Nhiễm Chỉ Kiêu Hùng – Chương 4: Mưu Sinh
Nhiễm Chỉ Kiêu Hùng
Từ Bạch đứng chờ ở cổng bệnh viện Tế Nhân suốt nửa tiếng đồng hồ, một người phụ nữ mặc áo blouse trắng mới từ trong bệnh viện bước ra.
“Từ Tuế Tuế!”
“Sư tỷ!”
Hai người vừa gặp mặt liền lập tức ôm chầm lấy nhau.
“Đi thôi, vào phòng làm việc của chị nói chuyện.” Sư tỷ Cố Thu Nguyên nắm lấy tay cô.
Từ ngày chia tay ở Luân Đôn đến nay đã trôi qua hai năm tròn.
Lý tưởng của sư tỷ là trở thành một bác sĩ phụ khoa. Toàn bộ năm tỉnh Hoa Đông chỉ có đúng bệnh viện Tế Nhân tại Nam Thành này là có khoa phụ sản nhi, nên sư tỷ đã vô cùng thuận lợi tìm được công việc ngay sát sườn nhà mình.
Nếu không thì đành phải lặn lội sang tận Cảng Thành mưu sinh rồi.
“... Bệnh viện đã ngừng tuyển thêm bác sĩ rồi, hơn nữa tấm bằng thứ hai của em vốn dĩ cũng không được công nhận rộng rãi cho lắm. Tuy nhiên, vị trí y tá thì vẫn đang tuyển đấy.” Cố Thu Nguyên nói.
Ánh mắt Từ Bạch tối sầm lại.
“Em không định kết hôn sao? Làm dâu trưởng dinh Đại soái chính phủ quân phiệt mà còn có thể đến bệnh viện làm việc ư? Bọn chị bận rộn nhiều việc lắm đấy.” Cố Thu Nguyên lại cất lời.
Từ Bạch: “Tình cảnh gia đình em thì cả Nam Thành này chẳng ai là không biết.”
Cố Thu Nguyên thở dài.
Quả thực là ai ai cũng tường tận.
“Sau khi ông nội em qua đời, gia cảnh nhà em vốn đã chẳng còn xứng tầm với dinh Đại soái nữa rồi. Bất luận là bây giờ sa cơ thất thế chẳng khác nào chó hoang, còn bàn tới chuyện cưới xin gì nữa chứ?” Từ Bạch lại nói tiếp.
Cố Thu Nguyên phụt cười ra tiếng.
“Em có thể tới Bộ Ngoại giao thử vận may xem sao. Tiếng Nhật, tiếng Đức của em nói tốt như vậy, trước đây còn giúp giáo sư làm phiên dịch nữa; tiếng Anh thì miễn bàn rồi, đó là ngón nghề cơ bản. Em cực kỳ có năng khiếu về ngôn ngữ đấy.” Cố Thu Nguyên gợi ý.
Từ Bạch: “Lý tưởng của em là trở thành một bác sĩ, chữa bệnh cứu người. Với cả Nam Thành làm gì có Bộ Ngoại giao, muốn làm thì phải ra bắc.
Chuyện ra bắc có tìm được việc hay không còn chưa biết, gia cảnh nhà em lại bế tắc như thế này, hiện tại em không thể bỏ rơi họ, mà cũng chẳng đủ sức gánh cả gia đình cùng đi ra bắc.”
Cố Thu Nguyên thở dài một tiếng: “Chị sẽ giúp em tìm một công việc y tá. Có điều, tiền lương lại rất bọt bèo, công việc thì lại cực nhọc.”
“Em không sợ mệt. Chỉ cần được làm việc bên cạnh chị, sau này có cơ hội sẽ chuyển sang làm bác sĩ. Em có bằng cấp đàng hoàng mà.” Từ Bạch đáp.
Cố Thu Nguyên: “Chị sẽ ghi nhớ trong lòng.”
Hai ngày sau, Cố Thu Nguyên tan ca đêm lúc đó đã là 9 giờ tối, chị đích thân chạy sang nhà Từ Bạch một chuyến.
Trong con ngõ nhỏ không hề có điện thoại riêng, bình thường rất khó liên lạc với Từ Bạch.
“... Có một công việc này, tiền lương một tháng tới bốn, năm chục đồng đại dương đấy.” Cố Thu Nguyên nói.
Mắt Từ Bạch sáng rực lên.
“Bên phía người ta tìm đến bệnh viện chúng ta, muốn kiếm một vị bác sĩ, bằng không thì một cô y tá cũng được. Người đầu tiên chị nghĩ tới chính là em, bởi vì gia chủ nhà đó mang họ Tiêu.” Cố Thu Nguyên cho hay.
Ánh mắt Từ Bạch tối sầm đi đôi chút: “Dinh Đại soái sao?”
“Không phải, là Tiêu Lệnh Huyên, vị Tứ gia danh tiếng lẫy lừng tai tiếng đó.”
“Hắn ta đi tìm bác sĩ ư?”
“Trong nhà ông ta xảy ra một vụ nổ, con gái ông ta bị gãy chân, cần có nữ bác sĩ am hiểu y thuật ở bên cạnh chăm sóc túc trực một thời gian, cho đến khi cái chân khôi phục hoàn toàn mới thôi.” Cố Thu Nguyên nói.
Từ Bạch liền sực nhớ tới vụ nổ kia.
Nghe Phùng Nhiễm bảo là do Tiêu Hành ra tay.
“... Chị vừa nghe được tin tức là chạy tới báo cho em ngay lập tức. Em với nhà họ Tiêu cũng có chút quan hệ dây mơ rễ má, tiền lương lại hậu hĩnh vô cùng, tội gì không nhanh chân giành trước cơ chứ?” Cố Thu Nguyên tiếp lời.
Từ Bạch tiễn sư tỷ ra ngoài cửa, hai người ghé vào quán nhỏ ven đường ăn chút đồ ăn đêm, rồi cô gọi cho sư tỷ một chiếc xe kéo để về nhà.
Từ Bạch mới một mình chậm rãi bước quay về ngõ hẻm.
Tiệm may ở ngay đầu ngõ vẫn còn sáng đèn, một ngọn đèn đêm tỏa ra sắc vàng dìu dịu, làn gió đêm giữa mùa thu được ánh đèn tô điểm trở nên ấm áp lạ thường.
Hoa mộc tê đã trút sạch cành, cánh hoa vỡ vụn rụng đầy mặt đất, dư hương tan biến vào màn đêm thu lạnh lẽo.
Từ Bạch thầm nghĩ: “Giữa mình và Tiêu Hành thì còn hy vọng gì nữa đâu? Hắn ta chán ghét mình vô cùng. Mẹ hắn muốn ép mình hủy hôn thì có tới hàng vạn thủ đoạn, đến lúc đó một đồng tiền bồi thường cũng chẳng xơ múi được. Vào lúc này còn bận tâm gì tới chuyện phe phái hay không phe phái, mình phải sống sót cái đã.”
Cô biết rõ Tiêu Lệnh Huyên chẳng phải loại người tử tế gì, ra tay vô cùng tàn nhẫn hung ác.
Cô cũng hiểu rằng, ngả về phía Tiêu Lệnh Huyên chẳng đem lại cho cô lợi ích gì đến lớn.
Tuy nhiên cơ hội thì phải tự mình giành lấy.
Nhỡ đâu cô có thể thu xếp ổn thỏa việc này, không chỉ kiếm được một khoản tiền trang trải bớt cảnh khốn cùng trước mắt, mà còn có thể dựa vào mối quan hệ của Tiêu Lệnh Huyên để tìm một công việc ổn định ở bệnh viện.
Biết đâu chừng?
Khi đã trắng tay không còn gì, thì phải cược một ván.
Từ Bạch đã hạ quyết tâm, cô phải tìm cơ hội đến gặp Tiêu Lệnh Huyên.
Có điều cơ hội lại chẳng dễ dàng tìm kiếm đến thế.
Tiêu Lệnh Huyên ở Nam Thành nuôi thỏ ba hang, biệt thự riêng nhiều không đếm xể, hoàn toàn chẳng biết đâu mà tìm ra tung tích hắn.
Phía sư tỷ truyền tin phản hồi về: “Bệnh viện chúng ta có hai vị bác sĩ tới phỏng vấn, nhưng đều rớt rồi.”
Vài ngày sau, Từ Bạch vẫn chưa lần ra Tiêu Lệnh Huyên, sư tỷ lại đến bảo với cô: “Đã có bảy vị bác sĩ và mười một cô y tá đến đó, nhưng tất cả đều bị đuổi về rồi, con gái của Tiêu Tứ gia đúng là một con quỷ nhỏ.”
Lại qua thêm mấy ngày, sư tỷ khuyên Từ Bạch nên bỏ cuộc đi: “Chị cũng vừa mới đi đấy, là nhiệm vụ do viện trưởng giao cho. Đứa bé đó bắt chị phải uống hết một bát nước có ngâm nguyên một con rắn chết ở bên trong, chị đã từ chối rồi.”
Từ Bạch: “...”
Cô vội hỏi sư tỷ xem địa điểm phỏng vấn là ở đâu.
Sư tỷ nói cho cô biết, mỗi lần đều có người đến đón, đi vòng vèo qua rất nhiều nơi, lại còn bị bịt chặt mắt.
“À đúng rồi, chị có ngửi thấy một mùi dầu vừng thoang thoảng.” Sư tỷ nhớ lại.
Từ Bạch lập tức nảy ra một địa điểm trong đầu.
Cô vượt qua bao nhiêu gian trắc, vậy mà thực sự tìm tới số 7 đường Đồng Dương, đứng ở ngã tư đường ngó nghiêng quan sát.
Từ trong bóng tối lập tức có người bước ra, mặt tràn ngập vẻ cảnh giác: “Đây là dinh thự riêng, xin tiểu thư hãy rời khỏi đây.”
Từ Bạch: “Tôi muốn gặp Tứ gia. Tôi là vị hôn thê của dinh Đại soái.”
Kẻ đó đánh giá cô trong chốc lát.
Sau đó, hắn bàn bạc trao đổi với người bên cạnh vài câu.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Từ Bạch được mời bước vào trong một tòa dinh thự.
Bước qua cổng lớn đi vào, bên trong đường đi ngoằn ngoèo uốn lượn phong cảnh hữu tình, thậm chí còn có cả xe kéo.
Ngồi trên xe kéo đi dạo trong khuôn viên vườn tược một lúc lâu mới dừng lại trước một căn nhà nhỏ.
Căn nhà nhỏ được trang hoàng lộng lẫy tráng lệ, nhưng ánh đèn lại mờ ảm đạm.
Từ Bạch được người ta dẫn tới trước cửa một căn phòng.
Đẩy cửa bước vào, bên trong đặt một chiếc bàn đánh bài, khói thuốc mờ mịt quyện cùng hương rượu thơm lừng và mùi phấn son ngạt ngào, cảm giác vô cùng ấm áp.
Tiêu Lệnh Huyên ngồi ở vị trí phía nam, trong lòng đang ôm một cô gái quyến rũ lúng liếng, vừa bốc bài. Hắn tùy ý châm một điếu thuốc, mái tóc vuốt ngược toàn bộ ra sau đầu, lộ ra gương mặt đẹp đẽ trời ban.
Hàng cúc áo sơ mi tháo tung ra, vòm ngực săn chắc lộ ra một nửa, những thớ cơ bắp hiện rõ từng đường nét.
“Tứ gia, tôi tên Từ Bạch, lần trước ở Bằng Duyệt Lâu tôi đã từng gặp ngài.” Từ Bạch nhẹ nhàng cất lời.
Tiêu Lệnh Huyên nhè nhẹ nhả ra một làn khói thuốc, đôi mắt đen tuyền trong bóng tối tựa như ẩn chứa sắc bén sắc lẹm, lặng lẽ liếc nhìn cô một cái: “Ta không nhớ rõ lắm.”
Từ Bạch đứng yên tại chỗ.
Cô vừa định cất lời tiếp, Tiêu Lệnh Huyên liền nhẹ nhàng đưa tay lên môi “Suýt” một tiếng: “Đừng làm ồn, chút nữa ta mà thua bài là sẽ nổi giận đùng đùng đấy.”
Từ Bạch đứng chôn chân tại đó như chịu phạt, không dám nhúc nhích.
Chỉ một lát sau, Tiêu Lệnh Huyên đã giành chiến thắng.
Người đàn ông ngồi ở phía đối diện hắn đột nhiên run rẩy cầm cập: “Tứ... Tứ gia, thật sự không phải tôi, xin ngài cho tôi thêm...”
Tay Tiêu Lệnh Huyên rất dài, sải tay nhoài qua chiếc bàn chộp chặt lấy cổ áo người đàn ông.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, khi dùng sức cẳng tay gồng cứng lên, đường nét cơ bắp bị lớp vải áo bọc chặt lộ rõ vô cùng.
Chẳng biết từ đâu lóe lên một lưỡi dao, nhanh như chớp giật.
Người đàn ông thốt lên tiếng gào thét xé ruột xé gan.
Một ngón tay bị chặt đứt lăn lông lốc tới sát chân Từ Bạch.
Từ Bạch khẽ lùi lại nửa bước, trong lòng bàn tay cô đã rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
“Hôm nay tha cho ngươi một mạng.” Tiêu Lệnh Huyên đẩy người phụ nữ gợi cảm bên cạnh ra rồi đứng dậy, cất tiếng nói với người đàn ông đang ôm ngón tay đứt gào khóc kia: “Sau này nếu còn không biết điều như thế nữa, thứ ta lấy sẽ không chỉ đơn thuần là ngón tay của ngươi đâu.”
Hắn rảo bước vòng qua bàn đánh bài, đi tới sát bên cạnh Từ Bạch, ánh mắt soi xét cô từ trên xuống dưới: “Cô là vị hôn thê của Tiêu Hành sao?”
“Phải.”
“Tên nghiệt súc kia lần trước đánh sập nhà ta, cô đã nghe nói qua chưa?”
Hắn quả thực vô cùng cao lớn, hơi cúi người xuống trò chuyện với Từ Bạch, mùi thuốc lá thanh mát hòa lẫn cùng làn da sẫm màu nơi cổ áo tỏa ra từng đợt hơi nóng hừng hực.
Móng tay Từ Bạch cắm chặt vào da thịt, cố giữ cho giọng nói bình tĩnh: “Tôi có nghe qua rồi. Thế nhưng, anh ấy là anh ấy, tôi là tôi. Anh ấy rất chán ghét tôi, chúng tôi sắp sửa hủy hôn rồi.”
Tiêu Lệnh Huyên đứng thẳng lưng lên đôi chút.
“Cô tới đây có việc gì?”
Từ Bạch giải thích mục đích đến đây một cách ngắn gọn súc tích.
Khi cô nói chuyện âm điệu nhả chữ ở cuối câu khá chậm rãi, nhưng lại không hề mang chút điệu đà làm dáng nào, ngược lại càng khiến người ta nghe rõ từng ngón từ từng vần.
Chuyên nghiệp và điềm tĩnh.
Tiêu Lệnh Huyên ngập ngừng trong chốc lát rồi dẫn cô bước ra khỏi phòng đánh bài.
“Con gái ta, tính nết giống hệt ta, không phải là đứa dễ sống cùng đâu. Nếu cô có bản lĩnh trụ lại được bên cạnh nó, lương tháng năm mươi đồng đại dương.” Tiêu Lệnh Huyên nói.








![[ NP ] Làm Nữ Phụ Độc Ác Nhưng File Truyện Bị Lỗi Rồi](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-48852-1786016322-150x150.webp)
![Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-47322-1783000249-150x150.webp)



