Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 7: Chương 6: Hoan lạc đẫm lệ
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
“Hức… hức… Cầu xin chàng… Tướng công, lỗ nhỏ của thiếp đau quá… Ô ô ô…” Trong cơn co giật chìm nổi giữa đỉnh điểm khoái lạc, nàng cảm nhận rõ rệt cự vật đang nằm sâu trong huyệt động của hắn lại lần nữa sưng trướng, nóng bỏng, thô bạo kéo căng đường hành lang non nớt vốn đã bị dục hỏa tàn phá đến thảm thương.
Thiên Minh cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào cửa huyệt đang tràn ngập mật dịch hòa cùng máu xử nữ, từng giọt từng giọt vẫn không ngừng rỉ ra. Hắn nhẫn nhịn không nổi, mà cũng chẳng muốn nhẫn nhịn thêm nữa. Dục vọng dồn nén suốt gần ba mươi năm qua, làm sao có thể chỉ thỏa mãn sau một lần b//ắ//n t//i//n//h? Ít nhất cũng phải khiến nàng mang thai tiểu hài tử, hắn mới có thể thực sự hài lòng.
Hắn chầm chậm rút cự vật ra khỏi mỹ huyệt thực cốt tiêu hồn ấy.
“Phốc…”
“Ứ… ư… ư…” Nàng ngửa cổ r//ê//n rỉ đầy thỏa mãn. Huyệt động không còn bị dị vật căng trướng ngăn cản, liền chậm rãi co thắt, khép lại đường hành lang non nớt.
Thiên Minh nhếch môi cười, ánh mắt nguy hiểm híp lại, nhìn vẻ mặt thở phào đầy mãn nguyện của nàng. Hắn bế bổng nàng đến bên chiếc ghế gỗ dài, đặt đôi chân run rẩy của nàng đứng chống lên mặt ghế hẹp, chỉ vừa đủ cho bàn chân nhỏ nhắn của nàng trụ vững.
“Đứng vững. Hai tay vòng ôm lấy cổ ta,” Thiên Minh khàn giọng ra lệnh.
“Ân… Ô ô…” Như Nguyệt uất ức gật đầu, không dám trái ý, lập tức vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, mặt úp sát vào lồng ngực mà khóc nấc.
Đôi chân nàng bị tách rộng, cự vật thô dài lần nữa chà xát, mài mò nơi miệng huyệt non nớt. “Ô ô…” Nàng hoảng sợ bật khóc tức tưởi. Ở tư thế này, nàng nhìn thấy rõ ràng cự vật nóng bỏng của hắn đang chống đẩy, tìm kiếm lối vào mị huyệt kiều mềm.
“Hư…” Thiên Minh nghiến chặt răng, dục hỏa trong thân thể như muốn bùng nổ. Nhìn những dòng mật dịch lẫn máu xử nữ chảy dài theo chân nàng, nhỏ tí tách xuống mặt ghế, hắn không thể kiềm chế thêm. Đôi bàn tay cứng cáp bóp lấy hai mảnh m//ô//n//g tròn trịa đang vểnh cao, hắn ép buộc cửa huyệt non nớt dán chặt vào đỉnh nấm đầu của mình.
Đôi tay và eo hông đồng loạt dồn lực, thúc mạnh một cú, thọc cự vật xuyên suốt đ//â//m thẳng vào tận đáy huyệt, cưỡng bức vặn bung cánh cửa tử cung.
“Ô ô ô ô ô ô…” Như Nguyệt thảm thiết gào khóc, đôi chân thon dài chật vật nhón lên, thân trên ưỡn cong thành hình vòng cung, ngửa đầu khóc rống.
Thiên Minh một tay siết chặt m//ô//n//g nàng, một tay đỡ lấy bờ vai đang cong ngửa, gồng mình tận hưởng khoái cảm khổng lồ. Dục căn được mị huyệt bao bọc, kịch liệt xoa bóp, l//i//ế//m m//ú//t khiến tê dại lan tràn khắp toàn thân.
“Sướng khoái chết đi được!” Thiên Minh gầm gừ, bóp lấy bờ m//ô//n//g đang cố giãy giụa của nàng, ép sát vào tận gốc rễ. Hắn cong m//ô//n//g, xoay tròn cự vật thô nóng, ma sát từng lớp mị thịt non mềm ướt át.
“Gruuu…” Hắn sướng đến rùng mình, lắc lư đầu cố trấn tĩnh.
“Hức… Ư… ư…” Nàng đau đớn gần như mất đi lý trí, hơi thở thều thào. Đôi chân nhón cao bất lực, trọng lượng cơ thể đặt trọn lên mị huyệt, lún sập xuống, tham lam nuốt chửng cự căn đang khuấy lộng.
“Ô ô ô…” Nàng khàn giọng tuyệt vọng.
“Ta dốc lòng giúp nàng khơi thông d//â//m huyệt, nàng thấy sướng khoái sao?” Hắn cười tà mị, đôi mắt đỏ ngầu nguy hiểm.
“Ô ô…” Thần trí tê dại, thân xác rã rời, nàng chỉ muốn chết đi cho xong.
“Trả lời!” Hông hắn thúc mạnh, đội sâu lên cửa tử cung đang đau buốt của nàng.
“Sướng… Ô ô ô…” Nàng hoảng loạn, đau đớn oằn oại ôm ghì lấy lồng ngực vạm vỡ của hắn.
“Ngoan. Lỗ nhỏ của nàng đã nới lỏng, chỉ cần ta không thọc vào cửa cấm cung thì nàng sẽ không quá đau đớn.” Cúi đầu hôn lên giọt nước mắt của nàng, cuối cùng hắn cũng không đành lòng. Dục căn to lớn chậm rãi rút khỏi mật huyệt sưng phồng.
“Ân… Ô ô… Phu quân, thiếp cầu xin chàng…” Đôi tay gầy yếu run rẩy ôm siết lấy cổ hắn, úp mặt khóc nghẹn.
“Ừm. Ta sẽ nhẹ nhàng giúp nàng thoải mái một chút. Đổi lại, sau đó nàng phải ngoan ngoãn thừa hoan, hiểu chưa?”
“Ân… thiếp sẽ ngoan ngoãn… Ô ô…” Nàng không thể chịu đựng thêm được nữa.
Thiên Minh rùng mình, nghiến răng nén lại dục hỏa. Hắn nhẹ nhàng bế nàng đặt trở lại giường, giúp nàng nằm ngửa, đôi chân thư thái mở rộng.
“Thả lỏng toàn thân, nàng chỉ việc nằm yên hưởng thụ thôi. Hiểu sao?”
“Ân… hức…” Nàng gật đầu lia lịa, khóe mắt rưng rưng, đôi môi mím chặt đầy ủy khuất.
“Haizz…” Hắn thở dài, ôn nhu nghiêng người áp sát, nhè nhẹ hôn lên đôi môi mọng đỏ nhỏ xinh của nàng.













