Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ – Chương 45

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Tác giả: Yêu Tam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối đó, Cố Minh xem xong video kia rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại, cô ấy ngồi trên sô-pha, gập máy tính xuống, hỏa tốc xông vào nhà tắm tắm rửa, quả nhiên thế giới này vẫn còn rất nhiều lĩnh vực mà cô ấy chưa biết. Phụ nữ và phụ nữ cũng có thể, hơn nữa âm thanh rêи ɾỉ của người phụ nữ thật sự khiến người ta đỏ mặt, Cố Minh cũng điên rồi, thế mà lại có thể xem hết video kia, cô ấy nằm trong bồn tắm, nước ấm chạm vào da, ly rượu vang đặt trên bàn đá cẩm thạch, Cố Minh có chút do dự, nhưng vẫn uống một ngụm nhỏ. Thật ra Cố Minh không thích uống rượu, trước đây khi chưa giữ chức vụ này, phải ứng phó với rất nhiều buổi tiệc rượu mà bản thân không có lựa chọn, cho nên mới uống tới hỏng dạ dày, chỉ là không tiết tại sao tối nay lại có cảm xúc như thế, thỉnh thoảnh cũng sẽ có cảm xúc như vậy, muốn uống một chút rượu, muốn nhớ nhung một người, muốn cùng người đó làm chút chuyện mà thường ngày không làm, có lẽ tối nay chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ quá lớn, cô ấy mới lưu tâm tới cơ thể của mình. Cố Minh rất ít khi lưu tâm tới, bình thường cô ấy có rất nhiều chuyện phải lo lắng, chỉ riêng công việc cũng khiến cơ thể mệt mỏi, đương nhiên rất ít khi quan tâm tới bản thân. Cơ thể Cố Minh rất khó thả lỏng, nhưng rất dễ cứng ngắc, cô ấy cũng không thích những chuyện này bị người khác biết, là vì lần đầu với Thạch Lỗi vô cùng khó chịu sao? Cố Minh không biết lần đầu của những người khác có như thế hay không, mang theo tối tăm, đau đớn, sợ hãi cùng hoảng sợ. Có lẽ tình cảm của cô ấy và Thạch Lỗi cũng bắt đầu xuống dốc từ đây, gọi là sinh hoạt không điều độ gì đó, có một dạo, thậm chí Cố Minh nghi ngờ có phải bản thân bị lãnh cảm hay không, suýt chút nữa đi làm kiểm tra, cuối cùng lại cảm thấy xấu hổ, cũng không có thời gian, nên đành cho qua. Cố Minh vô thức uống hơi nhiều, lần đầu hết sức kinh khủng, nhưng suy cho cùng đó cũng là một đoạn đường trong đời, chuyện đó tốt vậy sao? Cố Minh đang chìm đắm trong đó, ngón tay Cố Minh vuốt ve lên da mình, vô thức có chút buồn ngủ.

...

Phòng làm việc của Quốc tế Kinh Điển vẫn đang sáng đèn, Trì Úy ở chỗ ngồi của mình buồn ngủ tới ngáp liên tục, không thể không gõ cửa văn phòng, "Tổng giám đốc Quan, hôm nay còn chuyện gì không ạ?"

Quan Dĩ Đồng quay lưng với Trì Úy, ngồi trước cửa sổ chạm sàn, có một loại cảm giác từ trên cao nhìn xuống chúng sinh, quay lưng xua xua tay với Trì Úy, bảo Trì Úy đi trước, lúc này nói nhiều thêm một chữ Quan Dĩ Đồng cũng cảm thấy mệt mỏi.

Tối nay tổng giám đốc Quan thật sự im lặng tới kì quái.

Quan Dĩ Đồng vặn cổ, duy trì lâu một tư thế có chút cứng ngắc, thấy người kia kết hôn, suy cho cùng vẫn có chút ảnh hưởng tới tâm trạng, màn hình máy tính sau lưng vẫn duy trì cảnh tượng kia, Nhan Bái San vẫn gả cho người đàn ông có thể đem lại các loại tài nguyên, có thể dát vàng cho con đường tương lai cho cô ta. Quan Dĩ Đồng nghịch điện thoại, vắt chéo chân ngồi trên ghế xoay, cô ấy châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi rồi để mặc nó cháy giữa ngón tay, từng làn khói trắng lượn lờ xung quanh, thời gian dường như ngưng đọng, không khí Thành Đô tháng 11 đã lạnh, dưới tòa nhà có hai ba người đang đi bộ trên đường, ngày giữa thu luôn là tháng ngày khiến người ta buồn bã, tối nay buồn bã như thế, nhất định cũng có nguyên nhân từ thời tiết, * vang lên, có người hỏi cô ấy đang làm gì.

Cô ấy nhích lại gần điện thoại, nhỏ tiếng nói: "Đang nhớ chị."

Người bên đầu kia điện thoại đột nhiên tắt tiếng, Quan Dĩ Đồng ở bên này cười như yêu nghiệt.

"Em đang ở đâu?" * vang lên giọng nói của một người phụ nữ.

Quan Dĩ Đồng: "Công ty."

"Muốn hẹn không?"

"Hẹn gì?"

"Em nói xem?"

"Cầu Đông Môn, tầng 10 Quốc tế Kinh Điển."

Mộc Dao làm cách nào cũng không ngờ được Quan Dĩ Đồng sẽ hẹn mình tới công ty, cô lái xe tới đây, lúc trên xe còn vô thức nghĩ, rốt cuộc bản thân là gì, mỗi lần Quan Dĩ Đồng gọi, cô liền vội vã tới, từ lần gặp đầu tiên vào buổi tối ngày hạ, mấy tháng qua Mộc Dao vẫn chưa cắt đứt liên lạc với Quan Dĩ Đồng, cũng thật kì lạ, hai người xa lạ lại có thể phát triển thành hiện tại, nghĩ lại, có bao nhiêu người xạ lạ không hẹn mà gặp, nhưng cũng chỉ lướt qua một lần rồi thôi, gặp gỡ một hồi, rồi sau đó lại quên đi, không ai quen biết ai, tới khi về già, kí ức sa sút, thậm chí có khả năng, tới những người từng xuất hiện lướt qua như thế trong sinh mệnh cũng không thể nhớ nổi, nhưng nào có từng nghĩ, còn có nhiều thứ để dây dưa vậy sao? Nhưng những cuộc gặp gỡ của con người với con người chính là kì lạ như thế.

Thật ra cũng rất bình thường, chỉ là vì Quan Dĩ Đồng là phụ nữ nên mới có chút khác biệt, Mộc Dao suy nghĩ linh tinh, mấy tháng qua, số lần cô và Quan Dĩ Đồng lăn giường vẫn có thể đếm trên đầu ngon tay, nhưng cũng tới thế mà thôi, phải tới một lần nhân lúc Quan Dĩ Đồng nghe điện thoại xong rồi đi tắm mới gọi tới số của mình, lúc đó mới có số liên lạc của Quan Dĩ Đồng, nhưng cô không biết nên điền tên gì, từ trước tới nay, người phụ nữ này ngoài việc tìm cô để tiến hành tiếp xúc thân thể, cũng chưa từng nói tới bất kì chuyện gì của bản thân, nghĩ lại cũng đúng, hai người có quan hệ như thế cần tìm hiểu nhiều về đối phương làm gì? Nhưng Mộc Dao không biết tại sao, cô vô cùng hiếu kì với người phụ nữ này, sau đó dùng hai chữ "Yêu Tinh" hàm hồ lưu vào danh bạ điện thoại, sau này mới dần dần kết bạn *.

Mộc Dao tới tầng 10 Quốc tế Kinh Điển, cũng không khó tìm, cả tòa nhà chỉ có một văn phòng sáng đèn, cô thò đầu vào, chỉ thấy bóng lưng của Quan Dĩ Đồng. Người đó nghe thấy động tĩnh, xoay ghế chống người, ngẩng đầu nói, "Đến nhanh vậy sao? Sốt ruột tới thế cơ à?"

"Không phải em cũng đợi tới cô đơn đấy sao."

Giống như hình thành một loại ăn ý, mỗi lần sau khi hai người gặp nhau đều bắt đầu đấu miệng, Mộc Dao nhìn xung quanh, môi trường của phòng làm việc này cũng không tệ, tiêu chuẩn cấp 5A, nhưng môi trường như vậy, rất khó để liên kết cùng người phụ nữ như Quan Dĩ Đồng. Người phụ nữ như Quan Dĩ Đồng sao có thể nghiêm túc ngồi lì trong phòng làm việc đây? Vậy Quan Dĩ Đồng nên ở đâu? Mộc Dao rất khó nghĩ thông, nhưng có lẽ đây là trò chơi của phú nhị đại, ăn uống vui đùa, các loại phong trần, tới thế giới này dạo một vòng, chẳng qua chỉ để vui vẻ một phen, nhưng Quan Dĩ Đồng là người như vậy sao? Cô hiểu được Quan Dĩ Đồng mấy phần?

"Trước giờ chưa từng phát hiện em là người công việc, muộn vậy còn chưa tan làm sao?"

"Ai có thể thể hiện tinh thần làm việc trên giường chứ?" Quan Dĩ Đồng kinh bỉ nhìn Mộc Dao một cái.

Mộc Dao liếc thấy danh thiếp trên bàn làm việc của Quan Dĩ Đồng, lấy lên xem: "Thì ra em tên Quan Dĩ Đồng? Còn là tổng giám đốc?" Mộc Dao có chút ngạc nhiên, một người phụ nữ trẻ tuổi tới vậy kia mà.

"Có vấn đề gì sao?" Quan Dĩ Đồng không cố tình che giấu thân phận của mình, chỉ là cô ấy cảm thấy không cần thiết phải giới thiệu tất cả về bản thân với một người không thân quen, như thể sau này hai người còn có điểm giao cắt vậy.

Mộc Dao đặt danh thiếp xuống, vòng tới trước mặt Quan Dĩ Đồng, nhấc chân, bước dài, ngồi lên người cô ấy, hiện tại cô đã quen với những việc này, hoàn toàn không còn lúng túng như mấy lần đầu, nếu còn tiếp tục lúng túng thì quá giả dối, Quan Dĩ Đồng vừa xem những thứ kia, xem tới nóng nực, nào biết đúng lúc Mộc Dao xuất hiện, đương nhiên cũng thuận lí thành chương nổi lửa. Thấy Mộc Dao nhích gần như thế, cơ thể Quan Dĩ Đồng hơi nghiêng xuống, rồi hôn lên, mang theo một hoại hung hăng, càn rỡ, cô ấy cắn lấy môi trên của Mộc Dao, khẽ mở khớp hàm, nhanh chóng quấn lấy nhau. Thật ra tối nay tâm trạng của Quan Dĩ Đồng không quá tốt, lúc rồi cũng dùng rất nhiều sức, nên sắp thở không ra hơi. Ánh đèn bên ngoài cửa sổ chạm sàn chiếu sáng cả thành phố, màn hình LED bên tòa nhà đối diện vừa hay chiếu một đoạn quảng cáo sô-cô-la lãng mạn, Mộc Dao vừa từ bên ngoài vào phòng, đôi tay bị gió đêm thổi lạnh, Quan Dĩ Đồng nổi da gà da vịt, cắn lấy đầu vai của Mộc Dao.

Quan Dĩ Đồng thuận thế ngồi lên, kéo xuống chiếc áσ ɭóŧ màu xanh vẫn chưa được cởi đi, một tay hất tung tài liệu trên bàn, cô ấy nhìn màn hình chờ từ máy tính xách tay sau lưng, rồi "bộp" một tiếng gập lại.

Đủ loại giấy tờ rơi xuống đất, cùng quần áo khoác bên ngoài, cơ thể Quan Dĩ Đồng giống như anh túc, mỗi lần đều không thể chờ thêm, mỗi lần đều ý loạn tình mê, ánh đèn sáng rực của thành phố khiến mọi thứ không thể che đậy, trở nên thẳng thừng lại đơn giản, chỉ là nụ hoa anh túc ấy chầm chậm cắm rễ trong lòng của một số người.

Cuối cùng có chút mệt, qua qua lại lại, em tới tôi đi, cơ thể giống như có sức hấp dẫn vô hạn, nhưng suy cho cùng không có sức lực, cả hai người đều vậy, Quan Dĩ Đồng nép vào lòng Mộc Dao, Mộc Dao ôm lấy cô ấy, cùng ngã xuống sô-pha bên cạnh, cứ thế ngủ cả một đêm, chính xác mà nói, có lẽ chỉ có mấy tiếng đồng hồ, hai người nặng nề làm tổ trên sô-pha, cuộn tròn, cơ thể nép vào cơ thể, quấn chặt lấy chiếc chăn không biết tìm được ở đâu, trên mặt đất tán loạn quần áo, còn cả giấy đã dùng.

Người ta thường nói, vận động có thể tiết ra nguyên tố vui vẻ, tán gẫu thôi, Quan Dĩ Đồng nghĩ, phần lớn thời gian, nguyên nhân chẳng phải vì con người là động vật chuyên tâm, sau khi chuyên tâm làm một việc gì đó sẽ rất khó bị phân tâm bởi những chuyện khác, những chuyện khiến người ta buồn bã, những chuyện khiến người ta lo lắng tới phiền lòng, chắc chắc là vì không còn đặt trọng tâm ở đó nữa, mới không dành ra được tinh thần dư thừa để cảm nhận, giống như hiện tại, Quan Dĩ Đồng mệt tới chỉ còn một lớp da, liệu có còn có sức lực nghĩ tới những chuyện khốn khiếp mà Nhan Bái San đã làm lúc trước hay không? Có còn sức lực nghĩ tới những chuyện nhỏ nhặt trước kia hay không? Cô ấy không nghĩ nổi nữa, chỉ thấy đầu óc trống rỗng, thậm chí ngay tới tiếng còi xe thỉnh thoảng vang lên trên đường phố bên ngoài tòa nhà cũng không chân thực, không biết người đàn ông bên bờ sông đang gào thét cái gì, có người phụ nữ đang khóc, tối đêm muộn rồi vẫn còn cãi nhau sao? Không mệt sao? Cãi nhau thật sự là chuyện quá mệt mỏi, Quan Dĩ Đồng mơ mơ màng màng lắng nghe những âm thanh như có như không kia, dường như đến cả bản thân cô ấy cũng không nghe được những tiếng thở dài bị nuốt chửng trong màn đêm. Cô ấy nép trong lòng Mộc Dao, trong lòng một người phụ nữ chẳng có quá nhiều dây dưa, thậm chí còn không phải người yêu, cũng không có bao nhiêu nhớ nhung cùng để tâm, loại quan hệ thoải mái thế này khiến Quan Dĩ Đồng cảm thấy yên ổn, thoải mái, có thể rời đi bất cứ lúc lúc nào, cũng có thể biến mất không thấy tăm hơi bất cứ lúc nào. Đôi tay cô ấy dùng sức, ôm chặt thêm một chút, nặng nề đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau Cố Minh đi làm rất sơm, vì hôm nay công ty phải tổ chức hoạt động kinh doanh, cô ấy tới công ty lúc bảy rưỡi, xác nhận những công việc kia đã hoàn tất hay chưa, vào thang máy, nhìn bản thân trong gương thang máy, tối qua ngủ không ngon, khiến vành mắt thâm đen, cô ấy không thể không trang điểm đậm một chút, thầm mắng Quan Dĩ Đồng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...