

"Em muốn ăn món gì?" Anh nhẹ nhàng hỏi, dường như không quan tâm tới câu hỏi trước mà bỏ qua nó.

Ninh Khanh suy nghĩ vài giây liền thốt lên muốn ăn lẩu, sau đó hai người lên xe.

Thân hình cao lớn của người đàn ông áp đến, kèm theo hơi thở mát lạnh. Anh cúi người giúp cô thắt dây an toàn kỹ càng.

Một tay chống ở phía sau cô, tay còn lại xoa lên khuôn mặt nhỏ trắng nõn.

Ninh Khanh giương mắt nhìn về phía anh.

"Cuối cùng cũng không còn ai nữa." Anh mỉm cười, giây tiếp theo hôn lên cánh môi cô.

Đầu lưỡi dễ dàng xâm nhập vào khoang miệng, cuốn lấy lưỡi cô chậm rãi l//i//ế//m m//ú//t, môi răng khẽ chạm nhau, tiếng nước chùn chụt vang lên trong xe không khỏi làm mặt cô đỏ bừng.

Ninh Khanh vươn tay ôm anh, ngẩng mặt đón nhận tấn công dịu vàng và mạnh mẽ của anh.

Hàm răng nhẹ nhàng cắn môi dưới cô, Trịnh Ngộ Tư mở mắt ra, cô gái trước mặt đang ngoan ngoãn đáp trả lại, lông mi run rẩy như cánh b//ư//ớ//m. Anh đột nhiên không kiềm chế được mà cắn thật mạnh một cái, sau đó từ từ nhả ra.

"Hôm nay em rất đẹp." Trịnh Ngộ Tư hít sâu một hơi, nói ra lời khen từ tận đáy lòng.

Hôm nay Ninh Khanh trang điểm kỹ càng hơn hôm qua một chút, cô cố ý nói câu đùa vui: "Ý của anh là ngày hôm qua em không đẹp hả?"

Anh vừa lái xe vừa buồn cười nhìn cô gái nhỏ: "Ngày hôm qua anh không chú ý đến khuôn mặt xinh đẹp này."

Ninh Khanh sửng sốt, ngay sau đó mặt liền đỏ chót.

Ý của anh chính là hôm qua anh chỉ lo chú ý tới cơ thể cô thôi...

Nghe được lời tán tỉnh này, cô gái nhỏ đã quyết định không để ý tới anh suốt dọc đường đi.

Ninh Khanh chỉ nói muốn ăn lẩu, cũng không chọn một nhà hàng nổi tiếng, vì vậy Trịnh Ngộ Tư chủ động đưa cô đến một nhà hàng lẩu không nằm trong trung tâm thành phố. Nội thất trong tiệm trang trí theo phong cách cổ điển, ở sảnh lớn đều thiên về gỗ, lúc này vừa qua khỏi 11 giờ, thế nên người ăn cũng không nhiều.

Người phục vụ đang tiếp khách đã kinh ngạc một giây khi nhìn thấy Trình Ngộ Tư Tiếp, sau đó bước tới chào hỏi: "Xin chào Trịnh tiên sinh, hôm nay ông chủ của tiệm chúng tôi không có ở trong tiệm, ngài vẫn dùng phòng cũ đúng không ạ?"

Trịnh Ngộ Tư cúi đầu nhìn cô với ánh mắt dò hỏi.

"Em muốn ngồi bên ngoài..." Ninh Khanh chớp chớp mắt trả lời.

Người phục vụ rất sáng suốt dẫn hai người đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ngoài mặt mỉm cười nhưng trong lòng lại nghĩ đây là lần đầu nhìn thấy Trịnh tiên sinh đi cùng một cô gái đến đây.

Ninh Khanh quét mã QR trên điện thoại để đặt đơn, xoay qua hỏi Trịnh Ngộ Tư có ăn cay được không, sau khi nhận được câu trả lời, cô vừa lòng gật đầu, tích vào ô "cay vừa" ở dưới ảnh nồi lẩu.

Gọi vài món xong, cô đưa điện thoại cho phục vụ, rồi chống cằm ngắm nhìn gương mặt của người đàn ông. Ánh mắt kia nhìn thẳng, giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vậy, nhìn đến mức Trịnh Ngộ Tư nhịn không được nhẹ nhàng cười rộ lên.

"Ethan?" Một giọng nam vang lên chợt cắt ngang màn thưởng thức tuyệt đẹp này.

Ninh Khanh quay đầu nhìn mỹ nam tóc dài xuất hiện bên cạnh cô.

Khuôn mặt người này đậm nét phương Tây, hốc mắt sau, mũi cao thẳng, dáng người cao gầy, thân trên mặc một chiếc áo sơ mi hoa phong cách Bohemian, phía dưới là chiếc quần giả váy kết hợp vỡi những họa tiết bất cân xứng được cố tình cắt, đeo bông tai cỡ lớn, đây chính là... Bộ dáng của nghệ thuật gia.

Trong lòng Ninh Khanh âm thầm tán thưởng mình đúng là có EQ cao.

EQ cao: Người này đến cả hơi thở cũng rất có nghệ thuật.

EQ thấp: Người này chả giống người bình thường tí nào.

Trịnh Ngộ Tư nhìn về phía người đàn ông tóc dài, nhíu mày, hỏi "Sao anh lại ở đây?"

"Anh không theo em đến tận đây đâu nha, người ta có đi chung với bạn nữ mà." Người đàn ông tóc dài giả vờ mếu máo đau khổ, anh ta nhìn thoáng qua Ninh Khanh, thấp giọng hỏi, "amoureuse de rêve?"

Trịnh Ngộ Tư cũng đáp lại bằng một câu tiếng Pháp, sau khi ra hiệu cho Ninh Khanh, thì đến một góc nói chuyện với anh ta.

Ninh Khanh đứng ngốc tại chỗ, cô không nghe lầm chứ, Trịnh Ngộ Tư vừa mới thừa nhận cô chính là người tình trong mộng của anh.

----------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Chúng ta bắt đầu đi 💕
Chương 2: Em chuẩn bị... Cởi đồ đi
Chương 3: Ah~ đừng mà
Chương 4: Dính đầy mùi hương của anh
Chương 5: Tắm chung
Chương 6: Mối quan hệ của cả hai
Chương 7: Người tình trong mộng
Chương 8: Lén lút
Chương 9: Người đàn ông bội bạc
Chương 10: Thứ anh muốn không chỉ là cơ thể em
Chương 11: Nuốt xuống hết
Chương 12: Tỉnh lại trong lòng anh
Chương 13: Ở bên cạnh anh
Chương 14: Cuộc sống sinh hoạt
Chương 15: Từ giờ nên làm những người xa lạ
Chương 16: Anh trai
Chương 17: Đi chơi
Chương 18: Đêm đầu tiên
Chương 19: Anh là của em
Chương 20: Cho anh sao
Chương 21: Tú sắc khả xan
Chương 22: Khen thưởng
Chương 23: Nhô lên thành hình của anh
Chương 24: Cả người ướt đẫm
Chương 25: Nuốt xuống đi
Chương 26: Kêu chồng sẽ bắn cho em
Chương 27: Chỗ nào cũng tốt
Chương 28: Yêu thầm
Chương 29: Phun nước
Chương 30: Em yêu anh
Chương 31: Bị anh l//i//ế//m tỉnh
Chương 32: Lần sau chú ý
Chương 33: Chị ơi, đút em
Chương 34: Anh trai cũng là người yêu mà
Chương 35: Chị ơi, em làm chị sướng không? (nhập vai)
Chương 36: Em muốn anh trừng phạt thế nào?
Chương 37: Sắp bị anh làm hỏng rồi
Chương 38: Người khác có thể làm em sướng đến thế này không?
Chương 39: Không được bắn, nếu không anh chết chắc
Chương 40: Anh làm em sướng quá…
Chương 43: Anh giỏi nhất là giả vờ đáng thương
Chương 44: Tỉa lông mày cho anh
Chương 45: Chạm thấy chưa, anh đang ở trong em
Chương 46: À, tuổi trẻ.
Chương 47: Đưa em đi ngắm sao băng
Chương 48: Bé ngồi lên mặt anh đi
Chương 49: Làm tình trong lều
Chương 50: Nụ hôn dưới bầu trời sao băng
Chương 51: Mẹ nó thật muốn làm em có thai
Chương 52: Nói em yêu anh
Chương 53: Hy vọng tối nay em dùng giọng này r//ê//n rỉ
Chương 54: Tối nay em muốn thế nào cũng được…
Chương 55: Đều bắn vào trong được không...
Chương 56: Bắn vào trong cho em hết đi
Chương 57: Ở trong em cả đêm
Chương 58: Ngoan ngoãn nghe lời, chị nuôi em
Chương 59: Không phí một giọt nào
Chương 60: Thích mèo sữa nhỏ hay mèo sữa to?
Chương 61: Chủ nhân đúng là biết bắt nạt người ta…
Chương 62: Làm con mèo tỉnh rồi…
Chương 63: Rõ ràng thích đến chết đi được
Chương 64: Đau không, để em cắn lại cho
Chương 65: Gọi là Doanh Doanh đi
Chương 66: Gặp phụ huynh
Chương 67: R//ê//n nhỏ lại chút
Chương 68: Trên người em mềm thật…
Chương 69. Xe rung
Chương 70. Không thoải mái à, em đã phun nước rồi kìa
Chương 71. Thổi tóc cho em như đêm đầu tiên
Chương 72. Rốt cuộc muốn nhanh hơn hay chậm hơn
Chương 73. Đêm ngắn ngủi, nhưng tình yêu thì dài lâu (Chính văn hoàn)
Chương 73: Ngoại truyện 1. Play mang thai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Những Bức Ảnh Riêng Tư
Chương 7: Người tình trong mộng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Người tình trong mộng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...