Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Những Bức Ảnh Riêng Tư – Chương 17: Đi chơi

Những Bức Ảnh Riêng Tư

Tác giả: Trì Uyên
Lượt đọc: 296
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Hai ngày trôi qua nhanh chóng, sáng sớm Ninh Khanh vừa ăn xong bữa sáng, trang điểm sửa soạn đầy đủ thì đúng lúc Trịnh Ngộ Tư gửi tin nhắn tới. Cô kẹp tờ vé báo cho Ân Uyển Uyển một tiếng là mình rời đi, sau khi nhận được câu đáp lại vẫn còn ngái ngủ từ bên kia, cô mới khóa cửa kéo vali đi.

Người lái xe không phải là Trịnh Ngộ Tư mà là trợ lý Tiểu Dư của anh. Người thanh niên này rất hòa đồng, lập tức chào đón Ninh Khanh: "Chào bà chủ!"

Ninh Khanh cười đồng thời liếc Trịnh Ngộ Tư một cái, chào hỏi với Tiểu Dư.

Sau khi đến nhà ga, Tiểu Dư lái xe đi.

Kế hoạch của Ninh Khanh rất hoàn chỉnh, thị trấn cổ nằm ở thành phố cấp ba của tỉnh lân cận, hai người đi tàu hỏa hơn một giờ sẽ đến khu vực thành thị, sau đó ăn trưa ở trung tâm cạnh điểm dừng chân, tiếp theo sẽ đổi xe buýt. Sau ba tiếng, xe cuối cùng đã đến đích.

Ninh Khanh nhảy xuống xe, hít không một hơi thật sâu không khí trong lành từ thành phố cổ kính, "Yahoo! Cuối cùng cũng không phải chịu mùi xe buýt nữa!"

Trịnh Ngộ Tư ra hầm xe lấy hành lí của hai người, Ninh Khanh cũng lấy của mình, hai người nắm tay nhau đi về phía thành cổ.

Một cái bảng siêu to "Trấn Dương Cát" đập vào mắt.

Con đường vừa đủ cho một ô tô và hai người đi qua, khá bằng phẳng. Thị trấn có hình dạng như một chiếc thang lõm, bên đường có lát đá phía dưới, dòng suối chảy róc rách chia thị trấn thành hai.

Ninh Khanh đi lên phía trên, có thể nhìn thấy các căn nhà nối tiếp nhau, nam nữ sinh sống ở đây thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn cặp đôi khí chất xuất chúng này, ánh mắt đều là thiện ý thân thiện.

Ninh Khanh dừng lại trước một căn nhà đầy hoa: "Chính là nơi này."

Trước đó Lý Văn Nguyệt đã giới thiệu chủ nhà cho cô, sau khi trao đổi xong, Ninh Khanh đã đặt lịch ở lại đây năm ngày. Theo chỉ dẫn của chủ nhà, cô di chuyển viên gạch thứ bảy từ trái sang của sân nhà bên phải, thấy được chiếc chìa khóa nằm dưới viên gạch.

Mở cửa bước vào, căn phòng được trang trí bằng màu gỗ, màu sắc ấm áp khiến người ta cảm thấy rất thân thuộc.

Trịnh Ngộ Tư mở cửa phòng ngủ chính đặt hành lý vào trong.

Xem ra chủ nhà là người rất có phong cách sống, hoa tươi đã cắm sẵn vào bình trên bàn cạnh giường ngủ, để chào mừng vị khách đến đây.

Ninh Khanh cũng đi vào, nhìn chiếc giường lớn 1,8 mét, trong đầu bỗng vang ầm câu mà Lý Văn Duyệt, "Cách âm rất tốt."

"Chúng ta ra ngoài đi dạo đi." Cô xua đi đánh bay suy nghĩ bậy bạ trong đầu. .

Người đàn ông nghe thấy liền tiến đến nắm lấy tay cô.

Bọn họ men theo con đường đá chậm rãi đi xuôi dòng, nơi này thật sự rất ít khách du lịch, phần lớn đều là thổ dân. Lúc đó khoảng bốn, năm giờ chiều, nắng vẫn chói chang, những tia nắng chiếu lấp lánh trên mặt nước. Có vài cụ già đi chân trần xuống nước giặt quần áo, có những người thong dong ngồi tán gẫu đánh cờ. Một cậu bé chừng bốn, năm tuổi dẫn theo một cô bé chạy loanh quanh bên đường, khiến người mẹ lo lắng đến mức hét lên: "Thằng nhóc kia quay lại đây cho mẹ--".

Trịnh Ngộ Tư nhìn đứa nhỏ, cúi đầu nói với cô: "Đứa bé kia đáng yêu ghê ha em."

Ninh Khanh thấp giọng đồng ý.

Đừng nói anh... Muốn ấy ấy nha

Trịnh Ngộ Tư không tiếp tục nói nữa, cả hai bước vào một cửa hàng, trong đó có những món mà con gái thường thích như đồ trang sức, mũ và những thứ tương tự khác.

Ninh Khanh chú ý đến một cái vòng chân, có một quả màu đỏ được buộc vào sợi dây, còn có chiếc chuông nhỏ phát ra âm thanh leng keng leng keng.

Cô ngồi xuống muốn thử, Trịnh Ngộ Tư cầm lấy chiếc vòng chân, quỳ một gối xuống đeo vào mắt cá chân xinh đẹp của cô.

"Đẹp lắm," Anh hơi ngẩng đầu lên.

Trong lòng Ninh Khanh cảm động, kéo anh dậy, rồi đi thanh toán cho trả ông chủ, ông chủ thấy hai người lần đầu tới đây, nên đã tặng cho Ninh Khanh thêm một chuỗi lắc tay.

Lại đi dạo thêm một vòng, cả hai đi nguyên ngày cũng có chút mệt mỏi, nên đến trung tâm trấn ăn chút đặc sản địa phương, trước tám giờ tối đã trở về nơi ở.

Ninh Khanh ngồi ở trước bàn trang điểm tháo trang sức, Trịnh Ngộ Tư thì vào phòng tắm trước.

Khi người đàn ông đi ra, quanh người anh chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, Ninh Khanh kiềm chế ánh mắt của mình, có chút hoảng loạn đi qua anh.

Trong phòng tắm đầy hơi nước, mùi của anh vẫn còn nồng nàn không tan đi. Ninh Khanh làm ướt tóc, tim đập rộn ràng, cô âm thầm nghĩ có thể kéo dài một lát cũng được.

Cô biết sau khi rời khỏi đây sẽ xảy chuyện gì, bởi vì từ khi người đàn ông này bước vào nhà, khí chất của anh liền trở nên rất nguy hiểm.

Cô rất mong chờ, nhưng cũng rất lo lắng.

Đáng tiếc mãi suy nghĩ nên tắm mãi không xong, cô chuẩn bị tâm lý đầy đủ, sau khi mặc áo choàng tắm giống của anh rồi thì cầm máy sấy bước ra ngoài.

"Anh ơi, giúp em sấy tóc đi."

Ngón tay mảnh khảnh len lỏi giữa mái tóc dài mượt mà, không biết là ngón tay dính vào tóc hay tóc dài quấn lấy ngón tay mà hai thứ đấy không thể tách rời.

Sấy khô tóc xong, anh tắt máy sấy, lẳng lặng chải đầu cho cô.

"Cách âm rất tốt" quả thật đúng như câu nói, ở trong phòng không thể nghe thấy âm thanh từ bên ngoài, bên trong cũng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của hai người cùng với tiếng lược gỗ sột soạt luồn qua kẽ tóc.

Đèn ốp trần lớn đã được tắt trước khi cô bước ra, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ để tăng thêm không khí ái muội.

Động tác chải tóc của anh quá mức nhẹ nhàng khiến Ninh Khanh dần dần buồn ngủ.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Chúng ta bắt đầu đi 💕
Chương 2: Em chuẩn bị... Cởi đồ đi
Chương 3: Ah~ đừng mà
Chương 4: Dính đầy mùi hương của anh
Chương 5: Tắm chung
Chương 6: Mối quan hệ của cả hai
Chương 7: Người tình trong mộng
Chương 8: Lén lút
Chương 9: Người đàn ông bội bạc
Chương 10: Thứ anh muốn không chỉ là cơ thể em
Chương 11: Nuốt xuống hết
Chương 12: Tỉnh lại trong lòng anh
Chương 13: Ở bên cạnh anh
Chương 14: Cuộc sống sinh hoạt
Chương 15: Từ giờ nên làm những người xa lạ
Chương 16: Anh trai
Chương 17: Đi chơi
Chương 18: Đêm đầu tiên
Chương 19: Anh là của em
Chương 20: Cho anh sao
Chương 21: Tú sắc khả xan
Chương 22: Khen thưởng
Chương 23: Nhô lên thành hình của anh
Chương 24: Cả người ướt đẫm
Chương 25: Nuốt xuống đi
Chương 26: Kêu chồng sẽ bắn cho em
Chương 27: Chỗ nào cũng tốt
Chương 28: Yêu thầm
Chương 29: Phun nước
Chương 30: Em yêu anh
Chương 31: Bị anh l//i//ế//m tỉnh
Chương 32: Lần sau chú ý
Chương 33: Chị ơi, đút em
Chương 34: Anh trai cũng là người yêu mà
Chương 35: Chị ơi, em làm chị sướng không? (nhập vai)
Chương 36: Em muốn anh trừng phạt thế nào?
Chương 37: Sắp bị anh làm hỏng rồi
Chương 38: Người khác có thể làm em sướng đến thế này không?
Chương 39: Không được bắn, nếu không anh chết chắc
Chương 40: Anh làm em sướng quá…
Chương 43: Anh giỏi nhất là giả vờ đáng thương
Chương 44: Tỉa lông mày cho anh
Chương 45: Chạm thấy chưa, anh đang ở trong em
Chương 46: À, tuổi trẻ.
Chương 47: Đưa em đi ngắm sao băng
Chương 48: Bé ngồi lên mặt anh đi
Chương 49: Làm tình trong lều
Chương 50: Nụ hôn dưới bầu trời sao băng
Chương 51: Mẹ nó thật muốn làm em có thai
Chương 52: Nói em yêu anh
Chương 53: Hy vọng tối nay em dùng giọng này r//ê//n rỉ
Chương 54: Tối nay em muốn thế nào cũng được…
Chương 55: Đều bắn vào trong được không...
Chương 56: Bắn vào trong cho em hết đi
Chương 57: Ở trong em cả đêm
Chương 58: Ngoan ngoãn nghe lời, chị nuôi em
Chương 59: Không phí một giọt nào
Chương 60: Thích mèo sữa nhỏ hay mèo sữa to?
Chương 61: Chủ nhân đúng là biết bắt nạt người ta…
Chương 62: Làm con mèo tỉnh rồi…
Chương 63: Rõ ràng thích đến chết đi được
Chương 64: Đau không, để em cắn lại cho
Chương 65: Gọi là Doanh Doanh đi
Chương 66: Gặp phụ huynh
Chương 67: R//ê//n nhỏ lại chút
Chương 68: Trên người em mềm thật…
Chương 69. Xe rung
Chương 70. Không thoải mái à, em đã phun nước rồi kìa
Chương 71. Thổi tóc cho em như đêm đầu tiên
Chương 72. Rốt cuộc muốn nhanh hơn hay chậm hơn
Chương 73. Đêm ngắn ngủi, nhưng tình yêu thì dài lâu (Chính văn hoàn)
Chương 73: Ngoại truyện 1. Play mang thai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Những Bức Ảnh Riêng Tư
Chương 17: Đi chơi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Đi chơi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...