Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 5: Chương 4: Đêm cuồng hoan
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
“GRUUUU…” Thiên Minh ngửa cổ gầm lên một tiếng dài, dục vọng trong lòng hắn lúc này đã bùng phát thành ngọn lửa cuồng bạo, thiêu rụi mọi lý trí.
Hắn nheo đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thân thể bé nhỏ đang r//ê//n rỉ, quằn quại dưới thân mình. Một bàn tay hắn ghì chặt lấy phần bụng dưới của nàng, khiến Như Nguyệt không sao thoát khỏi cơn đau đớn đang bủa vây, chỉ biết mất kiểm soát mà quẫy đạp điên cuồng.
Cánh tay giữ lấy bụng nàng càng lúc càng siết chặt. Thiên Minh nghiến răng ken két, tàn bạo thúc mạnh, đ//â//m xuyên qua tầng lá chắn mỏng manh, thuần khiết vốn là biểu tượng cho sự trinh bạch của nàng.
PHỰT…
Một tiếng xé rách vang lên khô khốc, rõ mồn một trong căn phòng tĩnh mịch.
“Á… A… a a a a aaaaaaaaaaaaaaaaaaa!” Nàng giật nảy mình, tấm lưng cong vút lên như cánh cung, đôi chân thon dài co rút, mười ngón chân quắp chặt vì đau đớn tột cùng.
Cặp m//ô//n//g căng tròn vểnh cao, mị huyệt non nớt vì thống khổ mà co giật liên hồi. Cự căn hung bạo xông thẳng vào tận cửa tử cung, chỉ khi vấp phải sự kháng cự kịch liệt từ phía trong, nó mới chịu dừng lại. Dù vậy, phần gốc rễ thô dài, nóng bỏng của hắn vẫn còn một đoạn nằm lại bên ngoài.
Mị huyệt bị cự vật thô lớn lấp đầy đến mức không còn một nếp gấp, từng lớp thịt mềm mại bị kéo căng ra, run rẩy bao bọc, cọ xát lấy dị vật đang xâm chiếm. Hai mép thịt kiều nộn bên ngoài cửa huyệt bị cự vật căng tràn lấp kín, do bị kéo dãn quá mức, chúng trở nên trong suốt, để lộ những tia máu tươi rịn ra từ bên trong.
Dòng huyết xử nữ ấm nóng không lối thoát, chảy tràn, quấn quýt lấy bề mặt cự vật đang hừng hực nhiệt khí.
“Ứ… ư… ư ư ư… đau quá… ô ô ô…” Nàng đau đớn đến mức bất lực, đôi chân run rẩy vô thức banh rộng, cố gắng nới lỏng huyệt động để giảm bớt cảm giác như bị ai đó tàn độc xé nát thân thể làm hai nửa.
“Gru!” Thiên Minh không còn chút kiên nhẫn nào nữa. Hắn rùng mình, thúc mạnh hông, bắt đầu đảo lộng.
Hắn tà ác xoay tròn cự vật, dùng lực vặn xoắn để nới lỏng huyệt động chật khít không một kẽ hở. Hắn muốn rong ruổi, muốn phá nát cái huyệt mềm non nớt này ngay lập tức. Không muốn chờ đợi thêm, hắn chọn phương thức trực tiếp nhất: hung hăng vặn bung lỗ nhỏ của nàng.
“Á… A… Tướng công! Xin chàng dừng lại… Đừng thọc nữa… Rách mất rồi… Thiếp rách mất rồi! Ô ô ô ô…” Nàng ngửa cổ kêu khóc, thân thể nhỏ bé cố co rúm lại để trốn chạy, nhưng bụng dưới vẫn bị hắn ghì chặt. Miệng tử cung non nớt chưa từng được chạm tới, nay phải chịu đựng từng trận đ//â//m chọc tàn ác.
“Đừng mà… Đừng vào nữa mà… Ô ô ô…”
Mật dịch tuôn tràn, róc rách chảy ra, bắt đầu bôi trơn huyệt động đang chật cứng. Sau vài cú đ//â//m thọc tàn nhẫn, đường hành lang non nớt cuối cùng cũng có chút lơi lỏng, co dãn.
“Hừ!” Thiên Minh rùng mình, gồng cứng cơ bắp, tàn bạo rút mạnh cự vật ra khỏi mị huyệt chật chội.
“Á… Aaaaaaaaaaaaaa…!” Như Nguyệt hét lên thảm thiết. Lỗ nhỏ vừa bị xâm phạm, nay lại bị rút ra thô bạo, cảm giác như lưỡi dao sắc bén đang cắt đôi huyệt động kiều nộn. Dòng máu xử nữ đỏ tươi hòa cùng mật dịch trào ra khỏi cửa huyệt đang sưng tấy, thấm ướt tấm vải trải giường lụa trắng, nở bung thành những đóa hoa máu diễm lệ mà thê lương.
Thiên Minh không kìm được, lật ngửa thân thể đang co giật cuồng loạn của nàng, ba ngón tay thọc sâu vào, khuấy đảo lỗ nhỏ đang vô thức phập phồng.
“Ứ ư ư ư… ô ô ô…” Thân thể nàng bị lật ngửa, tay chân quẫy loạn, bụng dưới oằn oại không ngừng. Lỗ nhỏ tiếp tục bị những ngón tay tà ác khuấy đảo, mật dịch tuôn ra như xối, hòa cùng máu loãng ướt đẫm bàn tay hắn.
Thiên Minh đôi mắt đỏ rực, ba ngón tay bị lỗ nhỏ tiêu hồn thực cốt của nàng vây lấy, l//i//ế//m láp, truyền cảm giác tê dại khắp từng sợi dây thần kinh. Hắn rút nhanh tay ra, thô bạo bắt lấy đôi chân nàng dang rộng. Không chút chần chừ, hắn quỳ giữa hai chân nàng, rướn người thọc sâu.
“Á… Không cần… Không cần… Buông tha thiếp… Ô ô ô…”
Huyệt động lần nữa bị cự vật nóng cháy thọc sâu vào tận đáy, tông thẳng vào cánh cửa tử cung non nớt. Đôi chân nàng lung tung lẫy đạp, thân thể nhỏ nhắn co giật r//ê//n xiết không ngừng. Đôi mắt to tròn trong sáng của nàng hoàn toàn mất đi tiêu cự, mơ màng vất vưởng, nước mắt đau đớn lăn dài nức nở.
“Hư… Ư…” Thiên Minh nén lại tiếng gầm gừ trong cổ họng. Hắn áp người, chống hai tay bên hông nàng, không hề có ý định kiềm giữ thân thể đang quẫy đạp cuồng loạn. Hắn đặc biệt thích nhìn ngắm nàng sung sướng quằn quại, hay khóc rống van xin khi đang thừa hoan.
Hắn hung hăng gồng m//ô//n//g, rút cự vật ra đến gần cửa huyệt rồi lại dập mạnh đảo trở vào trong, cảm giác huyệt thịt non nớt ướt át bao vây, cọ rửa, l//i//ế//m m//ú//t dục căn mang lại khoái cảm bất tận.
Phụt phụt phụt phụt phụt phụt…
Âm thanh huyệt động nhỏ hẹp, non nớt bị cự vật nóng cháy tà ác vặn bung, đảo lộng. Từng dòng máu đỏ trộn lẫn mật dịch nhơn nhớt, thổi đầy những bong bóng nhỏ phập phồng, cuốn theo cự vật tràn ra khỏi huyệt động, chảy dài xuống khe m//ô//n//g, nơi những lùm cỏ khô ráp cằn cỗi mọc ở gốc dục căn đang ma sát, chà đạp đến đỏ rát đáng thương.
“Ô ô ô ô… Dừng lại… Van xin chàng… Thiếp chịu không nổi… Ô ô ô…” Một xử nữ lần đầu nếm mùi đời như nàng làm sao chịu nổi dục vọng khủng bố của kẻ võ phu như hắn?
Từng cú nhấp lộng mạnh mẽ, hung tàn như muốn xuyên thủng cánh cửa tử cung thần bí đang đóng kín mít.
Phầm phập phầm phập phầm phập…
Thiên Minh hoàn toàn mất đi lý trí, dồn toàn lực vào eo hông, dập mạnh thọc lộng liên hồi, tàn nhẫn chà đạp lỗ nhỏ non nớt đáng thương. Như Nguyệt thân thể co giật từng cơn, nàng quằn quại giãy giụa, kêu khóc xin tha không ngừng, nhưng tất cả đều chìm sâu vào bể dục khổng lồ không lối thoát của hắn.













