Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 3: Chương 2: Đêm tân hôn nồng nàn
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
Thiên Minh ép đôi chân nàng gập lại, tạo thành hình chữ M đầy khiêu khích, bắt nàng phải dang rộng ra.
"Dùng hai tay giữ chặt đầu gối, banh rộng chân ra, tuyệt đối không được phép buông lơi!" Hắn khẽ l//i//ế//m đôi môi khô khốc, trong lòng dâng lên khao khát mãnh liệt muốn xông thẳng vào nơi mị huyệt non tơ, thanh thuần kia, để nơi ấy phải nuốt chửng lấy cự vật của hắn.
"Hức... Dạ..." Như Nguyệt run rẩy, đôi bàn tay nhỏ nhắn cố sức ghì chặt lấy hai đầu gối, ép sát xuống mặt giường.
Hai cánh âm thần lúc này khép kín đầy e ấp, tựa như những đóa hoa chưa từng trải qua sương gió, tỏa ra mùi hương xử nữ dịu dàng, mê hoặc lòng người. Thiên Minh nhìn cảnh tượng ấy mà đôi mắt đỏ ngầu, hắn thô bạo nắm lấy hai mảnh âm thần kiều diễm, dùng lực kéo mạnh sang hai bên.
"Ô ô ô..." Như Nguyệt vừa đau đớn vừa tủi thân, nàng biết từ nay thân thể này đã thuộc về phu quân, ngày ngày phải nằm đây, dang rộng chân để chịu đựng sự xâm nhập của hắn.
Nhớ lại những ngày còn ở trong Lầu Bách Hoa, tú bà từng ép nàng phải nấp trong tủ áo, chứng kiến cảnh các tỷ tỷ hầu hạ khách quan, buộc nàng phải học cách chiều lòng nam nhân. Thật đáng sợ!
Thiên Minh nheo mắt, dựa vào ánh nến mờ ảo, hắn chăm chú quan sát cửa huyệt đã bị mình dùng lực kéo căng ra, lộ rõ một lỗ hổng nhỏ bằng đầu ngón tay. Vốn là người luyện võ, nhãn lực của hắn vô cùng tinh tường, có thể nhìn thấy rõ tấm huyết màng mỏng manh, co dãn đầy non nớt của nàng. Hắn cảm thấy thân thể nữ nhân thật sự quá kỳ diệu, như một vùng đất màu mỡ đầy bí ẩn mà hắn muốn tự tay mình khai phá.
Hắn cúi đầu, đặt lên mị huyệt một nụ hôn, chiếc lưỡi dài khẽ l//i//ế//m láp dọc theo khe rãnh giữa hai cánh âm thần.
"Ư... ư... ư..." Như Nguyệt hoảng loạn, lần đầu tiên nộn huyệt bị chiếc lưỡi xù xì của nam nhân hôn l//i//ế//m, cảm giác nóng rát khiến nàng khó chịu vô cùng. Đầu lưỡi hắn xoay vờn xung quanh cửa huyệt, cố tìm cách tiến vào bên trong lỗ nhỏ chật khít thơm hương xử nữ.
"Ư ư..." Nàng ngửa cổ ra sau, miệng há lớn thở dốc, đôi tay vẫn cố ghì chặt lấy chân, không dám buông rời. Mật dịch ngát hương bắt đầu phun trào như suối. Thiên Minh tham lam m//ú//t lấy những giọt hoa dịch ngọt ngào, môi lưỡi càng lúc càng không kiêng dè, khuấy đảo và m//ú//t cắn lấy cửa huyệt động. Tuy nhiên, lưỡi hắn tuy dài nhưng lại quá thô, không thể chen lọt vào bên trong, khiến hắn cau mày đầy bực bội.
Rút môi lưỡi ra, hắn tà ác nhếch môi, thô bạo thọc mạnh hai ngón tay vào mị huyệt.
"Á... á... a a a!" Như Nguyệt lắc đầu, đôi mắt rưng rưng lệ khép chặt, nàng không muốn bật khóc vì nỗi đau buốt tận tâm can. Lỗ nhỏ bị căng trướng, hai ngón tay hắn hung bạo càn quét, khuấy đảo từng ngóc ngách bên trong huyệt động kiều nộn.
"Hức hức... ư ư ư..." Nàng run rẩy ưỡn cong thân mình, ngửa đầu r//ê//n siết, không dám bỏ chạy, cũng chẳng thể phản kháng. Nàng bất lực gồng cứng cơ thể, cam chịu để nam nhân tà ác đùa bỡn nơi tư mật mẫn cảm.
Thấy nàng cong mình run rẩy chịu trận, nam nhân lại cảm thấy tức giận. Tại sao nàng lại ngoan ngoãn đến thế? Nếu không vùng vẫy giãy giụa cầu xin, làm sao hắn có thể thỏa mãn thú tính đang sôi s//ụ//c trong huyết quản?
Thiên Minh híp mắt, tàn nhẫn thọc mạnh, trực tiếp đ//â//m thủng tấm huyết màng mỏng manh.
"Á... Aaaaaaa... Đau! Phu quân, thiếp đau quá! Ô ô ô..." Như Nguyệt đau đớn thấu tận tâm can, đôi tay không còn nghe lời, buông lỏng đôi chân. M//ô//n//g nhỏ của nàng co rụt lại, cố lùi người né tránh.
Thiên Minh có chút thỏa mãn, nhưng vẫn chưa hả dạ. Hắn uốn cong ngón tay, cào cào day day lên bề mặt tấm màng đang rách nát.
"Ô ô ô... Xin chàng... Phu quân, thiếp cầu xin chàng..." Như Nguyệt thống khổ kêu khóc, nàng đau đớn lật người quỳ bò, úp mặt sâu vào gối nấc nghẹn. M//ô//n//g nhỏ sợ hãi vểnh cao, nhưng mị huyệt lại không dám rụt lại, cứ thế cắn m//ú//t, siết chặt lấy hai ngón tay hắn như muốn giam cầm. Mật dịch phun ra thành dòng, chảy tràn khỏi tay hắn xuống mặt giường.
"Vật nhỏ, nhiều nước thật đấy." Thiên Minh trầm giọng khàn đặc. Hắn chen thêm một ngón tay nữa vào mật động chật khít, ngoáy đảo để nới lỏng.
"Ô ô ô..." Nàng không nhịn nổi r//ê//n siết, co rụt m//ô//n//g, bò lết run rẩy muốn trốn thoát. Thiên Minh không ngờ nàng vì quá đau đớn mà dám liều mình tránh né. Dù chỉ là thấy nàng nhếch m//ô//n//g tránh thoát, hắn cũng cảm thấy vô cùng thích ý. Hắn hiểu bản tính mình vốn yêu thích sự cường liệt, càng kích thích, hắn càng sướng khoái.
Ba ngón tay tà ác tăng thêm lực đạo, khuấy đảo vách thịt non nớt trong huyệt động.
"Á... Ô ô ô... Phu quân, thiếp van xin chàng..."
Mật dịch chảy ròng, mang theo vài tia máu tươi li t//i rơi vãi xuống tấm trải giường bằng lụa trắng, minh chứng cho sự xử nữ lạc hồng của tiểu tân nương. Như Nguyệt đau đớn vật vã, khép chặt hai chân, oằn mình nằm úp sấp, những tiếng nức nở nghẹn ngào bị đè nén trong cổ họng.
Thiên Minh rút tay ra, nhìn những vệt máu tươi trộn lẫn mật dịch đang loang lổ trên lòng bàn tay, cảm giác tịch mịch thê lương dâng lên. Cổ họng hắn khô khốc, hắn đưa tay lên miệng nếm m//ú//t hương vị ngọt ngào của riêng nàng.
"Thật ngọt." Ngay cả chút máu tươi từ vết xước trên màng mỏng của nàng, hắn cũng thấy quá ngọt, quá thơm, quá thỏa mãn. Nàng quả thật là một tiểu yêu tinh.













