Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiếp Chính Vương Mặt Lạnh – Chương 2

Nhiếp Chính Vương Mặt Lạnh

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhị Hoàng tử nói với ta rất nhiều lời lưu manh khốn nạn.

Nói xong còn kéo quần áo ta, muốn lôi ta về phía núi giả.

Ta bị hành động này của hắn dọa cho khóc thét.

Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì danh tiếng của ta chắc chắn sẽ tan nát.

Để không bị kéo đi.

Ta vừa khóc vừa cố sức giằng lấy cành hoa bên cạnh.

"Xoẹt!"

Đột nhiên một mũi tên sắc bén xuyên rách áo ngoài của ta, ta và Nhị Hoàng tử mỗi người ngã lăn ra đất.

Nhị Hoàng tử quát: "Kẻ nào không có mắt, dám ám sát bản Hoàng tử!"

Chỉ thấy một bóng người mặc áo bào màu đen là Triệu Vô Cực bay đến từ trên mái nhà xuống.

"Không có mắt sao? Ngươi nói bản Vương?"

Nhị Hoàng tử dù có khốn nạn đến mấy, nhìn thấy Triệu Vô Cực cũng lập tức ngoan ngoãn.

Triệu Vô Cực lạnh lùng nhả ra một chữ với Nhị Hoàng tử.

"Cút!"

Nhị Hoàng tử thảm hại bỏ chạy khỏi hiện trường.

Ta vô cùng biết ơn Triệu Vô Cực đã giúp ta, định nói lời cảm ơn.

Kết quả, lời chưa kịp thốt ra đã bị hắn nghẹn lại.

Triệu Vô Cực: "Nàng cũng cút!"

Ta nói ta không đi, ta muốn gặp Thánh thượng.

Triệu Vô Cực không nói gì.

Lộ ra nụ cười đầy vẻ trêu ngươi, nhẹ nhàng lướt tay trên má ta.

Trông vô cùng biến thái.

Sợ đến mức ta vội vàng túm chặt chiếc váy rách của mình.

Hoảng loạn đứng dậy từ dưới đất.

Thảm hại chạy về phía cổng cung điện.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Nha hoàn thấy ta quần áo xộc xệch, vội hỏi ta đã xảy ra chuyện gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Ta còn chưa kịp nói.

Nha hoàn đã quay đầu nhìn ra phía sau ta.

"Tiểu thư......."

Đột ngột, Triệu Vô Cực không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng ta.

Hắn trực tiếp vượt qua chúng ta, cưỡi lên tuấn mã ở cổng cung điện, phi như bay.

Sau khi Triệu Vô Cực đi rồi.

Ta lập tức cùng nha hoàn tám chuyện về hắn.

"Vừa nãy hắn lại bảo ta cút, lần thứ hai rồi đấy! Còn Nhiếp Chính Vương gì chứ, hắn nên được gọi là Cút Cút Vương thì đúng hơn!"

Buổi tối, ta vì chuyện Thẩm Gia Ngạn được ban hôn mà trằn trọc không ngủ được.

Tâm trạng buồn bã, ta mở cửa sổ cho thoáng khí.

Nhớ lại chuyện ban ngày, ta liền đỏ mắt.

Thế là muốn lấy khăn tay ra lau khóe mắt.

Mò đông mò tây, ơ?

Khăn tay của ta đâu rồi?

Lạ thật, ban ngày ta còn mang vào cung mà.

Giờ thì xem ra.

Việc trực tiếp gặp Thánh thượng để xin chỉ hôn là không khả thi rồi.

Ta phải lập được công lao gì đó mới được.

Ta lóe sáng kiến, có rồi!

Nghe nói Tích Chỉ Thành gần đây bị lũ lụt hoành hành.

Nếu ta mang theo vật tư đi cứu tế tai dân thì có thể lập công được không nhỉ.

Nói là làm.

Ta sử dụng tiền riêng, giấu cha mẹ.

Mang theo một đoàn xe ngựa chở lương thực lập tức đi đến Tích Chỉ.

Không ngờ, vừa mới ra khỏi thành không xa.

Đã gặp một đám người áo đen che mặt.

Chúng cướp sạch lương thực và xe ngựa của chúng ta.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiếp Chính Vương Mặt Lạnh
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...