Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật ký nuôi thú cưng – Chương 9

Nhật ký nuôi thú cưng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Lượng bực bội đi đi lại lại trong sân: “Có giỏi thì đừng về nhà!”

Sự tức giận không biết trút vào đâu, ông ta cầm gậy đi về phía chuồng lợn. Những con lợn đang ăn bị dọa, hoảng hốt chạy sang bên cạnh.

“Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn! Mẹ kiếp, tao còn chẳng được miếng nào, tất cả đều bị con khốn kia lừa, còn cắn đầy tay tao toàn máu, đáng lẽ phải gi ết c hết nó.”

Ông ta vung gậy, vô tình nhặt được một vật hình tròn, hơi bối rối đưa lên nhìn dưới ánh trăng mờ ảo: “Mày đã cho lợn ăn cái gì… á á á á á!”

Đầu của Lý Kiệt bị cắn một nửa đang nhìn ông ta qua ánh trăng lạnh lẽo.

Ông ta hoảng sợ đến mức hồn bay phách lạc, ngã ngồi xuống đất, run rẩy lùi lại: “Là mày làm? Có phải là mày làm không?”

Tôi đóng cửa chuồng lợn lại, thưởng thức biểu cảm của ông ta dưới ánh sáng dịu nhẹ của đêm. Đôi mắt ông ta tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.

Một thời gian trước, chính ông ta đã tìm được niềm vui từ sự hoảng sợ của người khác.

Giờ đây, bản thân mình lại trở thành con mồi.

Ông ta loạng choạng lao về phía tôi, cố gắng dùng sức mạnh cơ thể để khống chế tôi, nhưng lại không chú ý đến cái liềm giấu sau lưng tôi.

Khi pháo bông đầu tiên nở ra trên bầu trời, tiếng thét của ông ta hòa vào trong âm thanh của pháo, trở nên lặng lẽ.

Tiếng pháo giúp cho ngôi làng yên tĩnh này thêm phần không khí năm mới, cũng làm cho trò chơi tìm người này thêm phần thú vị.

“Tôi đếm đến 100 rồi sẽ đi tìm ông, được không?”

Tiếng gào thét tuyệt vọng và đau đớn của Lý Lượng bị tiếng pháo nổ từ chân trời át đi, ông ta chỉ còn biết co rúm lại cầu xin: “Có tiền trong tủ, trong tủ có tiền, tha cho tôi đi! Xin hãy tha cho tôi!”

“100, 99, 98…”

Lý Lượng khóc lóc, ôm chặt vết thương ở bụng, dùng khuỷu tay lê lết kéo thân mình ra ngoài.

Mỗi lần di chuyển, ông ta liên tục rê n r ỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

“55, 54…”

Ông ta cố gắng với tay nhưng không với tới then cửa chuồng lợn.

“20, 19…” Trà sữa tiên sinh

Ông ta run rẩy, vì sợ hãi tột độ mà tiểu tiện ra quần.

“Cứu tôi với… Ai đó cứu tôi với…”

“3, 2, 1… ông thua rồi.”

“Đừng! Đừng mà!”

Tôi giơ liềm lên, môi nở nụ cười: “Tôi ngoan không?”

“Ngoan, rất ngoan!”

“Vậy tại sao lúc nào cũng gọi tôi là con khốn?”

Trà Sữa Tiên Sinh

“Tôi sai rồi, xin tha cho tôi! Tôi không dám nữa!” Ông ta liên tục cúi đầu cầu xin.

Tôi không quan tâm, kéo tóc ông ta đập vào tường, hai con lợn còn lại hoảng hốt chạy tứ phía.

Tiếng thét của ông ta hòa lẫn với tiếng kêu của lợn, tạo thành một âm thanh kỳ lạ nhưng dễ nghe.

“Tôi sẽ giúp cô trốn thoát! Tôi sẽ đưa cô ra ngoài, xin hãy tha cho tôi.”

Mặt ông ta bị đập đến tơi tả, tiếng cầu cứu dần yếu đi: “Rốt cuộc là tại sao…”

“Những con lợn ông cho ăn đã bị g iết, những con tôi nuôi cũng đến lúc rồi.”

“Ơ… Á…”

“Tôi thấy trò chơi này rất thú vị.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật ký nuôi thú cưng
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...