Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 6: Chương 5: Hoan ái tàn khốc
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
“Ứ… ư… ư… hức… ô ô…”
Tiếng nỉ non nghẹn ngào, uất ức của thiếu nữ vang vọng khắp căn phòng, nơi ánh nến lung linh đang nhảy múa trên những vách tường.
Nam nhân với thân hình cao lớn, từng khối cơ bắp cuồn cuộn đầy nam tính đang đứng bên mép bàn. Hơi thở hắn dồn dập, đôi m//ô//n//g săn chắc gồng cứng, dồn toàn bộ sức lực để thực hiện những cú thúc mạnh bạo, phầm phập không chút nương tay. Dục căn thô dài, sưng trướng tàn nhẫn cắm sâu, nghiền nát lỗ nhỏ đáng thương đang co thắt dưới thân hắn.
Như Nguyệt nằm ngửa trên mặt bàn, đôi chân thon dài dang rộng hình chữ V, chới với đạp loạn giữa không trung. Chân tâm của nàng bị dục căn xâm phạm đến căng trướng, không thể khép lại, chỉ biết vùng vẫy trong hư vô, tìm kiếm một điểm tựa vô vọng. Nàng không thể kẹp lấy hông hắn để giảm bớt cơn đau, sự bất lực đó chỉ khiến cảm giác bỏng cháy nơi huyệt động càng thêm dữ dội.
“Ô ô ô… Cứu thiếp với… Ô ô ô…” Nàng ngửa đầu ra sau, tiếng khóc rống đầy tuyệt vọng vang lên. Nàng đã hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát cơ thể, chỉ có thể cam chịu mở rộng chân tâm, mặc cho dục vọng cuồng dã của hắn tàn phá bừa bãi.
Tay trái Thiên Minh chống xuống mặt bàn, nâng cao phần lưng để nàng ưỡn ngực, cặp nhũ hoa căng tròn đung đưa sát ngay trước mặt hắn. Tay phải hắn thô bạo xoa nắn, vo ve bầu ngực tươi mới, căng mọng. Hắn thỏa mãn ngậm lấy đỉnh nhũ hoa hồng phấn vào miệng, l//i//ế//m láp, nhai cắn không chút thương tiếc, dù biết đây là lần đầu nàng nếm trải hoan ái.
“Á… Aaaaaa… Tướng quân, xin chàng… Hãy trả thiếp về… Cầu xin chàng, hãy trả thiếp về thanh lâu… Ô ô ô…” Nàng thực sự không thể chịu đựng nổi sự điên cuồng tàn bạo này. Nàng nhớ rõ, những vị khách quan trước kia không hề có thứ hung khí khổng lồ, gân guốc như của phu quân, cũng chẳng bao giờ kéo dài cuộc hoan ái lâu đến thế mà không hề nghỉ ngơi. Chân tâm của nàng đã đau buốt, tê dại, sưng tấy và xung huyết đến mức thê thảm. Thảm trạng này chẳng khác nào nàng đang phải tiếp một lúc mười vị khách quan vậy!
Chân tâm non nớt bị cưỡng ép vặn bung, vách tường hoa kiều nộn bị hắn đ//â//m thọc, nghiền nát không chút xót thương. Nàng đau quá, đau đến tận cùng tâm can.
Thiên Minh sững sờ, trừng to đôi mắt đỏ ngầu. Nàng đang ghét bỏ hắn sao? Ghét bỏ hắn không đủ mạnh mẽ để mang lại khoái cảm cho nàng? Chẳng phải trong những cuốn Xuân Cung đều nói rằng mật dịch chảy ra càng nhiều thì nữ nhân càng sung sướng đến quên cả trời đất hay sao? Nàng là lần đầu thừa hoan, đau đớn là điều tất yếu, chẳng phải nữ nhân nào khi giao hợp cũng đều kêu khóc xin tha hay sao? Hắn mạnh mẽ đến thế mà nàng còn dám so sánh hắn với đám nam nhân tầm thường ngoài kia?
Cơn giận bùng lên, Thiên Minh tăng thêm sức lực, eo hông dập mạnh cuồng liệt, như muốn đ//â//m xuyên qua cánh cửa tử cung, xông thẳng vào cấm địa cuối cùng của nàng.
Phập… phập… phầm phập…
Tiếng va chạm mạnh mẽ vang rền như sấm sét.
“Á… Ứ… A… a a a a…” Như Nguyệt cuồng loạn giãy giụa, thân thể oằn mình, ưỡn ngực, ép chặt đỉnh hồng mai vào miệng lưỡi tham lam của hắn. Bụng nhỏ co giật, xoắn chặt. Huyệt động được mật dịch xối xả bôi trơn, vách tường hoa non nớt ướt át cọ xát, xoa bóp lấy cự vật nóng cháy đang hung hăng thọc lộng.
“Gruu…”
Hắn đã cố kìm nén, không muốn xâm phạm bí địa cuối cùng của nàng quá sớm, ít nhất là phải vài ngày nữa. Nhưng giờ đây, hắn đổi ý. Hắn muốn cho nàng biết, phu quân của nàng tuyệt đối cường tráng và mạnh mẽ hơn đám thất phu kia gấp bội.
Môi lưỡi hắn ngấu nghiến, tham lam m//ú//t lấy đỉnh hồng mai nhạy cảm. Đôi tay hắn ôm ghì lấy đôi bờ vai mảnh khảnh đang oằn mình gánh chịu thống khổ. Eo hông dập mạnh, thúc sâu đến lút cán, dán sát phần gốc rễ đầy cỏ dại khô cứng vào chân tâm kiều mềm của nàng, hoàn toàn đỉnh đội cánh cửa tử cung lên một độ cao chưa từng có, căng trướng đến mức như sắp nứt vỡ.
Phựt… phựt… phựt…
Tiếng động trầm đục vang lên khi huyệt thịt khít khao bị vặn bung, mở ra một lỗ hổng nhỏ bằng đầu ngón tay út, run rẩy rỉ máu.
“Á… A… Aaaaaaa a a a a a!”
Cảm giác đau đớn, rát buốt khi chân tâm nứt vỡ khiến nàng hoàn toàn gục ngã. Thân thể nhu nhược bật tung, co giật, đôi chân co rút thành hình chữ M, cơ thể ưỡn cong như một vòng cung, giãy đành đạch liên hồi như con cá mắc cạn.
“Á… a… A… Đau… đau… Xuyên thủng rồi… Ô ô ô…” Nàng khóc rống thảm thiết, đầu lắc mạnh, nước mắt văng tung tóe. Huyệt động co rút kịch liệt, siết chặt lấy hung khí sắc bén vừa đ//â//m thủng miệng tử cung non nớt. Từng tia máu đỏ tươi hòa lẫn cùng mật dịch rơi xuống mặt bàn đá, tạo nên một cảnh tượng d//â//m mỹ đến mất hồn.
“Hư… A…” Thiên Minh cuối cùng cũng không thể chịu nổi sự siết chặt của cánh cửa tử cung. Hắn rùng mình, phun trào từng đợt dung nham nóng cháy xuyên qua miệng tử cung, trực tiếp tưới lên vách tường tử cung thần bí chưa từng được khai phá của nàng.
“Nóng… nóng quá… Ô ô ô… nóng quá…”
M//ô//n//g nhỏ của nàng co rụt lại trong tuyệt vọng, nhưng cửa tử cung càng bị cự vật thô cứng vùi sâu, đảm bảo tinh hoa hoàn toàn xối thẳng vào nơi thần bí nhất. Như Nguyệt khóc nấc lên, tay chân đá đạp cuồng loạn khắp mặt bàn, oằn mình thừa nhận dòng nham thạch nóng bỏng đang lấp đầy tử cung non nớt.
Cự vật khủng bố của hắn cuối cùng cũng chậm rãi thu nhỏ lại. Thiên Minh mồ hôi ướt đẫm, thở hổn hển nằm úp sấp, ôm chặt thân thể bé nhỏ kiều nhuyễn vẫn đang co giật vào lòng. Hắn đặt những nụ hôn âu yếm lên môi nàng, dịu dàng an ủi, đôi tay ôm vòng siết chặt lấy lưng trần mảnh mai, ôn nhu dỗ dành. Đây là lần đầu tiên hắn dỗ dành một người, nên cử chỉ vẫn còn chút trúc trắc, lúng túng.













