Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 4: Chương 3: Khúc dạo đầu thống khổ
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
“Nàng hãy quỳ bò xuống, thả lỏng tâm trí và cơ thể.”
Thiên Minh cẩn thận chỉnh lại tư thế, giúp hai tay và hai chân của nàng chống vững trên giường, tạo thành dáng vẻ quỳ bò với đôi chân dang rộng. Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên bờ m//ô//n//g nhỏ nhắn đang vểnh cao, khẽ rung lên vì sợ hãi.
“Hức… hức…” Như Nguyệt ngoan ngoãn vâng lời, cố gắng giữ nguyên tư thế theo đúng ý hắn.
Thiên Minh lập tức quỳ bò, áp sát thân mình lên tấm lưng mảnh mai của nàng, nhưng hắn không hề đè ép hay trói buộc.
“Vểnh m//ô//n//g lên cao hơn nữa.” Nàng vốn nhỏ bé, dù hắn đang quỳ bò phía trên cũng vẫn cao lớn hơn nàng cả một cái đầu. Hắn nhích hai chân ra xa hơn một chút để hạ thấp hạ bộ, áp sát dục căn vào nơi tư mật của nàng.
“Ô…” Như Nguyệt có chút tủi thân, úp mặt xuống chiếc gối mềm, bờ m//ô//n//g lại càng vểnh cao hơn, cọ xát vào lớp lông tơ mềm mại dưới gốc cự căn của hắn.
“Chịu đựng một chút.” Thiên Minh đắc ý, nâng dục căn lên, cọ xát mài sát vào khe rãnh nơi chân tâm nàng. Phía trên cửa huyệt nhỏ bé vẫn còn vương lại vài tia máu li t//i, trông vô cùng yêu diễm và câu nhân. Hai mảnh âm thần run rẩy khép mở, dường như đang sợ hãi trước cự vật nóng bỏng, cứng như thép nguội đang tìm đường xâm nhập vào huyệt động non nớt.
“Ô ô ô…” Cửa huyệt bị dị vật mạnh mẽ chà xát, nhấp nhấp chọc chọc, kéo căng lỗ nhỏ đến mức cực hạn, cưỡng ép đầu nấm thô to như nắm tay nàng phải chen vào. Đỉnh nấm xoay vòng, chầm chậm tiến vào, lấp đầy và kéo căng từng tấc thịt non mềm.
“Á… Ư ư ư ư…” Nàng r//ê//n xiết, đôi tay bấu chặt lấy gối, hơi thở trở nên đứt quãng. Dù không bị phu quân trói buộc, nàng cũng chẳng dám cử động thoát thân. Đôi chân thon dài của nàng tự giác banh rộng hơn, m//ô//n//g nhếch lên thật cao để phu quân có thể nhanh chóng đi vào, chấm dứt cơn đau rát buốt này càng sớm càng tốt.
“Hừ!” Thiên Minh gầm khẽ, nâng m//ô//n//g thúc mạnh dục căn nóng bỏng, vặn bung cánh cổng huyệt động non mềm, cường lực đỉnh lộng xông thẳng, đưa trọn vẹn phần đầu nấm thô lớn vào trong.
Phựt…
“Á… Á… A… a a a a a a a a a!” Như Nguyệt ngẩng cao đầu, từng tiếng kiều đề vũ mị vang vọng khắp gian phòng. Nàng run rẩy vặn vẹo thân thể bé nhỏ, huyệt động kiều nộn ướt át bị dị vật khổng lồ cưỡng chế xâm phạm đến mức căng nứt. Đôi tay gầy yếu ôm chặt lấy gối bông, nàng đau đớn tột cùng, cảm giác như lỗ nhỏ sắp vỡ tan ra vậy.
“Hư… Gru…” Thiên Minh rùng mình, gồng cứng thân thể, toàn bộ cơ bắp nổi lên cuồn cuộn săn chắc. Phần đầu dục căn thô lớn bị huyệt mềm ướt át chật khít của nàng bao vây, bóp nghẹt. Hắn tiến không được, lui cũng không xong. Hắn gồng cứng cơ m//ô//n//g, đong đưa ngoáy lộng, đầu đỉnh cự vật liên tục đội lên lớp huyết màng mỏng manh đang bị xây xát yếu ớt.
“Ô ô ô… Phu quân… Xin chàng đ//â//m rách nó đi… Đ//â//m rách nó đi… Ô ô ô!” Nàng thống khổ hét thảm, ngẩng cổ lắc mạnh đầu, cầu khẩn người nam nhân đang tà ác đùa nghịch với lỗ nhỏ non nớt chưa từng kinh qua nhân sự của mình. Nàng hiểu rõ khi huyết màng bị đ//â//m rách sẽ rất đau đớn, nhưng còn hơn phải chịu cảm giác rát buốt căng chật không lối thoát như hiện tại. Mỗi hơi thở của nàng đều khiến bụng nhỏ co bóp thít chặt, từng vòng thịt non bị kéo căng, vặn xoắn lấy dị vật thô cứng.
“Đêm còn dài, nàng hãy chậm rãi hưởng thụ đi… Gruuu…” Hắn tà ác dùng lực đạo vừa phải, đủ để không xé rách huyết màng ngay lập tức, nhưng cũng đủ để thọc ngoáy, xoay vòng, nghiền nát từng nếp gấp thịt mềm kiều nộn đang bị đầu nấm của hắn trướng căng.
“Ô ô ô… Thiếp đau quá… Đau quá!” Như Nguyệt quẫy m//ô//n//g, đong đưa huyệt động, khóc nấc lên. Huyệt động yếu ớt lần đầu tiếp đón dị vật thô lớn lại bị phu quân tàn nhẫn chà đạp, khiến từng sợi dây thần kinh của nàng kéo căng như muốn bạo liệt. Mật dịch phun ra xối xả, ướt đẫm nơi hai người kết hợp.
“Hư…” Thiên Minh hít sâu, từng dòng nước ấm áp tưới ngập lỗ nhỏ, từng nếp gấp hành lang bị căng trướng giờ đã có thể co dãn đàn hồi, xoa bóp, vặn cắn lấy cự nấm của hắn như ngàn vạn cái miệng nhỏ non nớt đang ve vuốt, m//ú//t hôn. Da đầu hắn căng lên tê dại, dòng điện xẹt qua khắp thân thể, thư sướng đến phát cuồng.
“Ô ô ô… ô ô ô… Thiếp ngậm không nổi… Ngậm không nổi nó… Lớn quá… ô ô ô!” Thân thể bé nhỏ bắt đầu quằn quại, nàng oằn mình khóc rống. Huyết màng mong manh nhạy cảm bị tàn ác mài mòn, thọc ngoáy. Cự nấm quá mức thô to khiến chân tâm của nàng bị căng trướng đau đớn, vách tường non nớt bên trong huyệt động bị cưỡng ép ngậm lấy nấm đầu thô cứng quá khổ, chỉ cần ngậm lấy thôi đã khiến nàng rát buốt.
Nàng nhẫn không nổi nữa, cắn răng gồng mình, nhẫn tâm lùi mạnh thân thể, trọng lực dồn hết vào chân tâm. Nàng muốn mượn lực đầu đỉnh cự vật của hắn để tự thọc rách huyết màng của mình.
“Á…” Nàng hét thảm, lỗ nhỏ đau đến tê tâm liệt phế.
“A…” Thiên Minh cũng rống lớn. Hắn bị hành động to gan của nàng dọa cho suýt nữa thì phun sạch tinh hoa, phải rùng mình gồng cứng thân thể để kiềm chế du͙c vọng. Huyết màng vừa bị cự nấm đỉnh căng đội cao sắp nứt toạc thì Thiên Minh liền giật mình trợn trừng mắt, hắn nhanh chóng giật lùi m//ô//n//g, tàn nhẫn không cho nàng đạt được ý nguyện.
“Ô ô ô…” Nàng đau đớn oằn mình giãy giụa mất kiểm soát, toàn bộ chân tâm bị lực ép mạnh mẽ lúc nãy kéo căng đến rát buốt. Bụng nhỏ co rút lại, hít thở không thông, từng tiếng r//ê//n siết thống khổ phát ra từ đôi môi nhỏ của nàng. Thiên Minh dùng một tay giữ chặt thân dưới đang quẫy đạp điên cuồng của nàng, không để nơi kết hợp vì thế mà bị bứt ra. Nhìn bộ dạng bị thọc đau đến sống dở chết dở của nàng, hắn chợt cảm thấy mình trêu đùa có chút quá đáng rồi.













