Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhất Phẩm Quý Thê – Chương 51

Nhất Phẩm Quý Thê

Tác giả: Tịch Yêu Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xem xong cửa hàng, kế tiếp chính là trang hoàng, còn về trang hoàng như thế nào, Đường Mẫn căn bản không cần lo lắng, nàng cũng không có kinh nghiệm trang hoàng nhà cửa, tuy kiếp trước thường xuyên dạo phố, nhưng nàng biết phong cách trang hoàng hiện đại không thể dùng ở chỗ này, tài liệu không đủ, hơn nữa cũng quá lập dị, ở cổ đại, lập dị đều là dị loại, trước nay nàng đều không phải một người khoe khoang, làm ra vẻ, muốn sống ở cổ đại, chỉ có dung nhập nơi đây mới là an toàn nhất.

Sáng hôm sau, vài vị quản sự liền tới trong phủ.

Đường Mẫn lấy ra sổ sách trống trước đó chuẩn bị tốt, phía trên đã được nàng dùng bút than vẽ một biểu đồ.

Nàng không quen dùng bút lông, chữ viết ra cũng mềm oặt, nên vẫn luôn dùng bút than chính mình tự chế, cho dù ô vuông cũng không phải đặc biệt lớn, nhưng cũng dễ như trở bàn tay với vài vị quản sự tiên sinh thói quen dùng bút lông.

Vốn dĩ vài vị quản sự xem không hiểu biểu đồ trước mắt, nhưng Đường Mẫn giải thích thực kỹ càng tỉ mỉ, hơn nữa vài vị chưởng quầy đều là hàng năm giao tiếp với thuật số, thoáng một chút là có thể hiểu rõ.

Sau đó mọi người tổng kết một chút, phương thức ghi sổ như vậy xác thật rõ ràng dễ hiểu, cũng có thể tiết kiệm không ít thời gian, trong lòng cũng không xem nhẹ Đường Mẫn giống lúc trước, ngoại trừ tướng mạo và thân phận, ít nhất thuật số phải tương đối khá, đối với nữ chủ nhân, điều này không thể thiếu.

Quản gia Bùi phủ họ Quách, tuổi không lớn, năm nay cũng chỉ khoảng ba mươi, nhưng người này đi đường tiếng bước chân thực nhẹ, hơi chút không chú ý, hắn đi vào bên cạnh ngươi, ngươi còn không phát hiện, cho nên Đường Mẫn biết Quách quản gia biết võ công.

Việc trang hoàng Phương Hoa Các giao cho Quách quản gia, thời gian nửa tháng ngắn ngủn cũng đã toàn bộ thỏa đáng, mà tấm biển Bùi phủ và bảng hiệu Phương Hoa Các cũng đã làm xong, phân biệt treo lên cửa phủ và cửa hàng.

“Phu nhân, trong phủ tới nữ khách, gia gọi ngài qua chiêu đãi.

” Thúy Hồng được phân đi chưởng quản phòng bếp, tiểu nha đầu Hương Thảo lưu lại trong phòng, mặt khác còn mua thêm một tiểu nha đầu tên Hương Ảnh, cùng tuổi Hương Thảo, tính cách rất ổn trọng, không kém Thúy Hồng, nghe nói tổ tiên cũng từng có người làm quan, chỉ là sau đó phạm sai lầm, cả nhà nam bị lưu đày, nữ bị biếm vào nô tịch, đương nhiên đây cũng đã là chuyện trăm năm trước, hẳn là Đại Vinh triều đời thứ ba đế vương tại vị.

Đường Mẫn tò mò, sao trong phủ lại có nữ khách, nhưng nếu Bùi Cẩm Triều kêu nàng chiêu đãi, nàng tự nhiên cũng không thể quét thể diện của hắn, thay đổi quần áo, mang theo hai nha hoàn đi sảnh ngoài.

Vừa vào phòng khách liền nhìn thấy Bùi Cẩm Triều đang nói chuyện với Lục Thịnh, mà bên cạnh Lục Thịnh còn ngồi một nữ tử mặc hoa phục, khuôn mặt mượt mà, ngũ quan nhu hòa, xem mặt mày có thể đoán là người thực ôn nhu, dáng người có chút nở nang, nhưng không quá béo, giống như nữ thần trên phim vậy, thuộc về giới quý tộc hơi béo, thật xinh đẹp.

Nhìn thấy Đường Mẫn tiến vào, Lục Thịnh liền nói với nữ tử bên người: “Minh Ngọc, đây là Đường Mẫn, nội tử của Cẩm Triều, hai người đều mới tới kinh thành, về sau nàng có thể thường xuyên tới tìm đệ muội tâm sự.

Ánh mắt đầu tiên Phùng Minh Ngọc nhìn thấy Đường Mẫn chính là kinh diễm, sau đó nhận thấy nữ tử trước mắt có chút quen, nhưng nàng cũng biết, chính mình khẳng định là lần đầu tiên nhìn thấy nữ tử này, còn về cái gọi là quen mắt từ đâu tới, nàng không thể biết được.

“Muội muội thật sự quá xinh đẹp, cho dù tại đây Thịnh Kinh, cũng có thể đươc liệt vào hàng mỹ nhân, muội và Bùi công tử thật sự là duyên trời tác hợp.

Đường Mẫn có chút kinh ngạc, nghiêng mắt nhìn Bùi Cẩm Triều đang mỉm cười, biết hắn cũng yên tâm nữ tử trước mắt.

Nếu Bùi Cẩm Triều tin được, chính mình căn bản không cần lo lắng.

Ngay sau đó nàng treo lên tươi cười, cười nói với Phùng Minh Ngọc: “Tỷ tỷ quá khen, chúng ta đi bên ngoài đi, tuy trong phủ không có quang cảnh gì đẹp.

“Sao lại không có?” Phùng Minh Ngọc che miệng cười nói: “Muội muội không phải là quang cảnh xinh đẹp nhất trong phủ sao?”

Đường Mẫn thật đúng là có điểm chống đỡ không được, không phải bởi vì nàng khen, mà là một loại thái độ.

Hai người lần đầu gặp mặt, một người khác hai ba câu đều khen ngươi không ngừng, cứ cảm thấy có chút khó nói, thậm chí phản cảm.

Nhưng sau này quen thuộc, Đường Mẫn mới biết thì ra tính cách Phùng Minh Ngọc chính là như thế, tùy tiện, ở kinh thành có thể nói là nhà nhà đều biết, nhưng quan hệ giữa nàng và Lục Thịnh cùng với Lục Hầu gia và Hầu phu nhân rất hòa hợp.

Hơn nữa chỉ đối với người mình thích, nàng mới có thể lời ngon tiếng ngọt, nếu bị nàng chán ghét, chẳng sợ phẩm giai cao hơn nàng, thái độ của nàng cũng đạm mạc.

Đương nhiên không có khả năng cãi nhau hoặc là đánh nhau, đơn giản là vì ở Đại Vinh, tôn t//i cấp bậc rất quan trọng, tuyệt đối không cho phép dĩ hạ phạm thượng.

“Tỷ tỷ đừng khen muội như vậy, nghe xong làm người ta thẹn thùng.

” Nàng còn ra vẻ thẹn thùng nhặt tay áo che mặt.

Phùng Minh Ngọc cười ha ha, kéo xuống ống tay áo nàng nói: “Muội muội đừng thẹn thùng, là tỷ tỷ sai, muội không biết tướng mạo chính mình thật sự rất ít thấy ở Thịnh Kinh, cho nên tỷ vừa gặp, khó tránh khỏi khen một phen.

“Tỷ tỷ tốt à, buông tha muội đi, nếu tỷ vẫn tiếp tục khen, làm sao muội còn không biết xấu hổ gặp mặt tỷ tỷ.

” thật sự chống đỡ không được.

“Theo ý muội.

” Phùng Minh Ngọc sảng khoái gật đầu, sau đó hai người ngồi xuống ghế dựa dưới tàng cây, Hương Thảo và Hương Ảnh cũng mang trà cụ tới.

Chờ trước mắt bày đầy đủ trà cụ và điểm tâm, Phùng Minh Ngọc liền nói với hai thị nữ đi theo phía sau: “Được rồi, các ngươi cũng không cần ở chỗ này hầu hạ, ta và Bùi phu nhân trò chuyện.

“Dạ, Thiếu phu nhân.

” Hai thị nữ gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Đường Mẫn, “Phu nhân, nô tỳ làm phiền.

“Không đáng ngại, để Hương Thảo và Hương Ảnh chiêu đãi các người.

” Đường Mẫn biết có lẽ Phùng Minh Ngọc có chuyện nói với chính mình, cũng không bác mặt mũi nàng.

Mấy nha hoàn rời khỏi, Phùng Minh Ngọc thực thân mật hàn huyên với Đường Mẫn.

“Ta nghe Thế Tử gia nói, muội muội là người Kinh Châu phủ?”

“Đúng vậy, muội và biểu ca đều ở Kinh Châu phủ, lần này biểu ca tham gia khoa cử, chúng ta mới đến kinh thành.

” Đường Mẫn cũng không giấu giếm, nếu nàng và hắn tiếp tục ở lại kinh thành, sớm muộn gì cũng bị người biết.

Phùng Minh Ngọc cười nói: “Kinh Châu phủ chính là thực giàu có và đông đúc.

“Lại giàu có và đông đúc cũng không thể so sánh với Thịnh Kinh.

“Dù sao Thịnh Kinh cũng là dưới chân thiên tử, tuy giàu có và đông đúc, lại nhiều quy củ, đều nói trước cửa Tể tướng quan thất phẩm, ở Thịnh Kinh, bên ngoài thoáng đắc tội một người, nói không chừng chính là một vị quan lão gia, muội muội mới tới Thịnh Kinh, tất nhiên mong muốn phu quân quan to lộc hậu, một khi đã như vậy, nữ tử chúng ta tự nhiên cũng phải tiếp xúc nhiều hơn với quan thái thái nhà khác.

“Tỷ tỷ nói đúng.

” Điểm này Đường Mẫn là nhận đồng, “Nhưng vẫn phải chờ tới lúc biểu ca thi đậu công danh rồi nói sau, hiện tại đi xã giao quá sớm, nếu lỡ như biểu ca thi rớt, việc muội làm chỉ sợ sẽ khiến biểu ca bị người lên án.

Phùng Minh Ngọc thật đúng là không nghĩ tới điểm này.

.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 108: Rơi xuống nước
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 137: Muốn muội muội
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhất Phẩm Quý Thê
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...