Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng – Chương 122

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Tác giả: Mạn Tây
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưu đồ của Dung Thận không gì khác ngoài hai điểm, kinh nghiệm hoặc cô.

An Tống vén tay áo chạm vào chiếc đồng hồ tinh xảo, ánh mắt bình tĩnh không dao động.

Hoặc là, Dung Thận muốn làm phong phú thêm kinh nghiệm của một nhà trị liệu âm nhạc bằng cách sử dụng cô như một bệnh nhân được đưa đến cửa.

Còn một khả năng nữa là từ ngày họ gặp nhau, mục tiêu của Dung thận đã là cô.

Loại mục đích này không liên quan gì đến tình yêu, càng không chắc là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Còn mục đích của Dung Thận, trước giờ cô chưa từng hỏi, sau này cũng sẽ không hỏi.

Chuyện đã giải quyết xong từ lâu, cô không muốn cố chấp mà tự chuốc lấy phiền phức.

...

Tòa nhà Trạm Châu, vườn phẩm trà ở tầng trên cùng.

Lần đầu tiên Tô Quý nhìn thấy Dung thận, cả người sững sờ.

Ý nghĩ ban đầu muốn cho đối phương một đòn phủ đầu đột nhiên biến mất.

Trong phòng trà riêng của vườn phẩm trà, Dung Thận ngồi ở ghế chủ trì.

Khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng, trông anh thật hiền lành dễ gần nhưng khí chất toát ra từ trong xương cốt thì không thể lừa dối được.

Phong cách nho nhã, sang trọng và tư văn.

Điều đặc biệt khiến cô bất ngờ là vẻ ngoài điển trai của người đàn ông này có thể diễn tả bằng từ "xuất chúng".

Tô Quý không phải là kiểu người nhan khống, nhưng cô phải thừa nhận rằng Dung Thận là một trong số ít những người hạng nhất mà cô từng gặp cho đến nay.

Người đẹp trai hơn anh thì không có khí chất, người khí chất hơn thì không có anh.

Có thể gọi là nam tử hán chân chính.

Trong vài giây Tô Quý quan sát Dung Thận, người đàn ông đã đứng dậy và đi tới.

"Cô Tô."

Tô Quý định thần lại, ngẩng đầu nhìn người đàn ông quá cao, chậm rãi đưa tay ra: "À, chào, chào anh Dung."

Cô thực sự không thể phát âm hai chữ Dung Thận.

Người đàn ông này có uy thế và sức mạnh của kẻ bề trên, ẩn dưới một phong thái dịu dàng, âm thầm kiểm soát tình hình chung.

Tô Quý có thể nhìn ra rằng tất cả những lợi ích từ kinh nghiệm của cô trong ngành giải trí những năm qua, đã gặp qua rất nhiều loại người, cũng có được một con mắt thâm tường.

Hai người khách sáo bắt tay, nhiều nhất nửa giây, người đàn ông thu hồi lòng bàn tay, nói: "Ngồi đi."

Không lâu sau, ba người ngồi gần bàn trà.

Dung Thận ngồi một mình trên ghế chủ trì, còn An Tống đi cùng Tô Quý đến chiếc ghế đối diện.

Bầu không khí không gượng gạo, nhưng không ai lên tiếng.

Không khí tĩnh lặng vẫn luôn khiến thời gian trở nên dài và trì trệ.

Tô Quý điều chỉnh tâm lý và chủ động phá vỡ thế bế tắc, "Anh Dung, có tiện nói chuyện một mình không?"

Dung Thận rót hai chén trà, đặt ở trước mặt hai cô, thản nhiên nói: "Được."

An Tống nhìn Tô Quý, liền bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm, "Vậy...!em đi vệ sinh."

"Đừng chạy lung tung, Trình Phong đang ở ngoài cửa, để cậu ta dẫn em đi dạo quanh vườn trà."

An Tống gật đầu, "Vâng, hai người nói chuyện đi."

Dung Thận nhấp một ngụm trà nhìn cô rời đi, mãi đến khi đóng cửa lại anh mới nhìn đi chỗ khác: "Cô Tô muốn nói chuyện gì?"

Trên mặt Tô Quý nở một nụ cười lễ phép, cô cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi trong lòng: "Kỳ thực, tôi đã nghe danh anh Dung từ lâu, nhưng chưa có cơ hội giao lưu trực tiếp với anh.

Hôm nay mạo muội làm phiền, một mặt là muốn gặp anh, mặt khác...!tôi cũng muốn biết cảm giác của anh đối với An Tống."

Lời mở đầu này rất có chừng mực, không có căng thẳng, cũng không có cố ý nghiêm túc.

Tô Quý dùng tinh thần đàm phán để đối phó với Dung Thận, bởi vì sau khi An Tống rời đi, nhiệt độ trong mắt người đàn ông này giảm mạnh, không còn ôn hòa nhẹ nhàng như trước.

Cũng không phải làm dáng, giống như phản ứng bản năng vậy.

Xem ra ngoại trừ An Tống, không ai có thể khiến anh ta đối xử khác biệt.

Tất nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của Tô Quý, dù sao đi chăng nữa vẫn phải xem xét.

"Cô Tô muốn biết tâm tư của tôi ở phương diện nào?"

Dung Thận đặt tách trà xuống, nhìn Tô Quý với ánh mắt bình tĩnh và sâu thẳm.

Tô Quý giả vờ thản nhiên cười nói: "Nếu như có thể hiểu được toàn diện, vậy thì càng tốt.

Tuy tôi và An Tống không có quan hệ họ hàng nhưng chúng tôi lớn lên cùng nhau còn thân thiết hơn cả chị em ruột thịt.

Anh Dung đây không nói một lời liền bắt em gái tôi đi, tôi không thể không quan tâm."

Người đàn ông lắc nhẹ chiếc bình trà đất màu tím, nhướng mi với Tô Quý, "Nói là lấy chống xa thì thích hợp hơn."

Đây là mấu chốt sao?

Tô Quý nhíu mày, vẻ mặt có chút không hài lòng, "Được, coi như anh cưới con bé đi, hôn lễ thì sao? Chẳng lẽ anh Dung chỉ đỉnh lấy giấy chứng nhận mà không tổ chức hôn lễ sao?"

"Sẽ có, nhưng không phải bây giờ."

Tô Quý mím môi, trong lòng cảm thấy bất lực.

Người đàn ông này quá khó lường, lời nói và hành vi của anh ta lại càng không chê vào đâu được.

Anh ta có vẻ như trả lời mọi câu hỏi của cô, nhưng thực ra đang lánh nặng tìm nhẹ.

Lòng dạ sâu như vậy, đừng nói là An Tống, đổi lại là cô cũng sẽ không ứng phó nổi.

Tô Quý lại làm một loạt xây dưng lại tâm lý, cố gắng thôi miên bản thân, để không bị khí thế của Dung Thận đe dọa.

Tuy nhiên, chỉ một lúc sau, người đàn ông đã biến sự phòng thủ thành công kích và giáng cho cô một đòn tra tấn tâm hồn: "Cô Tô đã cùng cô ấy lớn lên, tại sao cô không can thiệp kịp thời khi cô ấy gặp phải chứng phân ly tình cảm do biến cố nào đó chứ??"

Tô Quý: "..."

Cô vô thức cầm cốc lên uống trà để tránh ánh mắt cay độc của người đàn ông.

Một lúc sau, Tô Quý bình tĩnh lại, "Tôi đã can thiệp, cũng đã đưa con bé đến bệnh viện để được bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp tư vấn, nhưng nếu anh Dung biết rõ về con bé, anh cũng nên hiểu rằng trừ khi con bé tự nguyện, mọi sự can thiệp đều là vô ích."

Hơn ai hết, cô mong An Tống có thể bình phục.

Tuy nhiên cũng khó.

Dung Thận nhận ra từ "chuyên nghiệp" mà Tô Quý muốn nói, nhếch đôi môi mỏng, trầm giọng nói: "Cô Tô dường như có rất nhiều thành kiến ​​với tôi."

"Đúng, điểm này tôi không phủ nhận." Tô Quý vì An Tống mà lựa chọn đi thẳng vào vấn đề, "Anh lấy danh nghĩa tư vấn dẫn con bé rời khỏi Hương Giang, là vì thỏa mãn d*c vọng ích kỷ của bản thân hay sao? Thực sự vì lợi ích của con bé sao?"

Câu hỏi này rất khó, Tô Quý thậm chí còn có mong chờ câu trả lời của Dung Thận sẽ như thế nào.

Hầu hết đàn ông sẽ chọn câu trả lời có lợi nhất cho họ khi đối mặt với những nghi ngờ.

Cô gần như có thể đoán được rằng Dung Thận sẽ nói "vì lợi ích của cô ấy" mà không cần suy nghĩ.

Ha, một người ra vẻ đạo mạo.

Vì đã đoán trước nên trong mắt Tô Quý hiện lên một tia giễu cợt.

Nhưng Dung Thận lại không nhìn thấy, bởi vì anh đang nhàn nhã nhấp trà.

Sau khi uống được nửa tách hồng trà, người đàn ông cầm chiếc bình trà sét màu tím chắt đầy cốc của mình bằng, nói một cách bình tĩnh, "Có lẽ...!cả hai."

Tô Quý thật bất ngờ.

Có phải anh ta đang thừa nhận rằng bản thân cũng có những h@m muốn ích kỷ không?

Trong khi rót đầy ly, Dung Thận uể oải nhướng mày nhìn Tô Quý, "Lúc đó tôi cần một người vợ, mà cô ấy vừa hay thích hợp."

Tô Quý nắm chặt tay, sắc mặt đột nhiên thay đổi, "Anh lợi dụng con bé?"

"Mục đích ban đầu của lợi dụng đối phương chính là cần đối phương, trong khoảng thời gian đó, cần đối phương là tiền đề của mọi thứ." Từ đầu chí cuối người đàn ông vẫn ung dung tự tại, không hề mảy may ngụy trang hay che lập, " Tôi nói cho cô Tô chuyện này, không phải để cô nghi ngờ chất vấn dụng tâm của tôi đối với An An.

Ban đầu có thể động cơ không trong sáng, nhưng cô ấy vẫn là người vợ mà tôi đã vất vả để cưới về, trước đây, bây giờ và sau này, sẽ luôn là như vậy.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...