Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 2: Chương 1: Thiên Minh trang viên
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
Tại Thiên Minh trang viên, bầu trời chiều phủ một màu xám xịt, mây đen ùn ùn kéo đến như muốn nuốt chửng vạn vật.
Bên trong phòng ngủ của trang chủ, không khí đặc quánh sự ngột ngạt.
“Trang chủ, mời ngài nghiệm thân.” Tú bà của Di Hương lâu lả lơi uốn éo, gương mặt trát phấn dày cộm nở nụ cười nịnh nọt hướng về phía người đàn ông cao lớn, tuấn tú đang đứng sừng sững giữa phòng.
Người đàn ông với thân hình cường tráng, vạm vỡ rời khỏi bàn trà, chậm rãi tiến về phía chiếc giường lớn. Hắn không chút kiêng dè, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào thân thể bé nhỏ, chỉ cao chừng một thước rưỡi đang nằm lõa thể trên giường. Thiếu nữ ấy ngoan ngoãn nằm đó, hai chân dang rộng, đôi gò bồng đảo căng tròn vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay người đàn ông.
Nàng sở hữu vẻ đẹp thanh tú, đôi mắt to tròn ngập nước đầy vẻ hoảng sợ, chỉ biết trân trân nhìn lên nóc giường. Nơi tư mật kiều diễm phấn hồng lộ ra, trơn nhẵn không vướng một sợi lông. Hai mảnh âm thần kiều nộn run rẩy khép chặt, cố gắng che đậy miệng huyệt đang khít khao, mê hồn thực cốt.
Tú bà không chút do dự, thô bạo vươn tay túm lấy hai mảnh âm thần kiều nộn của nàng, xé toạc ra hết mức.
“Á… A…” Thiếu nữ đau đớn ngẩng cổ, tiếng kêu kiều đề vang lên, vừa bi thương lại vừa vũ mị đến nao lòng.
Người đàn ông cao lớn cúi thấp người, ánh mắt xoáy sâu vào lỗ nhỏ non nớt đang bị kéo căng đến cực hạn. Ngón tay thô ráp, chai sạn của hắn mạnh mẽ chen vào đóa hoa kín chưa từng có ai chạm đến.
“Ô ô ô…” Dị vật thô cứng cưỡng ép xâm nhập, vách thịt non nớt bên trong đau rát, bị lấp đầy đến mức nghẹt thở.
“Ngậm miệng lại!” Tú bà quát lớn, giọng đầy đe dọa: “Quên mất lời ta dạy dỗ rồi sao?”
“Hức…” Thiếu nữ lập tức mím chặt môi, không dám phát ra tiếng khóc.
“Vật nhỏ này thật sự có thể sinh hài tử?” Hắn nheo mắt, ánh nhìn đầy hoài nghi hướng về phía tú bà.
“Nguyệt sự của nàng vừa dứt hai ngày trước. Tuy mới mười ba tuổi nhưng những gì cần có thì đều đã đầy đủ, thưa trang chủ.”
Nhìn vẻ phục tùng, nhẫn nhịn của thiếu nữ, Thiên Minh khẽ nhếch môi, nụ cười tà mị hiện rõ. Ngón tay hắn cố ý chọc mạnh vào đỉnh điểm, nơi tấm màng trinh tiết mỏng manh đang căng cứng.
“Á… Aaaaa… Ô ô ô…” Bất chấp lời răn đe, cơn đau buốt nhói từ hoa kính ập đến khiến nàng mất đi lý trí. Hai chân thon dài quẫy đạp trong vô vọng, thân thể xinh xắn cuộn tròn lại, nàng run rẩy bò vào góc giường, ôm chặt lấy chăn bông mà nức nở.
Người đàn ông tỏ vẻ hài lòng, đứng thẳng dậy, liếc mắt nhìn tú bà đang định lên tiếng: “Tìm quản gia mà nhận bạc, ta mua nàng.”
“Dạ, dạ! Đội ơn trang chủ, nô gia cáo lui ngay!” Tú bà hiểu ý, vội vã cong đôi chân mập mạp chạy ra ngoài, không quên cẩn thận khép cửa lại.
Thiên Minh lạnh lùng nhìn thiếu nữ vẫn đang co quắp trong chăn. Hắn cởi bỏ y phục, để lộ thịt hành cương cứng thô to, gân guốc phập phồng. Đôi mắt hắn chợt lóe lên tia đỏ rực.
Hắn bước lên giường, bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ chân thiếu nữ, kéo nàng nằm dưới thân mình. Thiếu nữ hoảng hốt, đôi mắt trợn trừng nhìn gương mặt cương nghị đầy góc cạnh đang áp sát.
“Ô ô…” Đôi môi cánh hoa mím chặt, nàng kinh hoàng nhưng không dám né tránh, chỉ biết nhìn hắn trong nước mắt.
“D//â//m huyệt này đã từng cho ai l//i//ế//m qua chưa?” Hắn gằn giọng, đôi mày nhíu lại đầy nguy hiểm.
“Không… không có… hức…” Nàng sợ hãi lắc đầu.
“Lần đầu sẽ đau, ráng mà nhịn.” Thiên Minh lạnh lùng dang rộng hai chân nàng, phơi bày cảnh xuân hồn nhiên, kiều diễm trước mắt.
Hắn vốn là kẻ cô độc, từ nhỏ đã lăn lộn trong xương máu để giành lấy địa vị, chẳng màng đến chuyện nam nữ, lại càng chán ghét đám tiểu thư khuê các lễ nghĩa rườm rà. Tháng trước, huynh đệ kết nghĩa tặng hắn cuốn sách Xuân Cung, dục vọng trong hắn từ đó bùng cháy không cách nào dập tắt. Hắn tìm đến kỹ viện, dặn tú bà chọn cho mình một món hàng tốt để mua đứt.
Nhìn thân thể kiều mềm trắng nõn đang nằm dưới thân, dục hỏa trong hắn càng thêm bùng phát. Thiên Minh nắm lấy hai mảnh âm thần kiều nộn của nàng, mạnh mẽ xé ra.
“Á… Aaaaa… Ô ô ô…” Thiếu nữ lắc đầu kêu khóc, lực tay hắn tàn bạo gấp trăm lần tú bà, huyệt thịt non nớt của nàng như bị xé nát. Nàng cố gồng mình, đôi chân run rẩy không dám khép lại, đôi tay bám chặt lấy tấm chăn, không dám làm phiền đến hắn.
Nàng nhớ lời tú bà dặn, nếu không ngoan ngoãn, hắn sẽ vứt nàng trở về Di Hương lâu làm kỹ nữ, ngày ngày mở rộng d//â//m huyệt phục vụ khách nhân. Nàng không muốn quay lại nơi động quỷ đó.
“Đưa ngón tay nàng vào trong đi.” Hắn khàn giọng ra lệnh.
Nàng hoảng hốt, nâng bàn tay run rẩy chậm chạp di chuyển về phía huyệt động.
“Nhanh lên!” Hắn gắt gỏng, lực tay nắm lấy hai mảnh âm thần của nàng càng thêm tàn nhẫn.
“Ô ô… đau… đau quá…” Nàng giật thót, hoảng loạn đ//â//m ngón tay vào trong, móng tay xước qua tấm màng mỏng manh. Đau đớn khiến nàng oằn mình khóc lớn.
“Đó là tấm huyết màng tượng trưng cho trinh tiết của nàng, biết chưa?” Hắn buông tay, trầm giọng hỏi.
“Ô ô…” Nàng gật đầu lia lịa trong sợ hãi.
“Nó bây giờ là của ta. Nàng cũng thuộc về ta. Sau này hãy gọi ta là Thiên Hoặc phu quân.” Hắn nghiêm giọng, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào nàng.
“Ân… Ô ô ô…” Nàng ngoan ngoãn gật đầu, không dám chậm trễ.
“Từ nay nàng là phu nhân của Thiên Minh ta, tên là Như Nguyệt. Nàng không có quá khứ, tương lai của nàng chính là ta.” Hắn biết rõ gia thế của nàng, cả phủ Hầu gia đều bị triều đình xử trảm, nam thì làm gia đinh, nữ thì bán vào thanh lâu.
“Ô ô… thiếp đội ơn phu quân.” Nàng nấc nghẹn, nếu không có hắn chuộc thân, nàng đã sớm bị lão tú bà gian ác kia mang ra tiếp khách rồi.
(P/s: Tác giả đã dừng đăng tại website này).













