Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ – Chương 96

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Tác giả: Yêu Tam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối đó Chung Hiểu Âu giúp Cố Minh đỡ quá nhiều rượu, cả người đã say sẩm không ổn, ban đầu cô còn chống đỡ được, không nôn ra tắc-xi, đợi Cố Minh lấy chìa khóa mở cửa, Chung Hiểu Âu liền xông vào nhà vệ sinh, trong thời khắc quan trọng như thế, còn nhớ khóa trái cửa.

Cố Minh lo lắng cho Chung Hiểu Âu, lập tức đi theo, nhưng không mở được cửa, "Này? Em không sao chứ? Em khóa cửa làm gì chứ?"

Chung Hiểu Âu nào có sức lực trả lời cô ấy, bò ra bồn cầu nôn tới trời đất quay cuồng, cảnh tượng hỗn loạn như thế cô không muốn Cố Minh nhìn thấy.

Hai tay Cố Minh vòng trước ngực, loanh quanh ở ngoài cửa, vì không rõ tình hình bên trong, nên càng thêm lo lắng, "Chung Hiểu Âu, em không sao chứ? Mở cửa ra đi."

Qua một lúc lâu, Chung Hiểu Âu mới thở được một hơi, yếu ớt trả lời, "Phó tổng Cố, em không sao."

Cố Minh cũng không rời đi, chỉ tới phòng bếp đun nước cho cô, Chung Hiểu Âu lại nôn thêm một trận, mãi tới khi nôn ra dịch vàng, sau cùng là nôn khan.

Cố Minh rót nước, quay lại trước cửa phòng vệ sinh, thật sự sợ Chung Hiểu Âu ngất ở bên trong, người này cũng thật là, đang yên đang lành khóa trái cửa làm gì không biết. Đang lúc lo lắng, cửa mở ra, người phụ nữ bên trong yếu ớt cười cười với cô ấy, Cố Minh vội đỡ Chung Hiểu Âu, "Sao rồi?"

"Nôn xong rồi, không phải nôn nữa."

"Uống chút nước đi, đã bảo em đừng quan tâm tới tên thần kinh Quan Dĩ Đồng kia rồi, uống nhiều vậy chứ, uống tới khó chịu như thế làm gì hả?" Cố Minh đỡ Chung Hiểu Âu ra sô-pha.

"Không muốn để chị uống, dạ dày của chị phải được chăm sóc tốt, phải cố gắng cai rượu hẳn mới được." Chung Hiểu Âu dựa đầu vào sô-pha, mọi thứ trong ruột đã nôn sạch, cảm giác buồn nôn và khó chịu cũng đã hết sạch sẽ, lúc này uống nước chanh cũng đã thoải mái hơn nhiều.

Cố Minh ngồi bên cạnh cô, hiện tại Chung Hiểu Âu ngày càng biết cách nói những chuyện này như không có việc gì, mà vào tai Cố Minh lại là những lời ngập tràn yêu thương, có lẽ Chung Hiểu Âu nói quá tự nhiên, như thể nhẹ như bẫng, Cố Minh vuốt tóc trên trán Chung Hiểu Âu, hỏi một câu tỉ tê, "Ngoài cai rượu còn gì nữa?"

Chung Hiểu Âu vẫn còn đau đầu, choáng váng, "Dạ?"

"Em nói phải chăm sóc dạ dày mà? Ngoài cai rượu còn cần phải làm gì nữa?"

"Ừm... Kiêng ăn cay, dầu mỡ, đồ ăn sống, lạnh, ít uống cà phê, ít uống trà... còn..." Chung Hiểu Âu nhíu mày, dường như không nhớ nổi, "Còn rất nhiều điều nữa, trong điện thoại em có ghi."

"Trong điện thoại em có ghi? Ghi lại làm gì? Thực hiện từng bước từng bước trên người tôi sao?"

Chung Hiểu Âu trịnh trọng gật đầu.

Cố Minh nhìn cô mấy giây, có chút không nhìn nổi nữa, tầm mắt mơ mồ, mất đi tiêu điểm, người này, vì cô ấy, lại uống thành một tên ngốc.

Có lẽ Chung Hiểu Âu thật sự uống nhiều rồi, nghiêng ngả trên sô-pha rồi dựa vào người Cố Minh, "Đau đầu."

"Sau này đừng uống nhiều vậy nữa." Đó là lần đầu tiên Cố Minh mát-xa cho Chung Hiểu Âu, tay cô ấy rất nhẹ, căn bản không có lực, ngón tay ấn qua ấn lại trên trán, Chung Hiểu Âu vô cùng hưởng thụ, nhắm mắt lại, có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt trên cổ tay Cố Minh, chỉ cần hơi ngẩng đầu lên, không chừng có thể hôn lên đó, có lẽ hôn như thế sẽ không bị mắng, Chung Hiểu Âu nghĩ, thế là, liền làm như thế, giả vờ bất cẩn, ngẩng đầu lên, hôn lên cổ tay Cố Minh, giống như một chuyện ngoài ý muốn, không có ai để ý, thế là Chung Hiểu Âu lại càn rỡ hơn, đưa đầu lưỡi ra l//i//ế//m.

Cứ như thế, Cố Minh không thể không để ý, nhưng không tiện trực tiếp vạch trần cô gái này, thấy cốc nước đã cạn, trực tiếp đứng dậy di tiếp nước cho Chung Hiểu Âu.

Chung Hiểu Âu nhìn bóng dáng Cố Minh, tự mình xoa trán, trong lòng thích thú không thôi, cô càng ngày càng thích phó tổng Cố của cô rồi, phải làm sao đây? Muốn ôm cô ấy vào lòng, muốn hôn cô ấy, nhất định là uống rượu, nên mới nóng nực như thế.

"Em ngồi ngoài sô-pha nghỉ một lúc đi, tôi đi tắm đây." Cố Minh đưa cốc nước cho Chung Hiểu Âu, nhìn hiện trạng căn phòng, muộn như thế lại uống rất nhiều rượu, cũng không thể bắt người ta về nhà ngủ trong đêm tối khuya khoắt như thế. Cố Minh vào phòng tắm rửa, nước nóng từ vòi hoa sen làm ướt da, cô ấy nhớ tới dáng vẻ mất hồn mất ngày qua, cảm giác cẩn thận khi về tới Thành Đô, có lẽ, có những lúc, cô ấy thật sự tiết chế quá mức, quá chú trọng kết quả, mà bỏ qua cuộc sống của bản thân, thậm chí là cảm thụ của cơ thể.

Lần lượt tắm rửa, không cần Cố Minh sắp xếp, Chung Hiểu Âu đã tự động lăn vào trong chăn, lẩm bà lẩm bẩm những âm thanh khó chịu để che đi nội tâm xấu hổ của mình.

"Khó chịu? Còn muốn nôn sao?" Cố Minh quan tâm hỏi.

Chung Hiểu Âu lắc đầu, nhích gần lại, khi gần tới trước ngực Cố Minh, nhịp tim cô đập rất nhanh, có nguyên nhân là vì uống rượu, có nguyên nhân là vì căng thẳng, trong lòng cô có rất nhiều suy nghĩ, cũng có rất nhiều lo lắng cùng căng thẳng.

Đêm khuya thanh vắng, Cố Minh nghe thấy nhịp tim như sấm của Chung Hiểu Âu.

"Nhịp tim em nhanh quá."

"Ừm, em uống nhiều rượu quá." Chung Hiểu Âu giấu giếm, thăm dò nắm lấy tay Cố Minh, đặt tay cô ấy lên ngực mình, "Chị có thể khiến nó đừng đập nhanh như thế nữa được không? Em sắp không thở nổi rồi."

"Tôi không phải bác sĩ." Tuy Cố Minh rắn miệng nói như thế, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ giúp cô, rồi lại vuốt cho xuôi, chỉ là vị trí ngực là nơi vô cùng mẫn cảm, huống hồ trong giây phút Chung Hiểu Âu đang ngập tràn suy nghĩ "mượn rượu hành hung", Cố Minh lại xoa ngực giúp cô, Chung Hiểu Âu lại không nhịn được mà nghĩ, bốn mắt nhìn nhau, cơn sóng luân chuyển, con ngươi trong hốc mắt ánh lên khuôn mặt đối phương, hai người nằm rất gần nhau, trong dòng người mênh m//ô//n//g, chỉ có hai người họ, nằm trên cùng một chiếc giường, ngoài cửa sổ là đêm khuya tĩnh lặng ấm áp cùng lạnh lẽo, sóng ngầm dâng trào, cuối cùng Chung Hiểu Âu mượn rượu dựa sát gần, bốn cánh môi nhẹ nhàng chạm vào nhau, vô cùng mềm mại, mềm mại tới nỗi khiến người ta không nỡ rời đi, sự tiếp xúc ấy khiến không khí của cơn sóng ngầm dâng trào đột ngột bùng nổ, da dẻ trắng bóc của hai người nổi lên bong bóng dày đặc, những tiếng nhịp tim thịch thịch không những không giảm đi, mà còn mạnh thêm rất nhiều, dường như hai trái tim không đập theo quy luật bình thường, bởi vì va chạm, bởi vì đan xen.

Đêm khuya lạnh lẽo như nước, ánh mắt trong suốt của Chung Hiểu Âu trở nên mê li, cho rằng như thế có thể giả say tới triệt để, nhiệt độ dần dần tăng cao, cơ thể cô bị thiêu đốt càng ngày càng nóng bỏng, Chung Hiểu Âu không có kinh nghiệm, chỉ dựa vào bản năng, rải từng nụ hôn dày đặc lên cơ thể Cố Minh, lướt qua đôi mắt, lướt qua chiếc trán, lướt qua mảng da nhẵn nhụi bên tai Cố Minh, khi lướt qua đôi tai cô ấy, Chung Hiểu Âu cảm nhận được cơ thể Cố Minh khẽ run lên, cô dùng sức hơn để hôn, da dẻ tiếp xúc, một tay cô trượt qua váy ngủ của Cố Minh, tay cô nóng bỏng, men theo làn da nhẵn nhụi đi thẳng một đường tiến lên, Chung Hiểu Âu khẽ run run, dù sao cũng là lần đầu tiên, thậm chí cô còn không dám nhìn Cố Minh, chỉ cảm thấy Cố Minh trong đêm tối rực rỡ chói mắt như dải ngân hà bên đường chân trời.

Ngập mắt ngập lòng Chung Hiểu Âu đều là tinh tú lấp lánh, không phân biệt được, làn da trắng bóc nhẵn nhụi đưa tay là có thể chạm vào kia dần dần ngủ say, bắt đầu tỉnh lại. Tất cả đều bắt đầu mất khống chế, lúc này cũng không có ai còn muốn khống chế Chung Hiểu Âu, bàn tay của Cố Minh, đôi môi của cô ấy, âm thanh của Cố Minh, cơ thể của Cố Minh.

Thậm chí Cố Minh không có lấy một chút không thoải mái, điều này thật khiến người ta hoảng hốt, chỉ là, làm sao có thể nói rõ được cảm nhận đây? Cố Minh khẽ nghiêng đầu, một tay đặt lên môi, nhưng những tiếng rêи ɾỉ thỉnh thoảng không khống chế được vẫn lọt qua kẽ tay, cô ấy không nghĩ tới tối nay sẽ xảy ra chuyện này với Chung Hiểu Âu, cô ấy uống say rồi, là quá say rồi, người uống say quá sẽ không có ý thức, thậm chí sẽ không có sức lực, lúc Cố Minh lăn vào chăn cũng không đá Chung Hiểu Âu đi, tất cả xảy ra nhanh chóng, nhanh tới mức cô ấy không có cách nào để phản ứng, nhưng cũng không muốn phản ứng, khi bốn mắt nhìn nhau, Cố Minh thấp thoáng biết được, biết được du͙ƈ vọиɠ trong mắt Chung Hiểu Âu.

Tất cả đều không kịp, không kịp phòng bị, không kịp từ chối, không kịp khống chế, không kịp nín nhịn, trong sự tiếp xúc ấy cơ thể dần dần thả lỏng, giải phóng, khi người đó vùi đầu vào giữa hai chân cô ấy, Cố Minh biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng đã không còn lí trí để ngăn cản, khoảnh khắc đó, đã mất khống chế càng thêm triệt để, sự tiếp xúc chân thực như thế khiến cô ấy cắn chặt lấy ngón tay mình, nhưng những tiếng rêи ɾỉ thoát ra khỏi khoang miệng lại không nể mặt bán đứng bản thân, đêm đông lạnh giá cũng không thể dập tắt sự nhiệt tình trong căn phòng ấy, cô ấy... cô ấy... sao có thể?

"Chung Hiểu Âu?"

Không có phản hồi.

"Chung Hiểu Âu..." Cố Minh hô lên cùng những tiếng thút thít.

"Vâng." Người đó hàm hồ đáp lại.

Ngữ khí đó, Cố Minh nghĩ, xấu hổ tới sắp chết, nhưng lại vì sự dừng lại của Chung Hiểu Âu mà mất kiên nhẫn, đây là đang dằn vặt cô ấy sao?

Chung Hiểu Âu sao lại nỡ, cứ như thế, cơ thể dần dần không chịu nổi nữa, gần như muốn sụp đổ ngay lập tức, hai chân Cố Minh dần dần cứng lại, càng ngày càng dùng lực, càng ngày càng không ổn, bàn tay cô ấy nắm chặt tất cả mọi thứ có thể nắm, kịch liệt nổ tung, giống như pháo hoa, rực rỡ trên bầu trời, khoảnh khắc đó, là ánh sáng lộng lẫy mà lâu lắm rồi Cố Minh chưa có được, lâu tới mức cô ấy quên đi đó là loại trải nghiệm gì, sau khi nổ tung, những đốm lửa tóe ra tứ phía giống như sao băng bay xung quanh, hai chân Cố Minh suýt chút nữa đã co rút, giữ nguyên tư thế duỗi thẳng ở trên giường.

Trải nghiệm rất lâu không thấy được khiến Cố Minh yếu ớt, cơ thể dần dần thả lỏng, sự trống rỗng trước giờ chưa từng gặp quấn lấy toàn thân, Cố Minh không nhịn được bật khóc, dọa Chung Hiểu Âu hoảng hốt không biết làm sao ôm chặt lấy cô ấy, ra sức xin lỗi, "Xin lỗi, xin lỗi." Cô đã làm sai điều gì sao?

Nhưng ai mà biết được? Cố Minh ôm chặt lấy Chung Hiểu Âu, cô ấy cũng không biết tại sao bản thân lại muốn khóc, cô ấy khóc tới nỗi khiến người ta đau lòng, nhưng trước giờ cũng chưa từng ôm chặt như thế.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...