Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ – Chương 153

Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Tác giả: Yêu Tam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyến công tác Trùng Khánh vượt quá dự định, vốn dĩ nói trong một tuần có thể giải quyết, lại kéo dài tới nửa tháng, may mà Quan Dĩ Đồng có Mộc Dao bên cạnh, từ người ngày ngủ đêm bay, Quan Dĩ Đồng trở thành người ở lì trên giường, mấy ngày sau Cố Minh dễ dàng tìm được cô ấy, chỉ cần tới phòng khách sạn là có thể tìm được Quan Dĩ Đồng. Khó khăn lắm mới chờ tới ngày về Thành Đô, hai người kia nói không muốn về, cũng không ở lại Trùng Khánh, ở Trùng Khánh ngày ngày phải ở trong phòng điều hòa, hai người không chịu được, cũng có thời điểm hai người này không chịu nổi, muốn tới nơi mát mẻ.

"Đi đâu? Đi bao lâu?" Hai tay Cố Minh đan trước ngực.

"Vòng quanh thế giới." Mộc Dao không dọa chết người không cam tâm nói.

"Cái gì?" Cố Minh khẽ nghiêng người.

"Vòng quanh thế giới, đi tàu, xuất phát từ Thượng Hải, sau đó tới Hồng Kông, sau đó tới Việt Nam, Phuket, rồi tới Sri Lanka, Maldives, Ai Cập La Mã rồi tới Italia, Pháp... Sau đó còn tới đâu nữa, tôi cũng không nhớ rõ." Mộc Dao tỉ mỉ nghĩ lại.

Quan Dĩ Đồng xua tay, "Tôi cũng không nhớ nữa, ở đây có giới thiệu." Quan Dĩ Đồng mở điện thoại lên, đưa cho Cố Minh. Thình lình lọt vào ánh mắt chính là, "Chuyến tàu du lịch vòng quanh thế giới 86 ngày, dọc theo Đại Tây Dương, từ châu Á xuyên qua Đại Tây Dương tới châu Âu, cuối cùng còn tới Châu Mỹ..." Cố Minh nhìn hai cái, chỉ cảm thấy mí mắt giật lên không ngừng, "Hai người... muốn đi du lịch vòng quanh thế giới?"

"Ừm!" Mộc Dao gật đầu, mắt còn mở rất to.

"Quyết định khi nào thế?" Cố Minh tiếp tục gạn hỏi.

"Hôm nay, vừa mới."

Cố Minh chỉ thấy trước mặt mình tối lại, "86 ngày? Gần ba tháng, cô nhìn tuyến đường cô đi xem, còn không biết xấu hổ mà nói với tôi muốn tới nơi mát mẻ, cô không quan tâm tới công ty nữa à?"

Quan Dĩ Đồng vứt cho Cố Minh một tập tài liệu, là giấy ủy quyền của công ty...

Cố Minh đơn giản là tức gần chết, "Hai người có tin bây giờ tôi sẽ nhảy xuống từ cửa sổ này không?"

"Đừng." Mộc Dao biết Cố Minh đùa, nhưng vẫn ôm lấy cô ấy từ sau lưng, "Hay là cậu đi cùng chúng tôi đi? Dẫn theo cả thư kí nhỏ nhà cậu cũng được."

Cố Minh cắn môi, thật là nói được làm được, ba tháng này, công ty sẽ biến thành cái gì?

"Hai người chuẩn bị tới Thượng Hải thế này à?"

"Tới đó rồi mua." Mộc Dao nói xong, Cố Minh ngay lập tức ra khỏi phòng bọn họ, không muốn để ý hai người kia nữa, cô ấy cầm giấy ủy quyền của Quan Dĩ Đồng, thu dọn hành lí, trực tiếp bảo Tiểu Triệu lái xe về Thành Đô.

"Chúng tôi sẽ mua quà cho chị, chị muốn mua gì?" Quan Dĩ Đồng bò lên vai Cố Minh, mềm nhũn nói.

Cố Minh không lên tiếng.

"Đây là chìa khóa nhà tôi, đây là chìa khóa nhà Quan Dĩ Đồng, nhớ gọi nhân viên vệ sinh tới dọn dẹp định kì nhé, nếu không sẽ phủ bụi mất."

"Chuyện công ty, chị vất vả rồi, khiến chị tốn tâm tốn sức." Quan Dĩ Đồng không biết xấu hổ nói.

Cố Minh im lặng đóng cửa xe lại, không muốn nói lời nào, chỉ làm động tác tay bảo Tiểu Triệu lái nhanh một chút, Trì Úy ngồi ở ghế sau ra sức làm bản thân tàng hình, lúc này không cần tới cô ấy, hi vọng tâm trạng của phó tổng Cố sẽ có cải thiện khi về tới Thành Đô.

"Tổng giám đốc Quan vẫn còn đứng đó nhìn chúng ta." Tiểu Triệu nhìn hai người sau lưng qua gương chiếu hậu.

"Tùy bọn họ đi." Cố Minh đã vô lực, kế hoạch du lịch ba tháng cứ quyết định vội vã như thế sao? Có lẽ chỉ có Quan Dĩ Đồng và Mộc Dao mới có thể tùy tiện như thế, bảo cô ấy đi? Cho dù Cố Minh muốn đi, cũng đi cùng Chung Hiểu Âu, không cần hai người đó can dự.

Cố Minh lắc đầu, đi cũng tốt, tuy bản thân sẽ mệt, sẽ lo lắng chuyện công ty, nhưng không đi qua đi lại trước mắt, cũng có thể bớt đi chút chuyện, cô ấy nhắm mắt nghỉ ngơi, mơ màng ngủ cả đường, tới Thành Đô, nhìn thời gian, đi thẳng tới công ty.

Trì Úy thở dài, chỉ có thể xách túi đi sau người cuồng công việc này, giả vờ làm vẻ nhân viên tiên tiến chăm chỉ, thật ra cô ấy rất muốn về nhà, đi nửa tháng, rất muốn về cái ổ của mình, tắm rửa, thay quần áo nhàn hạ, sau đó Hứa Nặc đã nấu nướng sẵn chờ mình, đây là một giấc mơ, giấc mơ mà thôi. Trì Úy ấn thang máy, lên tầng cùng Cố Minh.

Thấy Cố Minh dụi mắt, lúc này Trì Úy cảm thấy cơ hội tới rồi, "Phó tổng Cố, chị mệt ạ? Hay là chị về nhà nghỉ ngơi trước đi?"

Cố Minh sờ trán, "Ừ, lâu rồi không tới công ty, còn chút chuyện, em, em về trước đi, nghỉ ngơi cho tốt, gần đây cũng mệt rồi."

Trì Úy vội lắc đầu, lãnh đạo còn quên mình, sao bản thân dám, cô ấy chỉ đành miễn cưỡng trái với lòng, "Lát nữa rồi về ạ."

Cũng không biết đầu óc Cố Minh nghĩ gì, ấn thang máy tầng tám, vốn dĩ Trì Úy đã ấn tầng mười cho cô ấy, thì ra lãnh đạo trên đời này đều giống nhau, nhất định nghĩ tới việc lãnh đạo không có mặt, đám nhân viên có lười biếng hay không, nhưng bọn họ làm cách nào cũng không nghĩ được, ngày đầu tiên về tới công ty, liền bắt gặp một cảnh tượng không nên xảy ra.

Văn phòng lớn tầng tám, một đám người quây lại, không khí rất kì lạ, cũng không ồn ào, nhưng không có mấy người yên phận ở vị trí làm việc của mình, nhìn tình hình này, dường như mọi người đều đang tụ tập ở phòng Kế hoạch, không có ai ý thức được phó tống Cố và Trì Úy sau lưng đã quay về.

Cố Minh và Trì Úy nghi hoặc chen vào đám người kia, nhưng những người tụ tập ở đây quả thật quá nhiều, Cố Minh phải tách mọi người ra mới thể nhìn thấy bên trong đang làm gì.

Đột nhiên nghe thấy mấy tiếng "bộp", "bộp", Trì Úy giật mình vô thức kéo Cố Minh ra sau lưng, mọi người lũ lượt lùi về sau, sau đó là những tiếng trêu chọc tán loạn, lẽ nào là ai đang cầu hôn sao? Cố Minh ngay lập tức nghĩ tới chuyện này, nhưng cô ấy nhìn thời gian trên đồng hồ, tuy đã tới năm giờ, nhưng vẫn chưa tới giờ tan ca, Cố Minh nhíu mày, tách nhóm người kia ra, nhìn vào bên trong, không nhìn còn ổn, Trì Úy cũng đi theo sau Cố Minh, nhìn thấy người đang đứng giữa đám người, đôi mắt như muốn rơi ra, người đang đứng giữa đám người kia, không phải ai khác, mà là em trai phó tổng Cố, Cố Vũ, chỉ thấy tên nhóc Cố Vũ cầm bó hoa, ban nãy còn bắn pháo giấy, mảnh vụn pháo giấy rơi trên vai Chung Hiểu Âu, "Chị Hiểu Âu, chị đồng ý làm bạn gái em nhé?"

"Phó tổng Cố..."

"Phó tổng Cố..."

Rất nhiều người đã phát hiện Cố Minh, liền chột dạ tản đi.

Tất cả mọi người đều đờ đẫn, bao gồm cả Tiền Lệ Lệ đang ngồi ở vị trí làm việc cùng Chung Hiểu Âu đang bàn chuyện với Tiền Lệ Lệ, Cố Vũ gọi cô xuống tầng, nói có chuyện muốn tìm cô, kết quả Chung Hiểu Âu xuống dưới, nhưng không thấy Cố Vũ, liền bò ra ghế của Tiền Lệ Lệ nói chuyện với cô nàng, đột ngột, Cố Vũ xông ra từ sau lưng, trong tay còn cầm một bó hồng lớn, cái gì đây, làm bạn gái cái quỷ gì chứ? Chung Hiểu Âu còn đang ngây người, đã thấy Cố Minh và Trì Úy trong đám người kia, cô vội đi tới trước mặt Cố Minh, Cố Minh nhìn vở hài kịch trước mặt, sắc mặt tái xanh, cô ấy không phản ứng với Chung Hiểu Âu, chỉ lạnh mặt hỏi Cố Vũ, "Em đang làm gì thế?"

"Chị, không phải, phó tổng Cố, em..."

"Im miệng! Tôi đang hỏi cậu đang làm gì! Bây giờ là lúc nào, cậu đứng ở nơi nào? Cậu đang làm gì?" Từng chữ từng câu của Cố Minh khiến cả văn phòng lớn im lặng như tờ, tất cả mọi người không ai dám thở mạnh.

"Văn Siêu đâu?" Cố Minh hỏi.

Không ai trả lời.

"Tôi hỏi giám đốc của các cậu đâu?" Cố Minh lại nhấn mạnh một lần.

"Giám đốc Văn... hôm nay giám đốc Văn bị đau bụng, nói là đi bệnh viện rồi ạ." Tiền Lệ Lệ chống đỡ trả lời.

"Phòng Quản lí có ghi chép không?" Cố Minh giẫm trên giày cao gót, đi một vòng tới văn phòng giám đốc các bộ phận, tất cả nhân viên cấp bậc giám đốc đều không có mặt.

"Giám đốc Nhâm phòng Nhân sự cũng không có mặt?" Da đầu Cố Minh cảm giác có người đang dùng châm chọc lên, "Hai người tới văn phòng tôi, Trì Úy, gọi điện cho giám đốc Nhâm và giám đốc Văn, bảo bọn họ quay về công ty trong vòng một tiếng, không về được thì đừng tới nữa."

Sau khi Cố Minh vào thang máy, toàn bộ tầng tám không ai dám nói chuyện sau hai phút, sau hai phút, xác nhận phó tổng Cố sẽ không dọa cho vui, mới bắt đầu có âm thanh thì thầm, "Xong rồi, xong rồi, Cố Vũ xong rồi."

"Xong cái gì mà xong, Cố Vũ người ta có quan hệ, là em trai phó tổng Cố, cùng lắm là mắng hai câu, không có chuyện gì đâu, dù sao người ta cũng là người một nhà kia mà."

"Đoán chừng giám đốc Văn cũng gặp tai ương rồi."

"Cái này thì không, người ta bị bệnh mà, đau đụng, có thể tha thứ."

"Đau bụng cái gì, nửa tháng từ lúc phó tống Cố và tổng giám đốc Quan đi công tác, cậu xem ông ấy tới công ty được mấy ngày?"

Trước giờ văn phòng là nơi không thiếu chuyện hóng hớt, Trì Úy lắc đầu, cũng không biết hôm nay là ngày gì, về tới tầng mười, cầm điện thoại gọi cho hai vị giám đốc, Chung Hiểu Âu và Cố Vũ bị gọi vào trong văn phòng Cố Minh.

Cửa phòng làm việc đóng lại, nhưng Trì Úy ở ngoài hành lang vẫn có thể nghe thấy tiếng đồ đạc đập lên người.

"Em có bệnh hả? Hay là điên rồi? Em có thể đáng tin chút không?" Toàn bộ cơn tức của Cố Minh trào lên, quả thật không khống chế nổi, vơ lấy tài liệu trên bàn ném lên người Cố Cũ, một người đàn ông to cao như cậu, cũng không đau không ngứa, nhưng trước giờ, vì sự chuyên quyền của chị gái, cậu chỉ có thể cúi đầu.

Cố Minh lúc này tức tới nỗi không nói thành lời, cô ấy không ngồi xuống, một tay chống lên mép bàn, một lúc lâu, mới dần dần bình tĩnh, "Em chạy từ Thượng Hải tới đây, muốn làm gì hả?" Giận sôi người, Cố Minh nói cả tiếng Thượng Hải.

"Chị, chỉ là em... em sai rồi, em không nên làm chuyện này trong thời gian làm việc."

"Cho nên em thích Chung Hiểu Âu?" Cố Minh nghẹn lời hỏi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...