Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhóc Béo Của Tôi – Chương 2

Nhóc Béo Của Tôi

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4.

Lần nữa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay về ngày khai giảng năm nhất cấp ba.

Không kịp suy nghĩ nhiều, giáo viên chủ nhiệm đã đi tới, cầm trên tay bảng xếp hạng điểm đầu vào.

Ông ấy bảo chúng tôi lần lượt vào lớp chọn chỗ ngồi.

Kiếp trước, Giang Hoài Dương nhờ thành tích xuất sắc đã được chọn chỗ đầu tiên, rồi cố tình giữ lại chỗ bên cạnh mình cho tôi.

Bây giờ, tôi nhìn thấy cậu ta bước vào, chọn đúng vị trí của kiếp trước, sau đó ánh mắt xuyên qua ô cửa kính, nhìn chằm chằm về phía tôi.

Đến lượt tôi, tôi bước qua cậu ta, đi thẳng đến hàng ghế cuối góc lớp rồi ngồi xuống.

Giang Hoài Dương sững sờ nhìn tôi, trong mắt đầy phẫn nộ và khó hiểu.

Mãi đến khi Lăng Như Mộng ngồi xuống bên cạnh, cậu ta mới dời ánh mắt đi.

Tan học, tôi bị Giang Hoài Dương chặn lại trong bãi để xe.

"Trình Nguyệt, tại sao cậu không đợi tớ? Còn nữa, tại sao không chọn chỗ cạnh tớ?"

Giang Hoài Dương nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cơn giận.

Từ khóe mắt, tôi thấy Lăng Như Mộng dẫn theo một nhóm người đang chạy tới, liền lạnh lùng buông một câu: "Tôi không xứng."

Tôi bước lên xe đạp định rời đi, nhưng Giang Hoài Dương lại dùng tay chặn tay cầm, nghiến răng chất vấn: "Cậu có ý gì?"

5.

"Giang Hoài Dương, Giang Hoài Dương!"

Là Lăng Như Mộng.

Khuôn mặt ngọt ngào, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc.

Ai mà ngờ được, dưới lớp vỏ bọc này lại là một trái tim của ác quỷ.

"Bỏ ra." Tôi không khách sáo lắc mạnh tay cầm, cố gắng hất tay Giang Hoài Dương ra.

"Không nói rõ thì không buông!" Cậu ta bướng bỉnh không chịu nới lỏng.

Lăng Như Mộng mỉm cười hỏi có chuyện gì xảy ra, nhưng không ai trả lời cô ta.

Sự xấu hổ thoáng qua trên gương mặt, ánh mắt nhìn tôi cũng dần lộ rõ vẻ chán ghét.

Bất ngờ, bánh sau xe đạp của tôi bị đẩy một cái, cả chiếc xe trượt về phía trước, khiến tôi chao đảo.

Bánh trước xe đập vào ống quần Giang Hoài Dương, để lại một vết lốp mờ.

Lăng Như Mộng hoảng hốt lao tới bên cạnh cậu ta, kiểm tra xem có bị thương không.

 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại *: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 

Tôi cố quay đầu lại, đối diện với một gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

"Cản đường đấy, tránh ra mau!"

Giọng điệu ngang tàng xen lẫn sự khinh miệt, khiến người ta không thể không nghe theo.

Tôi rụt rè quay đầu lại, định lách xe sang chỗ khác, nhưng Giang Hoài Dương vẫn không chịu buông tay.

Hai ánh mắt nóng rực đối đầu ngay trên đỉnh đầu tôi, làm tôi chỉ muốn vứt xe mà bỏ chạy.

"Tần Dương, cậu bị bệnh hả? Rộng thế này mà cứ phải chen qua đây?"

Lăng Như Mộng lên tiếng trước.

"Ông thích." Tần Dương nhếch đuôi mắt, vẻ bất cần càng thêm rõ nét.

Những học sinh xung quanh bắt đầu tụ lại xem náo nhiệt, tiếng bàn tán xì xào vang lên không ngớt.

"Là Tần Dương đó hả? Trước đây là đại ca trường Nhất Trung, không ngờ thi vào trường mình."

"Thi gì mà thi, tám phần là nhờ quan hệ vào đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

"Vậy thì vừa có tiền vừa có quyền, tốt nhất đừng chọc vào, tránh bị vạ lây."

Lăng Như Mộng cũng sát lại gần Giang Hoài Dương, nhỏ giọng khuyên cậu ta đừng đối đầu với Tần Dương, hắn là một kẻ điên.

Giang Hoài Dương trừng mắt nhìn Tần Dương, sau đó cúi xuống nhìn tôi – lúc này đang co rúm người lại – cuối cùng cũng buông tay ra.

Ngay khoảnh khắc tất cả bọn họ sững người, tôi đạp mạnh một cái, lao vút đi như bay.

6.

Tôi đạp xe một mạch đến tận ngã tư đèn đỏ thứ hai mới dám dừng lại thở dốc.

Sao lại xui xẻo thế này?

Trùng sinh rồi mà vẫn đụng phải đại ca trường?

Tần Dương… Đời trước hình như có người này, nhưng tôi chưa từng tiếp xúc nhiều.

Đang nghĩ ngợi thì bánh sau xe tôi lại bị đ.â.m một cái, suýt nữa thì ngã lăn ra đường.

Tôi bực bội quay đầu lại nhìn thủ phạm, nhưng ngay khi thấy rõ mặt người kia, tôi lại lặng lẽ quay đầu đi.

Lại là Tần Dương? Sao hắn cũng ở đây?

"Này, nhóc béo."

Một cơn nhục nhã dâng lên trong lòng, tôi đỏ bừng mặt nhưng vẫn im lặng.

Đèn xanh bật sáng, tôi cắn răng, đạp xe lao đi.

Vừa tưởng đã cắt đuôi được hắn, ai ngờ Tần Dương thảnh thơi đạp xe song song bên cạnh tôi, khóe môi cong lên một nụ cười đầy tà khí.

Chỉ vì cản đường hắn một chút mà giờ thành kẻ thù?

Vậy kiếp này, tôi không chỉ phải tránh xa Lăng Như Mộng, mà còn phải đối đầu với cả đại ca trường nữa sao?

Có thể đăng ký hủy trùng sinh được không?

Mắt thấy sắp về đến nhà, tôi càng lúc càng hoảng, nhưng Tần Dương chẳng có vẻ gì là định rời đi.

Khi tôi gần đến cổng khu chung cư, hắn bỗng đạp xe lên trước tôi, vẫy tay chào: "Mai gặp, nhóc béo."

Tôi: "?"

Hắn có hơi rảnh quá không?

Vừa dắt xe lên chuẩn bị vào nhà, thì Giang Hoài Dương lại xuất hiện.

"Trình Nguyệt, rốt cuộc cậu bị sao vậy?"

Ngước lên, thiếu niên trước mặt da trắng, dáng người cao ráo, ánh mắt nghi hoặc xen lẫn chút uất ức.

Đây chính là người tôi đã thầm thích suốt bao năm trời.

Nhưng bây giờ, tôi lại không thể liên hệ cậu ấy với kẻ đồng lõa trầm mặc của đời trước.

Cậu ấy từng cho tôi hy vọng, từng là ánh sáng trong thế giới của tôi.

Tôi đã nghĩ cậu ấy thật lòng thích tôi, bất kể tôi ra sao.

Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là tôi ngây thơ mà thôi.

Lòng người, làm sao có thể bất biến được chứ?

"Không có gì cả. Chỉ là tôi nghĩ nam nữ khác biệt, tốt nhất đừng quá thân thiết."

Một câu hời hợt khiến gân xanh trên trán Giang Hoài Dương nổi lên.

"Được thôi, Trình Nguyệt, cậu đừng hối hận!"

Hối hận ư?

Haha, làm sao tôi có thể hối hận được chứ?

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhóc Béo Của Tôi
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...