Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Những Bức Ảnh Riêng Tư – Chương 15: Từ giờ nên làm những người xa lạ

Những Bức Ảnh Riêng Tư

Tác giả: Trì Uyên
Lượt đọc: 296
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Sau bữa tối, Ninh Khanh cũng không ở lại nữa, Trịnh Ngộ Tư lái xe đưa cô đến dưới lầu ký túc xá, trước khi cô xuống xe, cả hai đã trao cho nhau một nụ hôn nhẹ.

Hơi lạnh ập xuống, trên chiếc cổ mảnh khảnh đeo một chiếc vòng cổ. Cô cúi đầu, đó là nhãn hiệu DL do một nhà thiết kế người Trung Quốc tên Lạc Lạc ở Pháp sáng tạo, có nghĩa là "Doule L", chiếc trên cổ cô là phiên bản giới hạn mới nhất ra mắt vào đầu tháng 9, tên là "Mối tình đầu". Dây chuyền hình giọt nước được thiết kế tinh xảo, trên đó treo một bông hồng trắng, nhưng đóa hồng không hoàn hảo mà thiếu mất một nửa, ở kẽ hở khảm một viên kim cương vừa phải, như thể giọt nước mắt rơi trên cánh hoa không hoàn chỉnh, khóc cho cuộc tình đã mất.

"Cảm ơn anh, em rất thích," Mi mắt cô cong lên tặng lại anh cái hôn.

Con gái không cần áy náy khi nhận những món quà đắt tiền, bởi vì đối phương yêu bạn nên họ sẵn lòng tặng bạn, với cả vì bạn xứng với món quà đấy.

Trịnh Ngộ Tư dùng đầu ngón tay quấn quấn ngọn tóc cô, giống như nghiện làm việc này, "Ảnh đã được gửi đến máy em."

À... Là ảnh chụp nude của cô.

"Được, tối nay em sẽ đăng." Sắp được xem bộ ảnh mới hoàn thành, cô vô cùng phấn khích và tràn đầy mong đợi.

Ninh Khanh vội vàng tháo dây an toàn định xuống xe, lại bị anh kéo ép vào lưng ghế, anh lật người cắn vào tai cô: "Muộn rồi...Chúc em sinh nhật vui vẻ. "

Ninh Khanh mặc bộ quần áo thay hôm qua trở về ký túc xá, Ân Uyển Uyển nhìn vẻ mặt hớn hở của cô, trêu chọc: "Á à, còn biết để quay về sao."

Tối hôm qua trước khi đi ngủ, Ninh Khanh gửi tin nhắn cho Ân Uyển Uyển, nói cô được Trịnh Ngộ Tư đón về an toàn, cũng không nói thêm về những chuyện khác, cho nên Ân Uyển Uyển chỉ cho rằng cô đi hẹn hò với một người đàn ông mà thôi.

Ninh Khanh vò đầu Ân Uyển Uyển, đối phương ầm ĩ muốn đánh trả cô.

Cửa ký túc xá đột nhiên mở ra, Từ Hân đi vào, nhìn thấy Ninh Khanh, cô ta nhất thời sững người tại chỗ.

"Từ Hân, chúng ta nói chuyện đi." Cô nhẹ nhàng cười, đặt túi giấy xuống đi ra ngoài.

Từ Hân cắn môi đi ra ngoài, để lại Ân Uyển Uyển và Trần Thanh Thủy mắt to nhìn mắt nhỏ.

Ninh Khanh dựa trên lan can hành lang, mái tóc đen dài bị gió thổi tung bay sau lưng, khuôn mặt tuy không trang điểm nhưng lại trắng nõn không tì vết, so với khi trang điểm thì càng thuần khiết hơn. Chiếc váy bằng vải lanh trên người cô che đi vẻ đẹp nguyên bản, nó khiến cô trông trở nên dịu dàng.

Từ Hân nhìn Ninh Khanh đẹp như tranh vẽ, đầu ngón tay nhéo nhéo thịt trong lòng bàn tay.

Khi Tưởng Minh Hạo tìm cô ta vào sáng hôm kia, cô ta nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã được chàng trai này để mắt đến, nhưng cậu ta lại yêu cầu cô ta đưa mình đến bữa tiệc sinh nhật của Ninh Khanh.

Một người tự cao tự đại như cậu ta lại giở trò lừa gạt như vậy đối với Ninh Khanh.

"Có gì muốn nói với tôi không?" Giọng nói Ninh Khanh theo làn gió truyền đến bên tai cô ta.

Nhịp tim của Từ Hân âm thầm tăng tốc.

Mối quan hệ giữa Ninh Khanh và cô ta vốn dĩ tốt hơn so với Ân Uyển Uyển. Khi họ gặp nhau lần đầu tiên vào năm thứ nhất, cô ta đã bị khí chất và phong cách độc đáo của Ninh Khanh thu hút. Bản thân cô ta sinh ra ở một thành phố nhỏ bình thường, nhưng Ninh Khanh lại giống như đã gặp qua mọi thứ. Cô hoàn toàn có thể từ chối vô số đối tượng tỏ tình, thêm cả là tất cả các giáo viên đều khen ngợi cô, vào năm thứ hai, cả hai đều trở thành người phụ trách lớp đàn em tiếp theo, nhưng cô vĩnh viễn luôn được hoan nghênh hơn ...

Ninh Khanh luôn luôn thoải mái, rất dịu dàng, dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì, không ai có thể bắt được cô. Cô như một làn gió mang theo hương hoa, làn gió ấy thoảng qua không chút lưu tình, hương thơm ập vào lòng người.

Ban đầu Từ Hân không ghen tị, nhưng vẻ đẹp của Ninh Khanh là thứ khiến cô ta luôn khao khát.

Ninh Khanh sẽ cẩn thận sắp xếp các ghi chép rồi cùng cô ta xem xét chúng, khi cùng nhau ra ngoài chơi, cô không chê cô ta phiền mà còn chịu khó giải thích về đủ loại hàng xa xỉ mà cô ta chưa từng biết, không tỏ ra kiêu căng hay chảnh chọe gì. Còn cả lúc cô ta bị viêm dạ dày cấp tính, Ninh Khanh còn cùng cô ta đến bệnh viện.

Một người bạn hoàn hảo như vậy, cô ta hẳn nên biết ơn và ỷ lại.

Nhưng sau khi Tưởng Minh Hạo xuất hiện, tâm lý cô ta đã thay đổi.

Có phải đó là "Ác ý" được viết dưới ngòi bút của Keigo Higashino? Hay yêu không được nên giận cá chém thớt? Cô ta chợt hoảng hốt.

Từ khi nào mà cô ta đã trở thành một người không còn lương thiện vậy.

Vấn đề mà đối phương chất vấn có vẻ đã trôi qua rất lâu, cô ta khó khăn lên tiếng: "Tớ xin lỗi."

Ninh Khanh quay đầu nhìn cô ta: "Xin lỗi cái gì?"

"Xin lỗi vì đã để... Cậu ấy đến mà không có sự cho phép của cậu," Từ Tân nắm chặt góc áo, "Xin lỗi... Vì lúc cậu ta định hạ thuốc tôi không ngăn cản, không...nói cho cậu biết."

Ninh Khanh hình như đang mỉm cười, im lặng một hồi lâu, giọng cô từ một trận gió khác truyền đến: "Không bị thương gì là may mắn, vì thế tôi sẽ không so đo hành động của cậu, cũng sẽ không tha cho sự lừa gạt của cậu."

Từ Hân cảm thấy mình sắp thở không nổi.

Cuối cùng, chính cô sẽ đánh mất người bạn này sao?

"Từ giờ chúng ta nên làm những người xa lạ."

Cuối cùng, bên kia đã đưa ra câu kết cuối cùng.

Ninh Khanh dịu dàng cười với cô ta, giống như lần đầu gặp mặt, cô ta ngẩn ngơ tìm ký túc xá, khi vào thấy Ninh Khanh vừa thu dọn giường vừa thò đầu ra ngoài cười chào hỏi.

Cơn gió thoảng qua người cô ta rồi lại rời đi. Cuối cùng, cô ta ngửi thấy mùi hoa.

"Một người dùng chiêu trò bẩn thỉu như cậu có đáng được người khác thích không?"

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Chúng ta bắt đầu đi 💕
Chương 2: Em chuẩn bị... Cởi đồ đi
Chương 3: Ah~ đừng mà
Chương 4: Dính đầy mùi hương của anh
Chương 5: Tắm chung
Chương 6: Mối quan hệ của cả hai
Chương 7: Người tình trong mộng
Chương 8: Lén lút
Chương 9: Người đàn ông bội bạc
Chương 10: Thứ anh muốn không chỉ là cơ thể em
Chương 11: Nuốt xuống hết
Chương 12: Tỉnh lại trong lòng anh
Chương 13: Ở bên cạnh anh
Chương 14: Cuộc sống sinh hoạt
Chương 15: Từ giờ nên làm những người xa lạ
Chương 16: Anh trai
Chương 17: Đi chơi
Chương 18: Đêm đầu tiên
Chương 19: Anh là của em
Chương 20: Cho anh sao
Chương 21: Tú sắc khả xan
Chương 22: Khen thưởng
Chương 23: Nhô lên thành hình của anh
Chương 24: Cả người ướt đẫm
Chương 25: Nuốt xuống đi
Chương 26: Kêu chồng sẽ bắn cho em
Chương 27: Chỗ nào cũng tốt
Chương 28: Yêu thầm
Chương 29: Phun nước
Chương 30: Em yêu anh
Chương 31: Bị anh l//i//ế//m tỉnh
Chương 32: Lần sau chú ý
Chương 33: Chị ơi, đút em
Chương 34: Anh trai cũng là người yêu mà
Chương 35: Chị ơi, em làm chị sướng không? (nhập vai)
Chương 36: Em muốn anh trừng phạt thế nào?
Chương 37: Sắp bị anh làm hỏng rồi
Chương 38: Người khác có thể làm em sướng đến thế này không?
Chương 39: Không được bắn, nếu không anh chết chắc
Chương 40: Anh làm em sướng quá…
Chương 43: Anh giỏi nhất là giả vờ đáng thương
Chương 44: Tỉa lông mày cho anh
Chương 45: Chạm thấy chưa, anh đang ở trong em
Chương 46: À, tuổi trẻ.
Chương 47: Đưa em đi ngắm sao băng
Chương 48: Bé ngồi lên mặt anh đi
Chương 49: Làm tình trong lều
Chương 50: Nụ hôn dưới bầu trời sao băng
Chương 51: Mẹ nó thật muốn làm em có thai
Chương 52: Nói em yêu anh
Chương 53: Hy vọng tối nay em dùng giọng này r//ê//n rỉ
Chương 54: Tối nay em muốn thế nào cũng được…
Chương 55: Đều bắn vào trong được không...
Chương 56: Bắn vào trong cho em hết đi
Chương 57: Ở trong em cả đêm
Chương 58: Ngoan ngoãn nghe lời, chị nuôi em
Chương 59: Không phí một giọt nào
Chương 60: Thích mèo sữa nhỏ hay mèo sữa to?
Chương 61: Chủ nhân đúng là biết bắt nạt người ta…
Chương 62: Làm con mèo tỉnh rồi…
Chương 63: Rõ ràng thích đến chết đi được
Chương 64: Đau không, để em cắn lại cho
Chương 65: Gọi là Doanh Doanh đi
Chương 66: Gặp phụ huynh
Chương 67: R//ê//n nhỏ lại chút
Chương 68: Trên người em mềm thật…
Chương 69. Xe rung
Chương 70. Không thoải mái à, em đã phun nước rồi kìa
Chương 71. Thổi tóc cho em như đêm đầu tiên
Chương 72. Rốt cuộc muốn nhanh hơn hay chậm hơn
Chương 73. Đêm ngắn ngủi, nhưng tình yêu thì dài lâu (Chính văn hoàn)
Chương 73: Ngoại truyện 1. Play mang thai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Những Bức Ảnh Riêng Tư
Chương 15: Từ giờ nên làm những người xa lạ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15: Từ giờ nên làm những người xa lạ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...