Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ – Chương 59

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Tác giả: Yêu Tam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Minh sửng tốt tới nỗi mặt mũi trắng toát, cô ấy nhìn sang những người khác, họ đều vô cùng bình tĩnh, giống như đã biết chuyện từ lâu. Từ đầu tới cuối, khuôn mặt Quan Dĩ Đồng như cá chết, xem ra tâm trạng cũng không quá tốt, cuối cùng chỉ giữ một mình Cố Minh ở lại.

"Cho cháu 10% cổ phần, một là mấy năm qua cháu đã làm rất nhiều chuyện cho công ty, vượt xa tiền lương mà cháu nhận được, hai là..." Chủ tịch Quan nói mãi nói mãi rồi bắt đầu ho khan, ông ho rất dữ dội, hai tay run rẩy không ngừng, Cố Minh có chút lo lắng, nhưng dường như ông không quan tâm, hổn hển mấy hơi, Cố Minh sợ chỉ sợ ông không thở nổi nữa, đúng lúc ông lên tiếng: "Hai là, tôi có chút chuyện riêng, cháu giúp tôi trông coi Quan Dĩ Đồng, nếu nó có bại, cũng để nó bại chậm một chút..."

"Chủ tịch Quan..."

Người đàn ông già nua mơ màng mềm yếu không chút sức lực vỗ lấy tay Cố Minh, tối đó, chủ tịch Quan cũng rời đi, sau đó, Cố Minh muốn đi cũng không được, không đi cũng không xong, cô hai đang học ở Anh khóc như nước lũ, Quan Dĩ Đồng không khóc, nhưng đôi mắt giăng đầy tia máu, trầm lặng lo chuyện hậu sự. Đến cũng đến rồi, Cố Minh chỉ đành giúp đỡ mọi chuyện, cứ bận rộn hai ba ngày như thế, Cố Minh cũng không có thời gian nói đôi ba câu với Quan Dĩ Đồng. Tối đó, đêm đã muộn, chuyện nên làm đã gần xong, Cố Minh ở tạm nhà họ Quan ở Mỹ. Cố Minh bị lệch múi giờ, gần đây quá nhiều việc, cũng không ngủ nổi, tới trước cửa phòng Quan Dĩ Đồng, thấy cửa phòng đóng hờ, cô ấy khom lưng, thò đầu vào trong, nhìn quanh bốn phía, mới thấy Quan Dĩ Đồng mặc áo ngủ ngồi trên thảm. Cố Minh gõ cửa phòng, Quan Dĩ Đồng quay đầu lại, không có tinh thần liếc cô ấy một cái rồi thu tầm mắt về. Cố Minh đứng bên cửa, có chút lúng túng, cô ấy rất khó diễn tả rõ ấn tượng về Quan Dĩ Đồng, không quá tốt, nhưng lại luôn có chút kí ức.

"Muốn uống không?" Tuy người đó đặt câu hỏi nhưng lại tự động đứng dậy, đi về phía cuối hành lang, không lâu sau, cầm theo một ly rượu cùng một chai rượu vang.

Cố Minh liếc tới chai rượu nằm trên thảm, người này đã gần say bí tỉ, nhưng nhìn sắc mặt của Quan Dĩ Đồng không bị ảnh hưởng chút nào.

"Uống bao nhiêu rượu trong văn phòng chị như thế, chỗ rượu này trả lại cho chị." Chiếc ly dần dần được nhuộm màu đỏ, Quan Dĩ Đồng đưa tới, Cố Minh chỉ đành nhận lấy, nhấp một ngụm, đương nhiên rượu của Quan Dĩ Đồng thượng hạng hơn rượu trong văn phòng cô ấy không biết bao nhiêu lần, chỉ là tại sao người này lại vui vẻ ở lì trong văn phòng của cô ấy tới thế, nghĩ tới cảnh tượng bắt gặp sáng sớm hôm đó, lại vô duyên vô cớ nghĩ tới sự việc xảy ra trong nhà tắm lúc động đất, trái tim Cố Minh có chút hoang mang, một chuỗi chuyện gần đây giống như hiệu ứng domino, muốn ngừng cũng không ngừng nổi.

Quan Dĩ Đồng ngồi trên thảm, sắc mặt có chút mệt mỏi, lười biếng yếu ớt ngồi đó, thấy Cố Minh cũng ngồi xuống, vô thức dựa vào vai cô ấy, Cố Minh mềm lòng, không đẩy Quan Dĩ Đồng ra như trước, nghĩ tới việc chủ tịch Quan vừa qua đời, cũng mặc cho Quan Dĩ Đồng dựa lên người mình như người không xương.

"Chị không giận nữa sao?" Quan Dĩ Đồng dụi mắt, không đầu không đuôi hỏi.

"Ừm?" Cố Minh không hiểu, nhất thời không theo kịp tư duy của Quan Dĩ Đồng.

"Chẳng phải sắc mặt chị sáng hôm ấy trắng lắm sao?" Đương nhiên Quan Dĩ Đồng muốn nói tới chuyện càn rỡ của bản thân.

Tư duy của Cố Minh bay hơi xa, đương nhiên cô ấy tức giận, giận tới ước gì có thể bọc Quan Dĩ Đồng và Mộc Dao rồi vứt xuống khỏi tầng mười, cô ấy không nhịn được nói: "Không thể tìm được nơi khác sao? Nếu thật sự thích ở trong văn phòng, cũng có thể tới văn phòng của cô mà? Chiếc sô-pha kia tôi đã tìm người vứt đi rồi."

"Vứt đi, đúng rồi, còn có bàn làm việc của tôi, tôi cũng từng nằm trên đó."

"..." Đúng là thần kinh, Cố Minh không nhịn nổi nữa, đẩy đầu Quan Dĩ Đồng ra, cô ấy thật sự không hiểu nổi Quan Dĩ Đồng, đương nhiên, cô ấy cũng không có hứng thú tìm hiểu sâu về người này, nhưng trước lúc lâm chung, chủ tịch Quan còn để lại những lời kia, quả thật cô ấy cũng không thân thiết với nhà họ Quan tới thế, được chưa.

"Ha, lại xù lông, sao chị lại dễ xù lông vậy chứ?" Quan Dĩ Đồng không giận lại còn cười, dáng vẻ hi hi ha ha không hề nghiêm túc giống như quay về thời gian làm việc bình thường.

Cố Minh lắc đầu, công ty của chủ tịch Quan, sự nghiệp cả đời không bị hủy trong tay người phụ nữ này thì còn có thể sao nữa? Nửa đêm canh ba cô ấy tới đây chính là một chuyện sai lầm, Cố Minh đứng dậy, muốn đi, Quan Dĩ Đồng kéo tay cô ấy lại, "Được rồi, không chọc chị nữa, chị uống cùng tôi một lúc, tôi buồn."

Cố Minh ngẩn ra, Quan Dĩ Đồng lại tiếp tục nói: "Cho dù tôi hận ông ấy, nhưng ông ấy chết rồi, tôi vẫn buồn."

Cố Minh thấy Quan Dĩ Đồng xõa tóc dài, hốc mắt tím tái, ánh đèn tối tăm trong phòng chiếu lên người, có lẽ là ảo giác, nhưng Cố Minh cảm thấy hốc mắt Quan Dĩ Đồng có nước mắt.

"Ông ấy bị bệnh, bảo tôi về nước tiếp quản công ty, ông ấy nói không hiểu thì có thể hỏi chị, nói chị là người đáng tin cậy, sau đó phát hiện chị đáng tin thật, tuy chị vô vị, nghiêm túc, đứng đắn, nhàm chán, nhưng không trở ngại tới sự tin cậy của chị, có chị ở công ty, chính là may mắn mà ông ấy tích lũy được."

Cố Minh ra sức phân biệt những từ ngữ trong lời nói của Quan Dĩ Đồng là khen ngợi hay là đang mỉa mai cô ấy, đắn đo rất lâu, mới cảm thấy ngay tới những lời khen ngợi thốt ra từ miệng Quan Dĩ Đồng cũng sẽ không khiến người ta vui, người này đúng là có bản lĩnh.

"Lần đầu tiên tôi gặp chị, liền muốn lên giường với chị."

"..."

Cố Minh đang ngậm hớp rượu trong miệng, gần như đóng băng, cô ấy có thể nhổ vào mặt Quan Dĩ Đồng không?

Quan Dĩ Đồng nhích người, dựa vào cửa kính phía sau, "Chị có nhớ lần đầu tiên hai chúng ta gặp nhau không? Chắc chắn là chị không nhớ."

Cố Minh bưng ly rượu lên, cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, gần đây cô ấy lại thu hút được nhiều người đồng giới tới vậy sao? Trước đây tại sao cô ấy không phát hiện bản thân có sức quyến rũ ở phương diện này nhỉ? Người này đúng là tên thần kinh sao, dám nói lần đầu tiên gặp cô ấy, liền muốn lên giường? Lên giường cái rắm! Cố Minh không nhịn được, mắng chửi trong lòng. Lần đầu tiên gặp mặt là chuyện gì nhỉ? Thời gian quá lâu, cô ấy căn bản không nhớ nổi, chỉ biết là ba bốn năm trước, hoặc là bốn năm năm trước, nhưng trong ấn tượng, cô ấy và vị đại công chúa này không hề quen biết, cũng không hề có giao cắt.

"Chắc chắn chị không nhớ, hôm đó chị uống say vậy mà..."

Cố Minh nhíu mày, căn bản không rõ Quan Dĩ Đồng đang nói gì.

"Có một lần, trong buổi tiệc tiếp khách của công ty, tôi tới cùng bố tối, gặp chị trong nhà vệ sinh, chị nôn tới nghiêng trời lệch đất, lúc đó, cho dù bố mẹ tôi đứng trước mặt chị chị cũng không nhận ra, đừng nói là tôi, tôi đỡ chị ra ngoài, chị còn đứng không vững, không thể uống nữa, tại sao một cô gái lại uống nhiều vậy chứ? Không sợ xảy ra chuyện gì sao? Bố tôi cũng là thương nhân mặc kệ sự sống chết của chị, mặc chị uống nhiều như thế, là tôi bảo tài xế đưa chị về khách sạn nghỉ ngơi, chị không nên cảm ơn tôi sao? Thế mà lại quên sạch sẽ."

Cố Minh cảm thấy Quan Dĩ Đồng đang nói chuyện trên trời, tại sao câu chuyện người này kể lại không có chút kí ức nào trong đầu cô ấy, cô ấy uống say rất nhiều lần, một người phụ nữ, không có bối cảnh, chỉ có thể dựa vào bản thân, phải bỏ ra sự nỗ lực nhiều hơn rất nhiều so với người khác. Cố Minh ra sức nghĩ lại, cũng không nặn ra được đoạn kí ức mà Quan Dĩ Đồng kể.

"Đó là thời điểm trước khi tôi quen Nhan Bái San, trời sinh tôi đã thích phụ nữ, thích phụ nữ xinh đẹp, chị rất xinh đẹp, lúc uống say cũng rất đẹp."

Cố Minh trừng mắt với Quan Dĩ Đồng, ngửa người ra sau, huyệt thái dương giật đùng đùng.

"Tới khách sạn còn giúp chị tắm rửa."

"Ai làm?" Trái tim Cố Minh sắp nổ tung.

Quan Dĩ Đồng cười cười, "Yên tâm, chị tự chống đỡ tự tắm, tôi chỉ chờ sau khi chị tắm xong ở bên cửa đỡ chị ra ngoài thôi, đáng tiếc chị chẳng có chút tiền đồ nào, tắm xong ngả ra giường liền ngủ mất, vô cùng nhàm chán."

"Cho nên tối đó cô không làm gì với tôi chứ?" Bàn tay đang nắm lấy ly rượu của Cố Minh run rẩy.

"Không, chị ngủ như con lợn ấy, làm gì cũng không có sức, chỉ ôm chị ngủ một tối thôi." Gương mặt Quan Dĩ Đồng thật thà nói.

Cố Minh hé miệng, đặt ly rượu xuống, lại đứng lên, nhanh chân tới trước mặt Quan Dĩ Đồng, Quan Dĩ Đồng ngẩng mặt lên nhìn cô ấy, hiếm khi nghiêm túc nói, "Những chuyện tôi nói đều là thật."

Hai tay Cố Minh bóp lấy vai Quan Dĩ Đồng, ước gì có thể bóp nát người này, nhưng nhịn lại, hỏi, "Tại sao ngày hôm sau tỉnh lại tôi lại không nhớ ra chuyện này?"

"Đã nói chị say như con lợn rồi mà, ngày hôm sau tôi dậy sớm hiếm thấy, liền gọi tài xế mua thuốc giải rượu cho chị, là Tiểu Triệu mang tới cho chị, chị nhớ chứ?"

Nhắc tới chuyện này, Cố Minh lắc đầu, có một lần, tài xế Tiểu Triệu chạy tới khách sạn đưa thuốc cho cô ấy, cô ấy còn tưởng chủ tịch Quan quan tâm mình, thật đúng là gặp ma.

Quan Dĩ Đồng thấy sắc mặt Cố Minh mất tự nhiên, vô thức vỗ lên mặt cô ấy, "Yên tâm đi, lúc đó không lên giường với chị, bây giờ càng không, đương nhiên, nếu chị chủ động, tôi có thể suy nghĩ, bình thường phụ nữ xinh đẹp chủ động mời mọc, tôi sẽ không từ chối."

"Cô!" Cố Minh tức hết, "Cô đúng là một kẻ khốn khiếp."

"Tại sao?" Quan Dĩ Đồng nghiêm túc, "Là vì ôm chị ngủ một tối sao? Vậy chị có thể ôm lại mà."

"Cút!" Cố Minh đẩy Quan Dĩ Đồng ra, cô ấy hoàn toàn không nhớ ra chuyện này, người phụ nữ này thật đúng là có bệnh, cho dù 10% cổ phần, Cố Minh cũng không muốn giúp đỡ.

"Này! Lẽ nào chị không nên chúc mừng vì người tối đó chị gặp là tôi sao? Nếu gặp những tên đàn ông không có lòng tốt khác, chị thấy chị sẽ ra sao?"

"Ý cô là, tôi còn phải cảm ơn cô?"

"Tôi không thiếu, chỉ là chị tức giận như thế thật không có lí lẽ, sau này vốn dĩ tôi muốn theo đuổi chị, nhưng nghe nói chị có bạn trai rồi nên bỏ qua, chỉ là nếu khi đó chị có bạn trai, uống say như thế, tại sao không gọi bạn trai chị tới đón?"

Trái tim Cố Minh thắt lại, Thạch Lỗi rất ít khi tới đón cô ấy.

"Tại sao lại thẹn quá hóa giận như thế? Bởi vì được một người phụ nữ thích là chuyện mất mặt với khó chịu tới vậy sao?" Quan Dĩ Đồng nói mãi nói mãi, sau đó đứng dậy đi tới bên cạnh Cố Minh, "Được một người đàn ông vô trách nhiệm ích kỷ thích thì có thể vui vẻ điên cuồng? Được một người phụ nữ thích thì khinh miệt như thế? Tại sao lại không công bằng vậy chứ?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...