Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ – Chương 164

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Tác giả: Yêu Tam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Minh và Mộc Dao đồng loạt nhìn sang phía âm thanh khác lạ kia, không biết giám đốc Cận này tới tới bên bọn họ từ lúc nào, dáng vẻ xem kịch không hề giấu giếm, Cố Minh muốn mắng nhiếc, lại nhịn lại, dù sao đương sự Mộc Dao cảm thấy không có gì, thò cánh tay dài, bốc một nắm hạt dưa đưa cho Cận Văn, rồi nhích ra một chút, Cận Văn cũng không khách sáo, khoanh chân ngồi xuống.

"Sau đó, sau đó, tóm lại là hôm đó tôi đơ người, bố mẹ tôi chắc chắn sẽ hỏi Tất Tiểu Quân, hỏi anh ta ăn chưa, anh ta nói ăn rồi, sau đó, anh ta và Quan Dĩ Đồng chào hỏi nhau, tôi đoán có lẽ anh ta đã đoán được, không phải lúc trước tôi đã kể với anh ta rồi sao? Kể tôi rất thích một người phụ nữ, hơn nữa anh ta cũng biết, tôi không dễ dẫn người về nhà ăn cơm, Quan Dĩ Đồng, tên hay quên ấy, có lẽ không biết Tất Tiểu Quân là ai, chỉ lạnh lùng gật đầu, cậu không biết đâu, Quan Dĩ Đồng nhìn thấy phụ nữ thì sấn vào, nhìn thấy đàn ông, giống như nhìn thấy cớt.

Trợ lí giám đốc mới tới của phòng Công trình, đàn ông, liếc mắt sang bên đây, Mộc Dao lại nhỏ tiếng hơn, cô uống một ngụm rượu, "Tất Tiểu Quân tới rồi, chủ đề ban nãy của nhà tôi cũng không tiếp tục được nữa, tối đó Quan Dĩ Đồng cũng không ăn uống gì, không lâu sau, em ấy nói ăn xong rồi, chuẩn bị ra về, đó là lần đầu tiên bố mẹ tôi không lên tiếng giữ em ấy lại, cũng không thèm khách sáo luôn. Tôi đi ra cửa tiễn em ấy, vốn muốn lái xe đưa em ấy về, kết quả em ấy bảo tôi ở nhà, tôi nghĩ cũng được, bố mẹ tôi còn phải tiêu hóa chuyện này, vào nhà, liền nhìn thấy Tất Tiểu Quân bóc quýt cho bố tôi, hai người biết cảm giác lúc đó phức tạp thế nào không?"

"Cảm giác tối đó tim chị tắc nghẽn như Tam Hoàn." Cận Văn thức thời tương tác.

Mộc Dao thở dài, "Có lẽ là sông có khúc người có lúc, tôi thấy sắc mặt bố mẹ tôi không tốt, tên Tất Tiểu Quân kia còn không ngừng lảm nhảm với bố tôi, tôi đánh ta hai cái anh ta cũng không phản ứng, tôi liền trực tiếp kéo anh ta ra về."

"Em làm gì thế? Anh còn chưa ngồi được mười phút mà?" Tất Tiểu Quân rất bất mãn vì đuổi hắn đi nhanh như thế.

"Anh thật sự không nhìn ra, hay là giả vờ? Anh không thấy tối nay nhà em có chuyện à?"

"Hả? Thật à? Anh đã nói tại sao tối nay có cảm giác bố mẹ không vui, nên anh đã còn kể chuyện cười nữa đấy."

"Tất Tiểu Quân! Anh còn giả vờ hồ đồ với em, sau này chúng ta con mẹ nó tuyệt giao, tới chết cũng không ngược lại."

Tất Tiểu Quân thấy Mộc Dao thật sự tức giận, cũng không dám lảm nhảm, sắc mặt trầm lại, nghiêm túc nói, "Được rồi, không nói là được chứ gì, nhà em sao thế? Gặp phải chuyện gì à? Có cần anh giúp không?"

Mộc Dao lắc đầu, "Anh biết người phụ nữ vừa rời đi là ai không?"

"Không phải là người em thích à?" Mọi người nói xem tên ngốc Tất Tiểu Quân kia, anh ta ngốc chỗ nào thế, còn là người sáng mắt nữa kìa, chỉ thấy Tất Tiểu Quân đút một tay vào túi quần, cúi đầu, có chút buồn bã.

"Đúng, em ấy vừa nói với bố mẹ em, hỏi xem có thể làm bạn gái em không." Mộc Dao chân thành nói ra.

"Mẹ kiếp!" Tất Tiểu Quân ngẩng đầu, không thể tin nổi.

"Cho nên, hiện tại em phải về nhà xử lí chuyện này." Mộc Dao mím môi, nhưng Tất Tiểu Quân nhìn thấy ý cười trên mặt cô, hắn còn tưởng mình nhìn nhầm, vô thức nhíu mày, gạn hỏi, "Cho nên Mộc Dao, em chơi thật à?"

"Em đã từng nói với anh, đây không phải là chơi mà."

Tất Tiểu Quân vô cùng chán nản, trước giờ chưa từng chán nản như thế, "Anh vẫn không nghĩ là thật, Mộc Dao, anh có thể ôm em không?"

"Ôm cái rắm."

"Coi như cái ôm cuối cùng cho một mối tình, không được sao? Chỉ cần em vui là được, em thích đàn ông cũng được, thích phụ nữ cũng được, anh sẽ không đợi em nữa." Tất Tiểu Quân dang tay với Mộc Dao.

Mộc Dao cũng để hắn ôm lấy.

"Chắc chắn tổng giám đốc Quan nhà chị nhìn thấy cái ôm tạm biệt này rồi." Cận Văn buồn bã nói, cô nàng hút thuốc, nghe hóng hớt nhiều rồi, dường như đều như thế.

"Cô là thần à? Sao cô biết?" Mộc Dao quay mặt sang.

"Không phải chứ? Sao Quan Dĩ Đồng thấy được? Không phải cô ta về rồi à?"

"Cho nên, mới nói Quan Dĩ Đồng là tên thần kinh, kẻ biếи ŧɦái. Thật đấy, sao cậu có thể chịu được em ấy nhỉ?" Mộc Dao đặt một tay lên vai Cố Minh.

"Cậu chịu nhiều hơn tôi nhiều." Cố Minh hung dữ đáp trả.

"Ban đầu tôi cũng không biết, tôi còn tưởng em ấy đi rồi, sau khi đuổi Tất Tiểu Quân đi, chắc chắn tôi sẽ về xem bố mẹ thế nào, không biết đã giận thành thế nào rồi, kết quả tôi vừa về nhà, bố mẹ tôi liền ngồi ngay ngắn trên sô-pha, mỗi người một bên, tư thế đó, cũng may là tim tôi tốt, nếu không tôi thật sự sẽ quỳ ở giữa, tôi cũng không biết nên ngồi đâu, đứng cũng không tiện, bố mẹ tôi còn nhìn chằm chằm tôi, cho nên tôi chỉ có thể ngồi xổm trước bàn trà, sắc mặt bố mẹ tôi cũng không thả lỏng, nhìn rất ngưng trệ, là bố tôi lên tiếng trước, ông ấy nói, có phải con thích người phụ nữ kia không, tôi liền gật đầu, sau đó che mặt tôi lại, sợ mẹ đánh tôi."

"Có đánh không?" Cố Minh và Cậu Văn đồng thanh hỏi.

"Không, mẹ tôi chỉ nói, Dao Dao, chuyện này có phải đột ngột quá không."

"Tôi... chỉ là trước đây tôi vẫn không xác định." Trước đây quan hệ với Quan Dĩ Đồng là được ngày nào hay ngày ấy, không ai nghĩ tới tương lai, ai nghĩ được cô và Quan Dĩ Đồng có thể nói chuyện tương lai?

"Cho nên, cậu và Quan Dĩ Đồng chân thành đối đãi, yêu thích như bạn trai bạn gái?"

"Đúng thế, yêu đương như đàn ông và phụ nữ."

"Sau đó một lúc lâu bố mẹ tôi không nói gì, im lặng tới nỗi tôi còn cho rằng đã qua nửa tiếng, sau đó mới phát hiện chỉ mới qua năm phút mà thôi. Sau đó bố tôi nói, 'Tuy chúng ta không biết tại sao đột nhiên con thích con gái, nhưng... quan trọng con thích là được."

"Yêu đương tử tế, đừng thích hai ba ngày lại đổi, không ép con ổn định, kết hôn gì đó, nhưng con phải có chút trách nhiệm, con biết không?" Mẹ Mộc Dao nói như thế.

"Thế là xong rồi à?" Cố Minh và Cận Văn lại đồng thanh.

"Cũng tương đối, sau đó mẹ tôi còn càu nhàu nói, nếu con thật sự thích người ta, thì đối xử với người ta cho tốt, mẹ kiếp, tôi không tốt với em ấy chỗ nào, tôi đã đào rỗng tim cho em ấy rồi, là em ấy không tốt với tôi, biết không hả?" Mộc Dao vừa nói vừa tức tối, "Cứ thế, tới khi nói tôi không tốt với em ấy, ngoài cửa có tiếng động, mẹ tôi còn nói là có chuột. Tôi cảm giác tiếng động đó hơi lớn, liền ra cửa xem, kết quả liền nhìn thấy có một vật thể bất thường ngồi xổm dưới cái cây trước nhà tôi, Quan Dĩ Đồng, ngồi xổm như quả bóng ở đó."

"Em làm gì thế?"

"Lạc đường rồi." Quan Dĩ Đồng không tránh đi, dứt khoát nhấc váy, chống lên mặt đất, chân hơi tê.

"Lạc chỗ nào? Em tới đây nhiều lần vậy rồi mà."

"Sao nào, không cho người ta lạc đường à? Tới đây nhiều lần rồi thì không thể lạc đường à? Nhà cửa chỗ chị sắp xếp lộn xộn quá."

Mộc Dao không muốn tiếp tục cãi nhau với Quan Dĩ Đồng, lại sợ cô ấy ngồi ở đó bị thương, đi lên trước giữ lấy Quan Dĩ Đồng, "Thừa nhận ngồi đây nghe trộm khó lắm à?"

"Khó." Quan Dĩ Đồng vén lọn tóc trước trán ra sau lưng.

"Em đường đường là chủ tịch một công ty bất động sản, làm thế này, có thích hợp không? Ban nãy không phải nói về à?"

Quan Dĩ Đồng không lên tiếng, giữ lấy tay Mộc Dao, kêu lên, "A, a, chân, chân tê."

"Nào nào nào, tới đây." Mộc Dao kéo Quan Dĩ Đồng tới mỏm đá, "Nào nào, nhấc cao chân lên, đặt lên đây."

"A, không được không được, tê quá."

"Thật sao? Không phải thế này à? Tôi nhớ hình như Hứa Nặc dạy tôi thế này, tôi không cầm điện thoại, đưa điện thoại em đây." Mộc Dao lấy điện thoại của Quan Dĩ Đồng, gọi điện cho Hứa Nặc, "Alo, Tiểu Nặc à, lần trước em bảo tôi tê chân tê tay thì làm thế nào nhỉ? À, không đúng à?"

Quan Dĩ Đồng lắc đầu, miễn cưỡng đặt đôi chân tê dại lên mặt đất, sau đó bóp đầu gối, hoạt động chân.

"Cái gì cũng Tiểu Nặc nói..." Mộc Dao cúp điện thoại, Quan Dĩ Đồng đã có thể đi lạnh bình thường, "Tiểu Nặc nói... Tiểu Nặc nói... Cái gì cũng Tiểu Nặc nói, này, Mộc Dao, chị có tiềm năng như thế, sao chị không nhìn trúng đầu bếp nhỏ à? Tôi thấy chị rất ỷ lại vào em ấy."

"Cút, em nghĩ tôi giống em sao? Tiểu Nặc suýt chút nữa trở thành đứa trẻ mà tôi chứng kiến em ấy trưởng thành, chỉ có loại cầm thú như em mới nghĩ ra được chuyện này."

"Phù." Quan Dĩ Đồng vỗ chiếc lá không biết bứt chơi trên tay từ lúc nào, "Bố mẹ chị, ổn chứ? Tôi có thành tội phạm không?"

"Không phải em nghe cả rồi sao?" Mộc Dao gỡ chiếc lá rơi trên đầu Quan Dĩ Đồng, người này, thật là, người phụ nữ này, Mộc Dao thở dài trong lòng, lại không nhịn được nắm lấy tay cô ấy.

"Tôi biết bố mẹ chị rất thích tôi mà."

"Biết cái gì, em biết cái rắm, hôm nay em nói chuyện này, sao không thương lượng với tôi trước?"

"Tôi nói với chị rồi mà." Quan Dĩ Đồng nhướng mày.

"Lúc nào?"

"Tối qua."

"Tối qua?"

"Ừm, lúc chị ấy ấy..."

"Bà tướng nhà em!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...