Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu – Chương 10: Chương 9: Cuồng loạn trong bể dục
Sổ tay “huấn luyện” nàng dâu
Đôi mắt Thiên Minh đỏ ngầu, vằn tia máu, hừng hực ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt tâm can. Hắn nhìn thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai đang cố bò trườn trên mặt sàn ngọc thạch lạnh lẽo, từng giọt máu tươi đỏ thắm rỉ ra từ mị huyệt đang sưng tấy, phập phồng, rồi nhiễu xuống sàn thành những vệt dài đứt đoạn.
Cảnh tượng thê lương mà diễm lệ ấy khiến hắn như kẻ mất trí. Và quả thực, hắn đã hoàn toàn phát điên. Dục vọng hung bạo bùng nổ trong lồng ngực, linh hồn hắn lúc này chẳng khác nào một con mãnh thú khổng lồ đang đói khát đến cùng cực. Hắn lao tới, đè nghiến thân thể bé nhỏ vẫn đang co giật vì đau đớn của nàng xuống dưới thân mình.
Thiên Minh thúc mạnh hông, cự căn sưng phồng khủng khiếp hung hãn xông thẳng vào tận đáy tử cung, xuyên thủng và kéo căng từng lớp mị thịt non nớt bên trong.
“Á… A… Aaaaaaaaaaaaaa…” Nàng thét lên đau đớn, cảm giác như mị huyệt bị kẻ bạo ngược xé toạc làm đôi. Nàng cuồng loạn quẫy đạp, hoàn toàn mất đi sự khống chế, tiếng khóc thảm thiết vang vọng khắp không gian.
Tay phải Thiên Minh chống chặt xuống mặt sàn băng giá, tay trái siết lấy xương mu của nàng, ép sát nơi giao hợp dính chặt vào gốc rễ thô nhám của hắn, không cho nàng có lấy một cơ hội trốn chạy.
“Gruuuuuu…” Thiên Minh gồng mình gầm lên một tiếng dài, hắn điên cuồng thúc đẩy, khuấy đảo từng sợi thần kinh mẫn cảm đang căng ra trong mị huyệt nàng.
“Ô ô ô… Cứu… Cứu với… Ô ô ô ô ô…” M//ô//n//g nhỏ của nàng bị hắn nâng vểnh lên, ép chặt vào cự căn, hai chân chống xuống sàn run rẩy, cố gắng bò đi trong vô vọng. Nàng ngửa cổ ra sau, thân hình uốn cong thành một vòng cung đầy vũ mị, đôi cánh môi nhỏ nhắn bật ra những tiếng r//ê//n rỉ cầu khẩn lạc lõng.
“Hực hực… hừ hừm… gruuuu…” Thiên Minh thở dốc, hơi thở nóng rực phả vào làn da nàng, từng tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ cổ họng. Dục vọng nguyên thủy đã hoàn toàn trỗi dậy, cơ bắp trên thân hình cao lớn của hắn cuồn cuộn nổi lên, cự căn càng thêm trướng to, tàn bạo xâm chiếm lấy huyệt động ướt át, chật chít đến mất hồn.
Cả cơ thể hắn run lên từng đợt liên hồi. Hắn không muốn phóng thích tinh hoa lúc này, chỉ biết tức giận gầm thét, luật động ra vào càng thêm cuồng bạo, thọc lộng lỗ nhỏ non nớt đáng thương của nàng.
“Ô ô ô… Á… A… ô ô ô…” Nàng cảm nhận rõ từng thớ thịt non nớt bên trong bị hắn nhồi đầu thọc lộng đến căng trướng, nứt vỡ. Những tia máu rỉ ra từ các vết thương li t//i tụ lại, chảy dài trên mặt sàn ngọc thạch trắng sáng, tạo nên một sự tương phản lóa mắt đầy kinh diễm.
“A… gruuu…” Thiên Minh quẩy mạnh đầu, đôi mắt đỏ rực, bàn tay siết chặt xương mu nàng nâng cao hơn. Hắn lật nàng nằm úp sấp, quỳ bò trên mặt bàn, tiếp tục cuồng bạo ra vào, đỉnh lộng quấy phá nộn huyệt đã rách nát của nàng.
“Ư ư ư… ô ô ô… hức hức hức…” Nàng quằn quại khóc nghẹn, đôi tay gầy yếu bấu chặt lấy gối bông mềm mại, khóc nấc trong cơn mê man. Mọi giác quan của nàng giờ đây đều bị dục vọng khổng lồ của hắn bao phủ, nàng chỉ biết cam chịu thừa nhận cuộc hoan lạc kịch liệt kinh hoàng này, chìm nổi trong cơn đau tê tâm liệt phế.
Thiên Minh cảm thấy cơn đói khát ngày một trầm trọng, dường như bao nhiêu cũng không đủ. Tư thế này khiến hắn khó lòng tiến sâu vào tử cung do nàng giãy giụa quá mức dữ dội. Hắn nghiến chặt răng, nâng nàng ngồi dậy, dán sát tấm lưng trần vào lồng ngực mình, để hai chân nàng thả lỏng hình chữ M, tạo thành tư thế ngồi chồm hổm.
Dục căn nóng bỏng lại một lần nữa thọc mạnh vào từ phía sau.
“Á… Ô ô ô…” Như Nguyệt ngửa cổ thét dài, hai chân căng cứng muốn đứng dậy nhưng lại bị nam nhân dùng lực hung hãn ép xuống, dập mạnh cự căn vào tận đáy tử cung. Nàng gào khóc điên cuồng, ánh mắt tan rã, không còn tiêu cự, hai chân co rút vô lực. Thân hình nhỏ bé uốn cong, giãy đành đạch trên mặt bàn.
Từng dòng huyết hồng chảy tràn, thấm đẫm nhớp nháp, kéo thành những sợi chỉ đỏ giăng ngang dọc quanh nơi hai người giao hợp.
“Phốc phựt… phốc phựt… phốc phựt…” Những âm thanh mị thịt bị tàn phá vang lên không dứt. Một dòng nước nóng cháy màu vàng nhạt xối xả tuôn ra từ huyệt động đang bị hắn vặn bung.
“Á… A… aaaaaaaaaaaaaaaaa!” Như Nguyệt rùng mình run bần bật, nước tiểu không thể kiềm chế được mà bắn mạnh ra ngoài.
“Chậc… Dục tiên dục tử đến thế này mà nàng vẫn còn ghét bỏ ta sao?” Thiên Minh cất giọng trầm thấp, dục vọng càng lúc càng khó kiểm soát. Cơ bắp cuồn cuộn trên thân hình cao lớn giờ đã nhuốm đầy sắc đỏ của ngọn lửa dục hỏa hung bạo.
Hắn dồn hết sức lực tàn bạo, ra vào vặn bung, kéo căng phẳng lì tất cả những nếp gấp uốn lượn bên trong mị huyệt non nớt của nàng. Hắn di dời chân nàng đứng xuống mặt ghế gỗ dài, rồi từ phía sau lưng tiếp tục cắm thọc tàn nhẫn. Tay trái hắn bóp chặt xương mu đang nhổng cao, tay phải quấn ngang giữ lấy cặp ngực tròn trĩnh đang phập phồng, cắn m//ú//t mê say.
“Ô ô ô… ư ư ư…” Như Nguyệt cảm thấy linh hồn mình đã bị dục hỏa của hắn nhấn chìm vào bể dục, không cách nào thoát ra. Đôi chân thon nhỏ càng quẫy đạp càng khiến nàng mất đi trọng tâm, huyệt động hoàn toàn phó mặc cho hắn tàn nhẫn chà đạp.













