Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 9: Chương 8: Cực lạc đớn đau
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
“Á… Ư ư ư ư… ô ô…”
Như Nguyệt ngửa cổ r//ê//n xiết, thanh âm nghẹn ngào đầy vẻ thống khổ. Nàng ngồi tựa bên cạnh bàn, đôi chân mở rộng thành hình chữ M, thân hình mảnh mai lọt thỏm trong vòng tay vạm vỡ của Thiên Minh. Huyệt động nhỏ bé một lần nữa bị cưỡng ép giãn ra, cố gắng nuốt trọn lấy cự vật thô dài, nóng bỏng đang không ngừng công phá.
Những tiếng “thùm thụp” vang lên đều đặn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đấm liên hồi vào lồng ngực nam nhân, nhưng chẳng khác nào gãi ngứa, chỉ càng khiến ngọn lửa dục vọng trong hắn bùng cháy dữ dội hơn.
“Ứ ứ ứ ư ư ư…”
Dục căn ra vào mị huyệt trơn ướt với tần suất ngày một nhanh, uy lực mỗi lúc một mạnh bạo, dù hắn vẫn cố gắng kiềm chế không đ//â//m thọc quá sâu để tránh chạm đến cửa tử cung non nớt. Mật dịch tuôn tràn, thấm đẫm chiếc khăn trải bàn màu xanh ngọc, điểm xuyết lên đó những đóa hoa máu li t//i, diễm lệ đến nao lòng.
“Gruu…” Thiên Minh gầm nhẹ, đôi mắt nhắm nghiền, nhuốm màu dục vọng cuồng dại. Hắn gồng mình kiềm chế, không để bản thân mất kiểm soát mà đ//â//m xuyên qua cửa tử cung của nàng. Đôi tay hữu lực ôm siết lấy cơ thể nàng, dịu dàng hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền, đẫm lệ.
“Á….. Aaaaaaa….. Ô ô ô ô…”
Vì lỗ nhỏ quá đỗi trơn ướt, cự vật đang lao nhanh bỗng mất đà, trượt thẳng vào trong, đỉnh đầu nấm đội lên cửa tử cung non nớt của nàng. Như Nguyệt bật lên tiếng nấc nghẹn, nàng chẳng còn chút sức lực nào để giãy giụa hay đẩy hắn ra, đôi tay nhỏ bé chỉ biết bất lực đấm thùm thụp vào ngực hắn trong tuyệt vọng.
“Ta chỉ đang giúp nàng mở rộng miệng tử cung thôi, sẽ không xuyên qua đâu. Nhẫn một chút, nhẫn một chút thôi…” Hắn cũng chẳng còn cách nào khác. Mật huyệt của nàng quá mức ướt át, càng cọ sát lại càng thít chặt, tham lam cắn m//ú//t, không cho cự vật rời đi. Khoái cảm khiến da đầu hắn tê dại, dù không muốn thâm nhập quá sâu, nhưng sự co thắt mãnh liệt từ lỗ nhỏ chật khít kia như muốn nuốt chửng lấy hắn vào tận đáy.
Hắn cúi người, đặt nàng nằm dựa lưng lên bàn, đầu gối lên chiếc gối bông nhỏ. Như Nguyệt mệt mỏi, mơ màng buông lỏng tay chân, mặc hắn tùy ý bày bố. Hắn đặt môi m//ú//t khẽ làn môi đang run rẩy thở dốc, rồi đứng thẳng người dậy. Đôi bàn tay hữu lực giơ cao hai chân thon dài của nàng áp lên ngực mình, xoa nắn vuốt ve để nàng thư giãn những cơ thịt đang co rút căng cứng.
Nơi kết hợp dán sát vào nhau, eo hông hắn đong đưa, khuấy lộng đầy nhịp điệu.
“Ứ … Ứ Ứ… ư ư ư…” Tiếng r//ê//n rỉ kiều mị của nàng vang vọng không dứt. Mật dịch rỉ rả tuôn ra, dính nhớp nơi hai cơ thể giao hòa.
“A…………………..” Thiên Minh ngửa cổ hét lớn, đôi mắt rực lửa dục vọng. Mọi lý trí trong hắn hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự điên cuồng bao phủ cả căn phòng. Hắn ép đôi chân dài của nàng thành hình chữ V, đặt lên vai mình, mạnh mẽ nghiêng người ép sát nàng xuống mặt bàn. Bờ m//ô//n//g hắn gồng cứng, cuồn cuộn cơ bắp, thúc mạnh liên hồi.
Phầm phập, phầm phập, phầm phập…
“Á……….Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………………” Như Nguyệt mở trừng mắt, lệ rơi lã chã, nàng oằn mình khóc rống. Cửa tử cung bị mãnh lực cường thế đỉnh đội căng trướng, từng cú nhấp man lực hung hãn dập mạnh vào cánh cửa non nớt se khít, vặn bung ra từng lỗ hổng, to dần, to dần mà không hề có ý định dừng lại.
“Gruuu… Hư…” Đầu nấm bị những vòng thịt mềm của miệng tử cung vặn bung vây lấy, khiến hắn tiến thoái lưỡng nan. Thiên Minh thở dốc, mồ hôi tuôn như tắm, hắn hì hục cuồng bạo gồng mình rút ra rồi lại đ//â//m vào.
Phành phạch, phành phạch, phành phạch…
Huyệt động trơn ướt dễ dàng cho cự vật ma sát, hắn r//ê//n rỉ phun ra từng ngụm hơi thở nóng rực. Ngọn lửa dục vọng lan tràn toàn thân, từng tế bào căng trướng bùng nổ như pháo hoa rực rỡ, khiến hắn hoa mắt chóng mặt.
“Xin chàng… Phu quân… Dừng lại… Xuyên thủng thiếp rồi… Ô ô ô… Thiếp không muốn làm kỹ nữ nữa…” Nàng không muốn để lỗ nhỏ này bị kẻ khác xâm nhập nữa, nàng đau quá, đau đến mức từng tế bào thần kinh đều tê buốt, căng chặt như sắp nứt vỡ.
“D//â//m huyệt nuốt chửng, khóa chặt dục căng thế này mà nàng còn kêu khóc bảo không muốn? Vật nhỏ khẩu thị tâm phi!”
Hắn thở dốc, buông thả hai chân nàng sang hai bên, đôi tay giữ chặt đôi vai run rẩy đang ưỡn cong của nàng. Eo hông không chút nương tình, càng dập mạnh thọc sâu, tàn bạo phá tan mọi chướng ngại vật.
Phựt…
Âm thanh thịt non rách nát vang lên, đầu nấm thô to hoàn toàn chui trọn vào căn phòng tử cung non nớt, nơi chưa từng được khám phá. Ngàn vạn vách thịt mềm co thắt, bao vây lấy đầu nấm nóng bỏng, hoa dịch tuôn tràn xối xả, xoa dịu sự nóng rát.
“Gruuuuuuuuuuuuu….” Thiên Minh sướng khoái cực độ, từng tế bào dục vọng bùng cháy, thần trí đảo lộn. Hắn rùng mình liên hồi, cơ bắp toàn thân săn cứng, siết chặt đến khó thở.
Ngay khi hắn gồng mình muốn phun ra tinh hoa lần thứ hai, một lực mạnh đẩy lùi hắn về sau vài bước, khiến hắn ngây dại, thẩn thờ.
Phựt…
Nàng bật tung người, hai chân đạp mạnh vào ngực hắn, đẩy văng hắn ra xa.
“Ô Ô Ô…. Á….Aaaaaaa………….. Đau quá… Xuyên rách rồi…” Như Nguyệt oằn oại hét thảm, tiếng thét gào vang vọng, xé tan không gian, lan tỏa khắp cả ngọn núi bao quanh sơn trang. Nàng hoảng loạn lật người, lăn vài vòng rồi rơi xuống sàn ngọc thạch trắng mát lạnh, trườn người bò đi, cố tìm đường thoát thân.













