Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch – Chương 166

Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch

Tác giả: Nguyệt Cầm Ỷ Mộng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Con chuột yểu xìu lúc lắc cái đầu, hai cái móng vẫn che cái mũi, đôi mắt ướt sũng nhìn hắn.

" Em sao vậy! ?"

Nolan không hiểu lắm hỏi lại.

" Chít! !"

Con chuột thả móng ra kêu một cái lại bịt mũi lại, nằm vật ra tay anh.

Nolan khó hiểu mà đưa con chuột lên nhìn thử, thấy nó dùng móng bịt mũi hoài thì nghi hoặc.

" Làm sao! "

Nolan vừa hỏi vừa hít cái mũi thử, chỉ hít một cái thôi đã hiểu được rồi.

Anh thấy con chuột sắp tắt thở đến nên thì nghẹn cười, bỏ cậu vào da thú, mang đi ra ngoài.

" Tôi mang em đến thần điện, đợi tôi rửa nhà xong sẽ đến đón em, được không?"

Anh nhìn con chuột đang bịt mũi mà hỏi.

Con chuột gật đầu lia lịa.

Bên ngoài cũng đầy mùi hôi thối, dù nó loãng hơn nhưng vẫn có rất nhiều.

Nolan bất đắc dĩ, nếu mà anh không rửa sạch đi thì chắc con chuột sẽ bỏ nhà đi thật luôn.

Trong tộc đang bận rộn xử lý hình hình sau trận chiến, đám dã thú bị bọn họ chất đống ở một chỗ, trên đất loang lỗ vết máu.

Nolan bất đắc dĩ, nếu mà anh không rửa sạch đi thì chắc con chuột sẽ bỏ nhà đi thật luôn.

Trong tộc đang bận rộn xử lý hình hình sau trận chiến, đám dã thú bị bọn họ chất đống ở một chỗ, trên đất loang lỗ vết máu.

Còn có những thú nhân bị thương đang đến nhà tế t//i lấy thuốc.

" Nolan, anh cũng bị thương à?"

Có người thấy anh đi đến thì hỏi.

Con chuột nghe thấy thì quay đầu nhìn anh.

" Anh không có bị thương.

"

Thấy con chuột lo lắng cho mình anh cũng vui lắm nhưng anh không muốn cậu lo.

" Tôi không có, chỉ mang Nae đến, nhà tôi bị bọn nó hung đến hôi thối.

"

Anh nói với người mới hỏi mình.

" Công nhận là khó ngửi thật, lát tôi cũng phải về rửa nhà, nếu không bầu bạn sẽ chịu không nổi.

"

Đám người ồ lên, gật gù.

Có người tò mò nhìn cái miếng da thú trong tay anh.

" Tế t//i Nae không sao chứ?"

Hắn hỏi.

" Không sao cả nhưng nín thở đến nghẹn.

"

Nolan cười cười.

Anh mang cậu vào thần điện, nhờ vả tế t//i Philip xong thì đi về.

Nae nằm trong miếng da thú nhìn theo anh, một hồi thì ngáp một cái, nằm bẹp trên đó ngủ luôn.

Philip đang xem xét vết thương cho đám thú nhân ngó qua nhìn thì thấy cậu ngủ rồi, ông cười.

Đợi đến khi Nolan quay lại đón cậu thì trời cũng muốn hửng sáng.

Anh phải rửa đến sạch mùi mới dám đến đón cậu, thành thử là trời cũng sáng.

Nhìn con chuột ngủ ngon lành thì cười sủng nịnh.

Chào hỏi với tế t//i Philip rồi anh mang con chuột về.

Bên trong bộ lạc không còn nhiều mùi hôi nữa nhưng anh vẫn gói lại miếng da thú, đợi về đến nhà mới mở nó ra.

Con chuột vẫn ngủ.

Anh thả cậu lên giường, sau đó đi ra ngoài.

Anh muốn đi săn.

Thật ra họ có thể ăn mấy con kia nhưng anh không muốn cậu bị ám ảnh tâm lý nên thôi, đi săn con động vật ăn cỏ thì hơn, lúc này vẫn là có thể săn con mồi, đợi gần đến thời điểm lạnh nhất mới khó kiếm con mồi.

Đợi anh đi được một lúc thì con chuột nhỏ duỗi duỗi người, vươn mình uốn éo một chút mới mở đôi mắt đậu đen ra nhìn.

Ủa?

Đây là về nhà rồi sao?

Cậu hít hít cái mũi, ừm! Không còn mùi thúi.

Nhưng Nolan đâu?

Đưa mắt nhìn quanh nhà cây không lớn lắm vẫn không thấy anh đâu, nghĩ bụng chắc là anh đi săn.

Cũng có thể là đi xử lý mấy con dã thú tối qua.

Bình thường thì thú nhân sẽ ăn luôn mấy con đó đi!

Nae vừa nghĩ đến thôi đã thấy không xong.

Nếu không hôm nay cậu ăn hạt dẻ đi vậy!

Nolan trở về khi nhìn đến thiếu niên trắng nõn đang ngồi bên bếp than sắp tắt mà khuẩy khuẩy cái gì đó tròn tròn.

" Em làm gì vậy Nae?"

Tiếng nói của anh làm giật mình con chuột trắng, điệu bộ giống như đang ăn trộm vậy.

Nolan nghi ngờ nhìn cậu.

" Em nướng hạt dẻ! "

Thiếu niên có chút bối rối nhìn anh, nói nhỏ.

Nướng hạt dẻ?

" Em đói bụng hả? Đợi tôi nướng thịt cho em ăn.

"

Nolan đi đến bưng cái chậu than tính đi.

" Em! Em không ăn thịt, em muốn ăn hạt dẻ!"

Thiếu niên giống như đứa trẻ làm mình làm mẩy bảo không muốn rau khi phụ huynh ép ăn vậy, níu tay anh tuyên bố, rất sợ bị anh ép ăn cái thịt kia.

Không ăn thịt?

Nolan đưa mắt quan sát thật kỹ thiếu niên với mái tóc trắng đang xoã tung mềm mại, ngẩn khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, bên trong mắt là ý tứ dù chết cũng không ăn thịt.

Có khi nào!

" Vậy em nói xem tại sao em không ăn thịt?"

Nolan cũng thật tự nhiên mà hỏi, dù anh đã muốn rõ ràng rồi.

" Em! Em! "

Thiếu niên hai má có chút hồng hồng lắp bắp không ngừng, nhưng mãi cũng không chịu nói tại sao không ăn thịt.

" Không phải thịt tụi nó.

"

Nolan bỗng nhiên nói.

Thật sự thì anh cảm thấy tội lỗi lắm khi ép buộc con chuột đến luống cuống như vậy.

" Hả?"

Thiếu niên nghiêng đầu ngốc ngốc hỏi lại.

" Tôi nói là không phải thịt đám dã thú tối qua, tôi đã đi săn con khác rồi, vậy giờ em có ăn nữa không?"

Nolan cúi đầu cụng cụng vào trán cậu, thật sự thì anh muốn dùng tay cơ, nhưng mà tay mắc bận rồi.

Con chuột bị anh cụng loạng choạng một chút, nhưng cũng nghe hiểu ý anh, ngốc ngốc cười.

" Ăn, ăn hạt dẻ nữa!"

Thiếu niên đôi mắt toả sáng nhìn anh, chắc nịt nói.

1

" Ừm.

"

Anh hôn lên trán con chuột một cái, bưng chậu than đi ra ngoài.

Con chuột vui vẻ ở trên giường quấn da thú đợi anh cho ăn thịt.

Những ngày tháng ở lại tộc người sói cứ như vậy mà suông sẻ trên qua.

Lần tập kích giữa đêm đó có rất nhiều thú nhân bị thương nhưng không có ai chết cả, đám á thú nhân được bảo vệ chu toàn, dã thú cũng chết gần trăm con, còn lại đều bỏ chạy.

Sau đó cách mấy hôm, khi tuyết đã rơi rất mạnh chúng lại mò đến nữa, lần này cuộc chiến diễn ra ác liệt cực kỳ.

Bởi vì đám chúng nó phải đấu tranh vì miếng ăn nên đặc biệt ra sức, chẳng cần biết có chết hay không, cắn được một miếng thịt thì đỡ đói bụng, cắn được hai miếng thịt thì no bụng.

Dù trong tộc cũng không có chết ai nhưng bị thương đến gân cốt dẫn đến tàn tật thì có.

Những thú nhân như vậy sau này sẽ không thể đi săn được, thật sự là tổn thất của tộc.

Nhưng đó là kết quả cho sự dũng mãnh hy sinh bảo vệ á thú nhân, sau này họ vẫn sẽ được trong tộc chăm sóc, nhưng sợ rằng sẽ không có á thú nhân thích họ.

Trong những thú nhân đó có người mà Nae nhận ra được, chính là cái thú nhân đã ngõ lời muốn giúp đỡ Vera đi hái bắp hôm đó mà bị từ chối, lúc đó cậu chỉ nghe âm thanh nhưng vẫn là nhận ra được.

Thú nhân này cũng là vì bảo vệ Vera nên mới bị dã thú cắn bị thương chân sau.

Cũng không phải tự nhiên mà Nae ở trong nhà cả ngày biết được, là bởi vì thú nhân này nhìn thấy Vera thì quan tâm hỏi han nhưng Vera lại nghĩ hắn đeo bám muốn hắn báo đáp, vậy nên Vera mới đứng trước mặt hắn nói khó nghe, thú nhân cứ nghĩ hy sinh lớn như vậy dù cho á thú nhân không có khả năng đồng ý mình làm bạn đời nhưng cũng không đến nổi nghe những lời lạnh lòng như vậy.

Bởi vì hắn nói rất khó nghe với người kia nên khiến nhiều người bất bình, kết quả là cả Amity, bạn thân của Vera cũng không nhìn được, đứng ra nhận làm bạn đời của thú nhân kia, khiến ai cũng ngạc nhiên.

Tuy họ không thích Vera nói như vậy nhưng cũng biết hắn nói đúng, thú nhân tàn tật không thể bảo vệ bạn đời của mình.

Nhưng mà Amity nói rằng hắn không ngại, thú nhân vì họ bị thương, dù có nuôi họ thì cũng là đúng tình hợp nghĩa.

Thú nhân vốn cũng không muốn tai hoạ á thú nhân nên nhất định không chịu, nhưng Amity thì rất chấp nhất.

Nae ở bên trong nhà cây nghe mà cũng phải gật gù theo.

" Thú nhân kia bị thương thật sự rất nặng sao?"

Nae vừa thoa thuốc cho con sói to vừa hỏi.

Thú nhân nhà cậu cũng bị thương nhưng không nặng lắm.

.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...