Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền – Chương 75

Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền

Tác giả: Tự Cẩm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng ngài có thể dạy ta mà.” Hạ Sơ Thất cười cợt, khuôn mặt nhỏ hơn bàn tay nam giới, đường nét khuôn mặt cũng được coi là đẹp, chỉ là vết sẹo to trên trán khiến người ta ngại nhìn.

“Đợi về kinh thành, gia sẽ vào cung lấy cho ngươi mấy hộp cao Duyệt Trạch, nghe2nói che vết sẹo rất tốt.” Triệu Tôn hí hoáy với quân cờ của hắn, rồi đột nhiên nói.

Hạ Sơ Thất hơi ngẩn ra.

Ăn no rửng mỡ, muốn làm người tốt?

“Không phải chứ? Ngài tốt với ta như vậy, ta thật sự không quen. Có điều lọ cao kia, ta thấy không cần đâu. Đường đường là8một tiểu thần y tuyệt thế, xinh đẹp phong lưu, y thuật có một không hai như ta mà còn ham hổ lọ thuốc nát trong cung của ngài sao? Còn nữa, tuyệt đối đừng hòng moi bạc ta!”

Mặt Triệu Tôn căng ra, hắn nhìn nàng một cách ghét bỏ, giọng điệu cực kì lạnh lùng:

“Không phải6vì ngươi, mà là bổn vương thật sự ghét tướng mạo xấu xí của ngươi cứ lắc lư trước mặt ta.”

Hạ Sơ Thất hận không thể b*p ch*t hắn. Nàng muốn lắc lư trước mặt hắn chắc? Nàng xấu xí thì liên quan gì tới hắn hả? Hạ Sơ Thất hung dữ nghiến răng, phóng ánh mắt3tự cho là rất có lực sát thương, miệt thị nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu, sau đó mới chú ý đến hai bình rượu bằng ngọc bạch điện ở bên cạnh.

Lần trước ở nơi này, nàng cũng lấy loại rượu này cho hắn.

“Đầu đã đau đến sắp chết rồi mà người còn dám uống5rượu sao?”

“Ừ. Chỉ có lúc đau đầu mới uống một chút.” Dưới ánh lửa lúc sáng lúc tối, khuôn mặt lạnh lùng của Triệu Tôn có vẻ u ám quái dị hơn. Hạ Sơ Thất khinh bỉ logic ngược đời của hắn, liếc nhìn bình rượu bia, bê chiếc ghế nhỏ của nàng lại gần hắn hơn một chút, quả nhiên ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng hấp dẫn quen thuộc trên người hắn. “Thơm quá! Lần trước ngài vẫn chưa nói cho ta tên rượu này đó? Ta chưa từng ngửi mùi rượu nào thơm như vậy... Thật muốn thử một chút mà.” Nàng xáp đến gần, hít hà như chú chó con, sau đó tóm lấy bình rượu bia với tốc độ cực nhanh, rót vào miệng. Triệu Tôn không ngờ nàng lại làm như vậy, sắc mặt lập tức sa sầm, giật rượu về.

“Nôn ra!”

Rượu vờn quanh trên đầu lưỡi, Hạ Sơ Thất nhấm nháp thưởng thức, lẳng lặng nhìn hắn, trong mắt từ từ hiện vẻ kinh ngạc, nhưng nàng vẫn uống hết chỗ rượu trong miệng. “Lần nào đau đầu, ngươi cũng uống loại rượu này?”

Triệu Tôn trùng nàng, “Rượu này tên là Phục Bách, ủ từ Phục Linh và Bách Hào Tử, tinh khiết và thơm ngọt, là do phụ hoàng đặc biệt sai người ủ cho bổn vương.”

“Má, con mẹ nó ngươi có muốn phá hủy bản thân thì cũng không cần đến mức này chứ!” Giọng điệu Hạ Sơ Thất bực bội, cũng không nói nhiều mà nắm lấy cánh tay hắn, nghiêm trang nói cho hắn biết, “Triệu Tôn, ta lấy thân phận là bác sĩ chuyên nghiệp nói cho ngươi biết, thành phần trong rượu này có chứa anh túc, mặc dù có tác dụng giảm đau, nhưng nếu dùng liều lượng cao trong thời gian dài thì sẽ ỷ lại nó, từ đó sẽ nghiện, ngươi có hiểu không?”

Bách Hào Tử chính là anh túc, bản thân vốn không có độc.

Nhưng thành phần trong rượu này rõ ràng không chỉ có mỗi anh túc.

Mặc dù căn cứ trên thực tế, anh túc chưa được tinh chế không thể gây hại nghiêm trọng như m* t* sau này, nhưng tuy loại thực vật này có thể dùng để chữa bệnh thì cũng không thể sử dụng lâu dài... Làm thể quả thật chẳng khác nào uống rượu độc để giải khát. Đôi mắt màu đen của Triệu Tôn nhíu lại, nhìn nàng chăm chú: “Nghiện không tốt sao? Chẳng phải ngươi chỉ ước ta chết thôi sao?” “Mẹ kiếp!” Bị hắn nhìn, Hạ Sơ Thất thấy hơi nổi da gà, cúi đầu cầm lấy bình rượu trong tay hắn, cẩn thận ngửi lại, nhưng không dám nhìn vào mắt hắn, “Bản chất của ta là người tốt. Vả lại, ta nói rồi, ta là bác sĩ.”

Đôi môi mỏng hơi mấp máy, Triệu Tốn nheo mắt lại.

“Người sống trên đời, sao phải tự dối lòng?”. Lòng Hạ Sơ Thất lạnh đi, không nói nổi là cảm xúc gì.

Thì ra hắn cũng biết, đã biết vậy mà còn uống, nghĩa là thế nào? Là Hoàng đế cha hắn “quá yêu chiều” hắn, khiến hắn không đành lòng từ chối? Mặc dù rượu này là do Hoàng đế ra lệnh ủ riêng cho hắn, nhưng cao thủ trong thái y viện ở kinh | thành nhiều như mây, chẳng nhẽ lại không ai biết anh túc có tác dụng chữa bệnh, nhưng dùng quá liều sẽ gây nghiện sao?

Hạ Sơ Thất vô thức đau lòng thay hắn.

Nghiệp đế vương, cốt nhục đấu đá, quả thật khiến người ta thống hận.

“Được, người anh em. Hai ta đổi loại rượu khác, ta uống với ngài một lần thật sảng khoái nhé?”

Dường như không ngờ Hạ Sơ Thất lại đột nhiên nói như vậy, đôi mắt lạnh lùng Triệu Tôn trở nên thâm sâu hơn một chút.

Vẫn là khuôn mặt vô cảm ấy, vẫn là vẻ mặt cao quý kiêu ngạo kia. Nhưng im lặng một lát, hắn lại gật đầu, “Đổi sang nơi khác uống.” Hả? Bị ánh mắt không gợn sóng của hắn liếc nhìn, Hạ Sơ Thất liền nghĩ đến số bạc mà Trịnh Nhị Bảo hứa cho nàng lại hối hận bản thân bất chợt nảy lòng đồng tình. Cái tên này cũng không phải người tốt gì. Trong lịch sử, chuyện huynh đệ tương tàn, phụ tử phản bội nhau vì ngôi vị Hoàng đế nơi nào cũng có, vốn không phải vấn đề ai tốt ai xấu, mà chỉ là thắng làm vua, thua làm giặc. “A... Gia, hay là thôi? Ta ở đây xoa bóp cho ngài được không?”

Giọng điệu chần chừ của nàng khiến Triệu Tồn nhíu mày. “Sở Thất, người càng ngày càng thích cò kè mặc cả.”

Hắn dài giọng, nhiệt độ trong phòng liền bắt đầu thấp xuống. Hắn lạnh lùng liếc nàng, rồi chợt đứng dậy phẩy tay áo, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng rồi kéo lên. “Ấy ấy ấy, ta nói này, uống ở đâu thế? Ở đây không được sao? Ta còn phải xoa bóp cho ngươi nữa mà.”

Hạ Sơ Thất tuyệt đối không chịu thừa nhận, ngoại trừ cân nhắc chuyện không giữ được bạc, trong lòng nàng vẫn có chút sợ hãi với con người này. Mặc dù nàng chưa từng tận mắt chứng kiến sự tích huy hoàng một đêm lừa giết mười mấy vạn binh sĩ của hắn, thậm chí còn chưa từng thấy hắn giết người kinh khủng như Đông Phương Thanh Huyền, nhưng trong lòng nàng vẫn có cảm giác sợ hãi không nói nên lời.

Tên này trời sinh đã có khí chất giống Diêm Vương.

Sự lạnh lùng đòi mạng người kia toát ra từ tận xương tủy của hắn...

“Tiểu nô...”

Hắn lại gọi một tiếng.

“Hả?” Hạ Sơ Thất đang thất thần. Hắn buông lỏng tay nàng, dừng bước rồi nhìn xuống nàng từ trên cao, ánh mắt lạnh lẽo khôn tả, nhưng lại nói ra một câu khiến nàng không thể tin nổi vào tai mình.

“Sau này sẽ xí xóa khoản nợ mà ngươi nợ gia.”

Bánh cứ từ trên trời rơi xuống như thế sao?

“Thật sao?”

Hạ Sơ Thất kinh ngạc nhìn hắn, thật sự không thể tưởng tượng cái tên quỷ đòi nợ này lại đột nhiên khai ân, nhẹ nhàng giải quyết nỗi lo lắng trong lòng nàng. Chẳng lẽ lương tâm hắn trỗi dậy thật sao? “Ừ. Uống rượu xong trở về hầu hạ bổn vương tắm rửa.”

Hắn bước đi trước, bổ sung thêm.

Hạ Sơ Thất bó tay rồi, giương mắt nhìn theo gáy hắn, “Này, người thế này khiến ta rất khó xử đấy.”

“Hửm?”

“Ta vừa muốn xí xóa nợ, lại vừa sợ không kìm được lòng mà đẩy ngươi đấy.” Triệu Tôn câm nín mất một lúc rồi mới lạnh lùng hừ khẽ.

“Chờ ngươi có bản lĩnh đó rồi hẵng nói.”

Trong bếp, Nguyệt Dục tự tay sắc thuốc, không để đám nha hoàn nhúng tay vào, đôi giày đế vải bạc màu đã bị lấm bẩn từ nồi và chất bẩn bên cạnh bếp. Ngoài cửa, Oanh Ca mặt thoa đầy son phấn tươi cười, lắc m//ô//n//g đi vào.

Nguyệt Dục tỷ tỷ, tỷ ở đây sao?” Giọng nói nàng ta nũng nịu vô cùng. Nguyệt Dục ngẩng đầu liếc qua cây trâm hoa bằng thủy tinh trên đầu nàng ta, nhíu mày, nhưng vẫn cười.

“Sao cô lại tới đây?” “Muội nghe nói tỷ đang sắc thuốc cho gia, nên muốn tới giúp tỉnhóm bếp.” “Không cẩn, sắp xong rồi.” Nguyệt Dục cười cười.

“Nguyệt Dục tỷ tỷ...” Oanh Ca ngồi xổm bên bếp lửa, v*t v* đầu ngón tay màu xanh nhạt, thản nhiên nói, “Hôm qua muội mang đồ ăn trưa cho Hạ Sơ Thất kia, nàng ta nói thịt hươu ăn với bí đỏ sẽ chết người. Hừ, cái người này thật bắt bẻ người khác. Kết quả là nàng ta vẫn ăn hết, chẳng phải vẫn còn sống sao?”

Nguyệt Dục bưng một bình thuốc nóng hôi hổi, cầm một chiếc đũa gạt cặn thuốc, từ tốn nói, “Thật sao? Sở Thất ăn nói bỗ bã, nhưng không có ý xấu, chỉ là thích đùa thôi, cô đừng bực tức với nàng ấy.” “Oanh Ca nào dám chứ? Sở Thất là người trong lòng gia đó.” Oanh Ca nói đầy ghen tị, không phục cho đôi môi đỏ, khiến Nguyệt Dục cũng phải tán thưởng dung mạo tuyệt đẹp đó, rồi mới nói, “Đúng rồi, hôm qua muội còn nghe Sở Thất nói một chuyện thú vị đấy.” Nguyệt Dục cưới hỏi, “Chuyện gì thú vị thế?” Oanh Ca đáp: “Sở Thất đến Hồi Xuân đường mua ít thuốc về, nói là muốn chế thuốc nói dối gì đó.”

Oanh Ca kể hết đầu đuôi câu chuyện nghe được từ Hạ Sơ Thất về thuốc nói dối cho Nguyệt Dục nghe, nói xong còn hừ lạnh, “Lừa ai chứ? Trên đời này làm gì có loại thuốc như vậy? Nếu có thì đáng sợ biết nhường nào chứ?”

Sở Thất là người có bản lĩnh, nói chưa biết chừng là thật.” Nguyệt Dục không nhìn sắc mặt của Oanh Ca, bê thuốc lên đặt trên khay rồi mới cười nói, “Oanh Ca, ta đi đưa thuốc cho gia. Cũng muộn rồi, cô về nghỉ ngơi đi.” “Nguyệt Dục tỷ tỷ..” Oanh Ca đứng lên, thẹn thùng lắc vòng eo nhỏ, “Muội muốn đi với tỷ. Oanh Ca đã lâu lắm không gặp gia rồi, trong lòng muội rất nhớ mong.”

Nguyệt Dục mỉm cười, “Để hôm sau đi, hôm nay gia mệt.” “À... vậy được.”

Nguyệt Dục bưng bát thuốc mà mình tỉ mỉ chuẩn bị, đi thẳng đến Ngọc Hoàng các, nhưng trong đó đâu còn ai nữa? Cả căn phòng yên tĩnh, ngoại trừ mấy tiểu nha hoàn im lặng canh giữ thì cũng chỉ có Trịnh Nhị Bảo đứng bên ngoài chờ. Thấy nàng ta, Trịnh Nhị Bảo cũng không giải thích, chỉ nhìn Nguyệt Dục bằng ánh mắt an ủi.

“Gia đưa Sở Thất ra ngoài rồi, ngươi để thuốc ở đó đi đã.” Giọng Trịnh Nhị Bảo xưa nay vẫn the thé khó nghe.

Nhưng Nguyệt Dục lại cảm thấy giọng nói đó chưa từng khó nghe như lúc này.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...