Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhất Phẩm Quý Thê – Chương 69

Nhất Phẩm Quý Thê

Tác giả: Tịch Yêu Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ sau khi phân gia, ở nhà Trương thị cũng dần dần có thể nói chuyện phiếm với lão thái thái, lúc đại phòng vừa trở về đích xác có chút chướng khí mù mịt, nhưng đại phòng sớm đã mất đi phân lượng ngay từ đầu trong lòng hai vị lão nhân.

Trần thị nghĩ rất đơn giản, nếu hiện tại Đường Mẫn sống tốt, nàng nên giúp đường tỷ của nàng, dù sao đều là người một nhà, đánh gãy xương cốt còn liền gân, nàng tin tưởng, chỉ cần phu thê bọn họ nói gì đó với Trương gia, con gái nàng khẳng định sẽ không khổ sở như vậy.

Làm sao Trương thị không nghe ra ý Trần thị, từ khi chuyện của Bùi Cẩm Triều truyền đến, cả ngày nàng cứ nói con gái nàng sống ở Trương gia không tốt như thế nào, gian nan như thế nào, còn nói nhà mẹ đẻ ngay cả hỗ trợ một chút cũng không có linh tinh, dù sao lão gia tử và lão thái thái không phản ứng chuyện này, bọn họ làm thúc thẩm cũng không vội vàng leo lên bị người ngại.

Trong lòng Trương thị, chỉ cần con gái sống tốt, nàng đã thỏa mãn, kêu nàng mở miệng nhờ con rể hỗ trợ, nàng thật ngượng ngùng.

Cho nên nàng cũng chỉ giả vờ nghe không hiểu.

“Lúc trước đó là Hân Nhi không muốn gả.

“Đệ muội a, sao muội lại nói như vậy, Hân Nhi đó là khiêm nhượng, nếu không làm sao Mẫn Nhi có thể gả đi Bùi gia?”

Trương thị không mặn không nhạt nhìn Trần thị ở bên cạnh đầy mặt tươi cười, trong lòng chán ghét, “Muốn nói sao tùy tẩu.

Hiện tại bọn họ đã phân gia, không ăn chung với nhau, vì lúc trước nháo phân gia làm Đường gia mất hết thể diện trong thôn, hơn nữa Đường Hân làm thiếp cho người khác, nhà ai nếu cưới vợ gả con gái, người khác luôn nhắc mãi chuyện của Đường Hân, muốn bình ổn cũng không được.

Trở về ở đó là chuyện của các ngươi, nhưng muốn ăn không uống không nhị phòng là không có khả năng.

Vốn dĩ phu thê nhị phòng ngượng ngùng nói, hiện tại lão thái thái trực tiếp hạ lệnh, Trương thị vừa lúc cũng vui như thế.

“Đệ muội, muội cũng không thể vô tình như vậy, nói sao muội cũng nhìn Hân Nhi lớn lên, chẳng lẽ muội thật sự mặc nàng ở nhà chồng nước sôi lửa bỏng?”

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh vang lên từ ngoài phòng bếp, làm cả người Trần thị kịch liệt run rẩy.

Nàng ngẩng đầu nhìn qua, thấy lão thái thái vẻ mặt lạnh như băng, cả trái tim đều run run.

“Cái đó, nương, sao ngài tới đây?” Trần thị xấu hổ hơn nữa sợ hãi nói.

Lão thái thái đi vào, nhìn thấy Trương thị đã nấu cơm xong, lúc này mới không âm không dương nói với Trần thị: “Sao ta không thể vào đây, nhà bếp là của nhà ngươi hay sao?”

“Nhìn ngài nói kìa, con dâu chỉ tùy tiện hỏi, không có ý khác.

“Không có thì muốn làm gì đi làm đi, con dâu ta đang nấu cơm, ngươi vào nói gì? Năm đó rốt cuộc việc hôn nhân này là như thế nào, còn ai rõ ràng hơn ngươi? Hiện tại hối hận sao? Chậm rồi.

” Chuyện liên quan thanh danh Triều nhi, nếu việc này bị lan truyền ra ngoài, không phải Triều nhi sẽ bị người chỉ chỉ trỏ trỏ sao? Mụ già thúi không bớt lo này, trở về chỉ biết làm chuyện xấu, không một ngày làm bà yên tâm.

Trần thị không dám phản kháng lão thái thái, chỉ có thể cho Trương thị một ánh mắt ý vị thâm trường, xám xịt rời đi.

Thượng phòng, lão thái thái nhìn Trương thị, giọng điệu bất thiện nói: “Ngươi tính tình mềm, người khác nói vài câu dễ nghe liền không biết làm gì, nếu nàng kêu ngươi giúp đại nha đầu, ngươi cũng không thể đáp ứng, nàng sống không tốt đó là nàng tự tìm, lúc mới vừa làm thiếp cho người ta, sao không trở về khóc trời than đất? Hiện tại Triều nhi có tiền đồ, về sau chính là làm quan lớn, nếu ngươi nhờ hắn ra mặt giúp đỡ đại nha đầu, chuyện nghị thân trước kia bị lan truyền ra ngoài, ngươi kêu hắn sao làm người?”

Trương thị vốn dĩ cũng không muốn nói chuyện này với con gái, gật gật đầu: “Nương yên tâm, con đã biết, sẽ không nói.

“Trong lòng người biết là được, nếu về sau các ngươi nhờ phúc của các con, nhân lúc còn sớm dọn đi, tức phụ của lão đại chính là thuốc cao bôi trên da chó, ai phát đạt liền dựa vào người đó, không có chút cốt khí, đỡ phải bị bọn họ quấn lên.

Trương thị biết trong lòng lão thái thái, Bùi Cẩm Triều còn quan trọng hơn con gái chính mình, mà hiện tại nhị phòng bọn họ không phải cũng nhờ phúc con gái sao?

Vì chuyện này, ở trong thôn nhị phòng bọn họ cũng dần dần được tôn trọng hơn xưa.

Trong Trương phủ, Đường Hân nửa dựa vào trên giường, nha hoàn bên cạnh dỗ dành đứa bé nhỏ gầy ngủ.

Mấy ngày nay, Đường Hân sống tốt hơn một ít, đơn giản là vì Bùi Cẩm Triều trúng tiến sĩ, chờ sau khi điện tuyển chấm dứt, hắn chính là vững vàng quan lão gia.

Lúc nàng mới nghe tin tức này, hoàn toàn trợn tròn mắt, quá mức chấn động, rõ ràng lúc trước chính là nàng dùng thủ đoạn đẩy Bùi Cẩm Triều đi, ai có thể nghĩ đến mới hơn một năm, đối phương đã trở thành người địa vị cao không thể leo lên, căn bản chính là chuyện không có khả năng.

Sau khi tin tức truyền đến, cuộc sống của Đường Hân ở Trương gia thực rõ ràng thay đổi, ngay cả Trương Lập Khôn cũng thường thường tới ăn cơm với nàng, nếu không phải vì thân mình Đường Hân sinh sản hao tổn, nhất định sẽ cùng hắn triền miên một phen.

Chỉ là tuy sống tốt hơn, nhưng Đường Hân lại trước sau đều không thể tiêu tan.

Nàng hối hận đến mức ruột đều xanh, nếu lúc trước nàng không đẩy rớt hôn sự với Bùi Cẩm Triều, hiện tại Bùi phu nhân trong miệng người khác chính là Đường Hân nàng, làm gì có chỗ cho Đường Mẫn.

Tuy hiện tại Trương Lập Khôn tốt với nàng, Đỗ Thu Lâm vẫn đạm mạc như lúc ban đầu, nhưng ít nhất Trương lão gia và thái thái không còn nhìn như không thấy thậm chí hà khắc nàng như trước, chỉ là trong lòng nàng có cây kim, trước sau không nhổ ra được, khó chịu muốn chết muốn sống, suốt ngày héo héo không có chút tinh thần.

Nếu Trương gia biết những chuyện Đường Hân từng làm ở nhà mẹ đẻ, có lẽ bọn họ tuyệt đối sẽ không thay đổi thái độ với Đường Hân.

Trước khi điện tuyển, Bùi Cẩm Triều mang theo Đường Mẫn đi ngoại ô thôn trang ở mấy ngày, trở về liền trực tiếp đi tham gia cuối cùng một vòng.

Đối với chế độ khoa cử cổ đại, Đường Mẫn biết cũng không nhiều, phần lớn đều là một ít tri thức tiếp xúc lúc học đại học, sau mấy năm công tác bận rộn cũng quên không còn một mảnh.

Nhưng mặc kệ chế độ khoa cử rốt cuộc như thế nào, Bùi Cẩm Triều khẳng định không phải vật trong ao.

Điện tuyển do Hoàng Thượng tự mình ra đề mục, còn về đề thi là gì, Đường Mẫn không có hứng thú, nàng chỉ cần ở nhà lẳng lặng chờ đợi là được.

Trên Kim Loan đại điện, Thái Hậu buông rèm chấp chính, nhìn thấy Bùi Cẩm Triều một thân quần áo tố nhã màu lam, khí chất nho nhã, ánh mắt trầm tĩnh, trong lòng phi thường vừa lòng, tự nhiên liên kết chữ viết khí khái lần trước và nam tử này với nhau.

Thế nhân nói, chữ giống như người, nhìn chữ viết là cách tốt nhất để suy đoán một người?

Làm sao Lưu Ngạn không biết, Thái Hậu nhắm Bùi Cẩm Triều làm đương triều Trạng Nguyên, một khi đã như vậy, trong lòng hắn không thích Bùi Cẩm Triều, nhưng Thái Hậu ngồi ở phía sau, cho dù hắn không thích, cũng không thể làm gì.

Hôm nay, Hoàng Đế ra khảo đề là “Gia quốc”, làm cho bọn họ trình bày cái gì gọi là “Gia” cái gì gọi là “Quốc”, cái gì gọi là “Gia quốc”.

Ngắn ngủn ba canh giờ, Bùi Cẩm Triều lửa nóng ra lò một sách luận.

.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 108: Rơi xuống nước
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 137: Muốn muội muội
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhất Phẩm Quý Thê
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...