Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhất Nhất Tư Niệm – Chương 21

Nhất Nhất Tư Niệm

Tác giả: Shi Yan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dạo gần đây Liêu Tịch thường xuyên về nhà trễ, Liêu Viễn San rất lo lắng, anh nói anh phải giải quyết công việc nên không thể về sớm nó cũng chỉ biết im lặng owe nhà chờ anh đến đêm khuya.

Anh dạo gần đây rất lạ, không còn thường xuyên nói chuyện với nó, những "chuyện kia" cũng không đụng đến nữa điều này khiến nó không khỏi nghi ngờ.

Hôm nay nó phải chờ cho bằng được anh về để rõ.

Liêu Tịch nụ cười trên môi còn chưa tắt đẩy cửa bước vào nhà, ánh đèn le lói ở phòng khách soi sáng bóng người nhỏ nhắn ngồi cạnh đó. Anh dự định sẽ đi thẳng lên phòng, nhưng nó đã gọi anh lại "Liêu Tịch! Em có chuyện cần nói với anh!"

Liêu Tịch chán nản quay đầu nhìn nó, ánh mắt chứa đầy nhu tình như nước của anh khi nhìn nó đã không còn nữa "Lại chuyện gì nữa?"

Nó bất ngờ, không thể tin vào tai mình, lẽ nào lời Lâm Vĩnh Kỳ nói là thật? Nó miễn cưỡng hỏi anh "Em hỏi anh mấy ngày nay tại sao về trễ như vậy!"

"Nhiều công việc!" anh trả lời bâng quơ rồi bỏ đi.

Nó đứng sau chân muốn đuổi theo nhưng nhấc lên không nổi "Anh đứng lại đó cho em!"

"Aish! Phiền chết được!" anh mặc kệ nó bỏ lên phòng thẳng một mạch.

Nó suy sụp quay lại sofa ngồi ngây ngốc, buổi tối trời lạnh, nó co ro ngồi ở sofa đấu tranh tư tưởng. Có lẽ do anh bị strees cũng có thể anh đã chán ghét nó rồi.

Liêu Tịch tắm xong quay xuống nhà bếp lấy bia đi ngang qua phòng khách vẫn thấy nó ngồi đó.

Đứng lại nhìn nó một chút, Liêu Viễn San đột nhiên lên tiếng phá vỡ im lặng "Có phải anh cảm thấy em rất phiền không?"

Liêu Tịch giật mình, tiến lại gần chỗ nó ngồi ôm thân thể lạnh lẽo của nó vào người "Anh xin lỗi! Đều là anh không tốt!"

"Trả lời em đi!"

"Anh... Em không phiền phức, anh... Là do anh..."

"Anh đi làm cả ngày cũng mệt rồi! Đi nghỉ sớm đi!"

Anh bồng nó lên "Chúng ta cùng đi!"

Liêu Viễn San bật cười "Bỏ em xuống!"

Hai cái bóng cười đùa quay về phòng ngủ.

Sáng hôm sau Liêu Tịch rất sớm đã ra khỏi nhà, ghé vào cửa hàng hoa tươi mua một bó hồng thật lớn, đặt cạnh ghế lái phụ vui vẻ lái xe tới chung cư ở trung tâm thành phố, trên đường đi còn cười không khép miệng.

Để xe xuống bãi, anh ôm bó hồng ra đi lên tầng 23. Nhấn chuông cửa, thanh niên cười tươi như hoa mở cửa đón tiếp

"Chào anh! Liêu Tiên Sinh!"

"Đừng gọi như vậy! Gọi Liêu Tịch là được rồi!"

"Vậy Liêu Tịch, mời anh vào nhà!"

Anh đưa bó hoa lớn tới trước mặt Lương Triều Vỹ "Tặng cậu!"

"Cảm ơn! Anh thật biết cách lấy lòng người khác a!" dứt câu y nở nụ cười, nhón chân đặt một nụ hôn lên môi anh.

Liêu Viễn San tâm tình vui vẻ ra ngoài cùng với Hà tổng quản, trên đường đi sẵn tiện ghé vào Liêu Thị. Nhân viên ở đây ai gặp nó và Hà tổng quản cũng cúi đầu chào hỏi, nó lịch sự chào lại cúi đến mỏi cả người.

"Xin hỏi, Liêu Tịch có ở đây không?" Liêu Viễn San đứng ở quầy tiếp tân hỏi cô gái đang tra sổ sách.

"Chào ngài! Liêu Tổng tạm thời không có ở đây! Ngài có hẹn trước không?"

"Không có!" nó lắc đầu ngơ ngác, thật không nghĩ tới gặp mặt cũng phải phiền phức như vậy.

"Vậy cảm phiền ngài gặp thư ký của Liêu Tổng sắp xếp lịch gặp mặt!" cô gái nhanh nhẹn nhấn dãy số quen thuộc, nói gì đó với người ở đầu dây bên kia rồi mời Hà tổng quả và nó tới ghế ngồi chờ.

Một lúc sau có một người tới chỗ họ ngồi lên tiếng chào "Hà thái thái, xin chào! Bà đến tìm Liêu Tổng sao?"

"Là cậu trai này tìm thiếu gia!" bà chỉ sang bên nó.

Lực chú ý dời đến bên người nó "Xin chào, cậu cần gì?"

"Tôi..." nó gãi gãi đầu ngại ngùng "Tôi muốn hỏi Liêu tổng khi nào mới có mặt ở đây thôi, tôi muốn gặp anh ấy một chút!"

"Xin lỗi! Chúng tôi cũng không rõ dạo gần đây giám đốc luôn tới đi bất thường không đúng giờ. Vả lại luật là luật, nhân viên không có quyền quản lý những chuyện này!"

Nó thất vọng cúi đầu đứng dậy cảm ơn cô một tiếng rồi cùng Hà tổng quản đi ra ngoài.

Tới cửa công ty, nó vô tình nghe được tiếng bàn tán của mấy nữ nhân viên đang đi vào, nghe nhắc đến anh, nó lén dừng lại quay đầu đi theo nghe trộm câu chuyện.

Nhân viên A: "Lúc nãy tôi đi ăn sáng ở tiệm thức ăn nhanh lúc bước ra thì thấy Liêu tổng chở nam nhân nào đó trông rất đẹp, cử chỉ còn rất thân mật a~!"

Nhân viên B: "Ây dô! Nam nhân đẹp trai có tiền bây giờ đều yêu con trai cả rồi! Bọn nữ nhân chúng ta ế chảy thây ô!"

Nhân viên C: "Liêu tổng đi cạnh người đó rất đẹp đôi!"

Nhân viên A: "Cô có biết người đó thế nào không mà bảo là đẹp đôi?"

Nhân viên C: "Biết biết biết! Tôi hôm trước tôi còn thấy họ ngồi ăn trong nhà hàng 5 sao ở đường xx!"

Đầu óc Liêu Viễn San quay cuồng, nó cực khổ lắm mới có thể quay trở vào trong xe.

Miễn cưỡng không tin lời người khác nói, nó im lặng không hỏi anh, chờ lúc anh về nhà lén lút mở điện thoại anh ra xem, nút gọi nhanh là số điện thoại của một người tên Triều Vỹ bên cạnh còn có hình trái tim. Rõ ràng trước đây nơi này là lưu số của nó.

Mở hộp tin nhắn ra xem, nước mắt nó vô thức rơi xuống màn hình.

"Ngày 22/4/2014

Ngườigửi: TriềuVỹ ♥

Cảmơnanhvìmónquà, emrấtthích !

Ngủngon ! Moamoata ~ "

(

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhất Nhất Tư Niệm
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...