Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng – Chương 95

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Tác giả: Mạn Tây
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tầng trên.

Dung Thận đi đến phòng nghỉ bên cạnh phòng làm việc, xuyên qua cánh cửa khép hờ nhìn thấy An Tống đang ngồi trước đàn dương cầm.

Cô vẫn đang thử âm, những ngón tay xanh nhạt nhẹ nhàng lướt trên những phím đàn đen trắng.

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ rất mờ nhạt, chỉ có vài tia sáng cố gắng thoát ra khỏi đám mây, chiếu xiên vào cửa sổ, cùng với đôi tay cô nhảy nhót trên phím đàn.

Người đàn ông không đi vào quấy rầy cô, mà dừng lại nhìn vào bóng lưng thẳng tắp của cô.

Có thể là do đã lâu không động đến đàn, hoặc là tâm trạng thay đổi, An Tống tựa hồ không còn phản kháng với những chuyện liên quan đến quá khứ.

Cô thử chơi vài nốt nhạc, rồi xoa hai bàn tay vào nhau, ngón tay lại đặt trên phím đàn, một ca khúc nổi tiếng du dương trầm bổng được cô đàn ra.

G thứ* "Đám cưới trong mơ".

* Có ba loại khóa nhạc dùng trong hệ thống ký hiệu nhạc hiện đại: F (khóa Fa), C (khóa Đô) và G (khóa Sol).

Tiếng dương cầm du dương, trầm buồn len lỏi từng góc phòng.

An Tống chơi với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, cơ thể khẽ lắc lư theo tiết tấu.

Đây là lần đầu tiên Dung Thận xem cô chơi đàn, từ ngón tay cho đến tiết tấu đều chuyên nghiệp, đặc biệt là biểu cảm giữa lông mày và ánh mắt, càng thêm điềm tĩnh tập trung.

Nếu cô không mặc quần áo bình thường, Dung Thận sẽ khó có thể tưởng tượng được An Tống khi chơi piano trong bộ váy dạ hội hoặc váy dài sẽ đẹp như thế nào.

Bài hát kết thúc, tuy mới có hai phút nhưng thời gian như bị kéo dài ra rất nhiều.

Dung Thận vẫn còn đứng đó suy nghĩ miên man, An Tống đã đóng nắp đàn đứng dậy đi chuẩn bị ra ngoài.

Không ngờ, vừa quay người ngước mắt lên, bóng người đập vào mắt khiến cô giật mình, cách xưng hô chôn sâu trong ký ức cũng thốt ra: "Bác sĩ Dung?"

Lúc này, người đàn ông đút một tay vào túi, định thần lại liền nhấc chân đi về phía cô.

Anh đi tới đứng trước mặt An Tống, hơi cúi người, đường nét góc cạnh rất mềm mại, "Hử?"

Không phải không thích cô gọi là bác sĩ Dung, chỉ là cái màu sắc xưng hô này quá đậm, cứ tiếp tục như vậy, một khi một số quan niệm đã ăn sâu vào tiềm thức thì không thể dễ dàng thay đổi được.

An Tống li3m khóe miệng, nhìn Dung Thận hơi nhướng mày, lúng túng gọi anh Cửu.

Cô không quen gọi anh là anh Cửu, luôn cảm thấy nếu gọi như vậy thì cô cũng chẳng khác gì người bình thường.

Văn Vãn gọi hắn là anh Cửu, Dịch Kha cũng gọi anh là anh Cửu, rất nhiều người đều gọi anh như vậy.

Thường không có sự thân mật.

Suy nghĩ của An Tống lang thang khắp cơ thể, cho đến khi những ngón tay được bao phủ bởi hơi ấm, khi định thần lại, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông và những ngón tay mảnh mai gõ hai lần lên chóp mũi cô, "Trước đấy từng thấy em hay xuất thần như vậy.

"

Không lâu sau, hai người đi ra khỏi phòng nghỉ, An Tống chủ động nói: "Đồ đạc của em còn chưa thu dọn xong.

"

Ý nghĩa rất rõ ràng.

Vừa nói chuyện, bọn họ đã đi tới trước cửa phòng ngủ của An Tống.

Dung Thận vô tình liếc xéo, định làm ra vẻ tùy ý, nhưng cô gái bên cạnh lập tức lấy tay che mắt anh, "Bên trong có chút lộn xộn, anh đừng nhìn nữa.

"

Cô gái nào lúc mới yêu cũng không muốn nửa kia của mình nhìn thấy phòng the của mình bừa bộn, lôi thôi.

An Tống cũng không ngoại lệ.

Bàn tay mềm mại và ẩm ướt của cô gái đặt lên mi mắt, giọng điệu có chút gấp gáp.

Dung Thận kéo tay cô xuống, cụp mắt nhìn cô, trầm giọng cười nói: "Đi thu dọn đi.

"

"Vậy anh! " An Tống đảo mắt, "Hay là anh xuống lầu uống trà, quét dọn xong em sẽ xuống tìm anh.

"

Người đàn ông từ từ cúi khuôn mặt tuấn tú xuống, hơi nghiêng người về phía trước, "Cũng được.

"

Miệng anh nói đồng ý, nhưng cơ thể anh mãi vẫn không hành động.

Cứ đứng đó, tay cũng không buông.

An Tống im lặng một lúc, cảm thấy như được khai thông, rón rén ghé sát vào má người đàn ông, định hôn qua loa một cái.

Cũng giống như lần trước trên vòng đu quay, chỉ cần chạm nhẹ.

Ai mà dè, lần này đã xảy ra một tai nạn.

Ngay khi đôi môi An Tống sắp chạm vào má Dung Thận, anh vô tình quay đầu lại khiến nụ hôn bị lệch hướng.

Mọi chuyện xảy ra rất đột ngột, An Tống lại chẳng thể phòng.

Đến nỗi mà nụ hôn nhẹ đáng lẽ phải rơi xuống một bên má của người đàn ông lại vô tư in dấu trên khóe môi trái của anh.

Mặc dù không phải hôn thật, nhưng An Tống vẫn cảm nhận được sự mềm mại trên làn môi mỏng của người đàn ông thông qua tiếp xúc điện giật này.

An Tống ngẩn ra.

Dung Thận ngược lại vẫn là bộ dáng quân tử, khóe môi hơi nhếch lên, giảo mồm đi về phía cửa phòng ngủ, "Em không định tiếp tục thu dọn sao?"

An Tống quay người lại, trên mặt lộ ra vẻ chán nản cùng xấu hổ.

Đây là nụ hôn đầu tiên của cô! hôn cũng quá vội vàng rồi.

Tại sao không chú ý mà hôn nhầm vị trí chứ.

Với tâm trạng như vậy, An Tống thậm chí còn không thể tập trung thu dọn đồ đạc.

Suốt nửa tiếng rồi mà quần áo vẫn chưa được thu xếp xong, đến cả đống quần áo đã gấp xong cũng xiêu vẹo, méo mó.

An Tống: "! "

!

Bốn giờ chiều, An Tống rốt cục chậm rãi đi xuống lầu hai.

Trong phòng khách không có bóng dáng người đàn ông, nhưng tách trà trên bàn trà vẫn bốc khói nghi ngút.

Rõ ràng anh vừa đi không lâu.

An Tống theo bản năng mím môi, đi đến bên cửa sổ nhìn thoáng qua, liền thấy một bóng người tuấn mỹ mảnh khảnh đang đứng ở hoa viên nhỏ ngoài sân.

Anh đang hút thuốc, trên môi có một làn khói nhàn nhạt bay ra, trong nháy mắt bị gió thổi bay đi.

Người đàn ông vẫn mặc áo sơ mi trắng quần tây đen như cũ, dù là đã đầu đông nhưng dáng người vẫn cao thẳng, không hề lộ ra chút gầy gò nào.

An Tống nhân cơ hội ngồi xuống, cầm tách trà lơ đãng nhấp một ngụm, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Dung Thận.

Sau nửa phút, người đàn ông từ hoa viên trở lại phòng khách.

Hai mắt An Tống như dán vào nhau, ánh mắt luôn dõi theo Dung Thận.

Loại quan sát mất hồn mất vía, mãi này cho đến khi người đàn ông tiến tới ngồi đối diện, cô mới nhận ra.

An Tống cúi đầu uống trà, thỉnh thoảng nhướng mi rồi lại nhanh chóng hạ xuống.

Mà nơi ánh mắt cô rơi xuống chính là đôi môi mỏng của Dung Thận.

"Quan sát anh nửa ngày rồi! " Người đàn ông nhấc chén trà úp ngược từ trong khay trà, cầm lấy ấm trà rót một chén trà, "Trên mặt anh có cái gì sao?"

An Tống gật đầu, sau đó lại lắc đầu, miễn cưỡng chuyển chủ đề: "Tối nay! ăn gì?"

"Đói à?"

An Tống ngậm mép chén trà, nhấp một ngụm trà nhỏ, "Có hơi, anh có kiêng kỵ gì không? Em nấu ăn không giỏi lắm, nhưng vẫn có thể nấu cơm nhà bình thường.

".

"

Hương Chương Duyệt Phủ không có nhiều người hầu làm việc như lâm viên nhà họ Dung, họ đã ở đây cả buổi chiều, thậm chí không thấy một bóng người hầu nào.

An Tống thầm nghĩ, có lẽ không có sự sắp xếp nào ở đây chăng.

Tuy nhiên, những gì Dung Thận nói tiếp theo lại khiến trái tim cô bắt đầu xôn xao.

Tư thế của anh điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm tập trung mà lại ấm áp, "Để đôi tay chơi đàn nấu ăn, thật đáng tiếc.

"

An Tống nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của người đàn ông, một lúc sau, mặt đỏ bừng.

Có những thứ có thể nhìn ra mà không cần hỏi.

Đặc biệt là một người đàn ông dày dạn kinh nghiệm như Dung Thận, khi bước vào phòng, anh sớm đã hơn nhận thấy An Tống vẫn đang nhìn chằm chằm vào nửa dưới khuôn mặt mình.

Cô đang nghĩ cái gì, không cần nói cũng rõ.

.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...