Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền – Chương 15

Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền

Tác giả: Tự Cẩm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trạm dịch. Tiếng côn trùng kêu rả rích, vầng trăng sáng vắt vẻo trên trời.

Là thị trấn quân sự quan trọng của triều Đại Yến, trạm dịch Thanh Cương có địa thế hiểm trở, tường thành xây dựng vô cùng chắc chắn, cao hơn mười thước, làm từ một lượng đá và đất khổng lồ. Trước cửa thành và tường thành đều có binh sĩ trực đêm. Hạ Sơ Thất mang theo trang bị toàn thân trốn trong bụi cỏ. Dây quần buộc chặt vào bắp chân, trên eo thắt thắt lưng dày rộng, bên trên còn treo thứ tốt mà nàng đã đặc biệt chuẩn bị cho Triệu Tôn. Quan sát một lát, bỏ tấm lệnh bài thuận tay lấy được trên người người đàn ông vận chuyển nước kia vào người, ôm tâm lý ăn may bò vào lỗ chó mấy ngày trước.

Dù chui lỗ chó kia rất khó coi, nhưng lại nhanh và tiện. Nàng cũng khá may mắn, vì lỗ chó này vẫn chưa bị lấp.

Chui vào trong tường rồi, nàng bò rạp quan sát tình hình. Khu phòng ốc chữ thập đã không còn sáng ánh nến nữa. Đúng như những gì nàng dự tính trước khi hạ thuốc, bởi vì binh sĩ trạm dịch đều bị nhiễm bệnh nên sức phòng ngự giảm xuống, số binh sĩ đi tuần đêm giảm mạnh.

Có hi vọng!

Hạ Sơ Thất nhẹ nhàng trốn được một đợt thủ vệ, lẩn vào trại ngựa mà Lan Đần đang bị giam giữ. Trại ngựa chỉ dùng để chọn ngựa, có đồng cỏ khô chồng rất cao bên ngoài. Nàng ẩn thân sau đống cỏ khô đó, dòng tai nghe động tĩnh bên trong. “Suyt... nói nhỏ thôi...”

Hai giọng nói trầm thấp mơ hồ bị đè thấp, truyền ra từ cửa sổ bên cạnh sau đồng cỏ khô, có cả tiếng thở hổn hẳn khiến người ta đỏ mặt, vừa nghe là biết bên trong đang làm chuyện gì. “À, chuyện binh phù... trong kinh đã có tin rồi...” Tiếng nói xen lẫn với tiếng th* d*c đó khiến Hạ Sơ Thất sửng sốt.

Binh phù? Chẳng lẽ là mật thám? Đúng là quá con mẹ nó chuyên nghiệp!

Nàng lại dòng tai nghe tiếp, người nọ còn nói, “Thái tử nhiễm bệnh nặng, chỉ e không còn nhiều thời gian. Tất cả quan viên trong kinh sư được điều động nhiều lần. Mấy vị Vương gia đều thèm khát vị trí người thừa kế. Tình hình trước mắt càng ngày càng loạn lạc, Tấn Vương nắm binh quyền trong tay đã trở thành người quan trọng nhất...” Một giọng nói khác vang lên rất nhẹ, “Chẳng phải lập trưởng lập đích sao? Ưm... lão Hoàng đế đó nghiêng về ai, có tin gì không?”

“Lão Hoàng đế coi trọng con trai, nhưng càng nghiêng về phía cháu trai hơn...” “À? Hoàng trưởng tôn... Triệu Miên Trạch?” “Ừ, bão tố sắp tới rồi... Haizz... dịch trạm Thanh Cương này cũng không an bình được mấy ngày nữa đâu.”

Trong trại ngựa nhỏ, tiếng bên trong truyền ra gián đoạn. Trong âm thanh mờ ám đó, Hạ Sơ Thất hóa đá trên đống cỏ khô. Nàng không ngờ lại vô tình nghe thấy nhiều bí mật như vậy, càng không ngờ hai người đang vui vẻ bên trong đều là... nam?

Chẳng lẽ dân tình Đại Yến còn có trào lưu làm gay? Đôi mắt híp lại như mèo, Hạ Sơ Thất lăn khỏi đống cỏ khô, đẩy cửa nhanh nhẹn nhảy vào. Không đợi hai tên kia hoàn hồn, nàng đã giơ dao kề có một tên trong đó. “Không được nhúc nhích!” Hai tên quần áo không chỉnh tề đều ngây ra.

“Ngươi... ngươi là ai?”

“Ta là cha ngươi!” Hạ Sơ Thất nhìn tư thế của hai tên đó thì cười híp mắt, “Nói mau, Lan Đần bị nhốt ở đâu?”

Quả nhiên, hai người này sợ gièm pha, không dám gọi người, lại càng không dám phản kháng gì khiến vệ binh tuần đêm chú ý.

“Ta nói, ta nói... Hắn ta... ở trạm Tây...”Sau khi hỏi rõ phương hướng cụ thể, Hạ Sơ Thất thu lại dao găm, cười xảo trá, nứa uy h*p nữa mờ ám làm động tác “suyt” với hai tên kia.

“Tiếp tục hưởng thụ đi ha! Byer”

Trạm Tây phía Tây trạm dịch.

Hạ Sơ Thất vừa nép vào tường vừa đi tới, chỉ thấy một tiểu viện đơn độc, không có tòa nhà khác. Nàng nép vào dưới cửa, nuốt nước bọt, chọc một lỗ trên giấy dán cửa, cắm ống trúc chứa “khói thần tiên” vào trong lỗ nhỏ đó, rồi thổi một hơi vào.

Tiếp theo, nàng chỉ cần chờ đợi.

Lúc điều phối “khói thần tiên” này, nàng đã tăng thêm hiệu quả thuốc vào, để nó có thể tự loãng ra trong không khí. Nếu trong không gian lớn, hiệu quả sẽ giảm bớt đi nhiều. Hạ Sơ Thất đợi khoảng một phút, bên trong mới có tiếng đồ vật rơi xuống đất. Thành công rồi!

Nàng vui vẻ, rón ra rón rén đẩy cửa vào.

Hai thị vệ được võ trang đầy đủ nằm mê man dưới đất.

Nàng đi vào trong như trộm, trong phòng giam càng tốt hơn, chỉ cách một hàng rào gỗ với gian ngoài. Sau khi lấy chìa khóa mở cửa đi vào, nàng thấy có một cái giường đơn sơ nằm dựa vào tường, chăn trên giường hơi hở ra, một người đàn ông cao lớn nằm trên gối, không có động tĩnh gì. “Lan Đần!”.

Nàng gọi nhỏ một tiếng, lấy khăn thấm thuốc giải chuẩn bị trước, đi qua che lên mặt hắn. Không ngờ, cổ tay nàng đột nhiên bị giữ chặt, người trên giường dùng khuỷu tay thúc vào bụng nàng. Hạ Sơ Thất bị đau cong người, bị lực kéo tác động nên lảo đảo ngã vào lòng người kia. “Ngươi!” Nàng kinh ngạc kêu lên một tiếng.

“Giờ mới đến?” Người nọ bình tĩnh ngáp một cái, trong giọng nói lạnh lùng có cả điệu mỉa mai mà nàng rất quen thuộc, “Thì ra thích bò lên giường?”

Hạ Sơ Thất bỏ quên câu sau, chỉ chú ý đến câu đầu. Hơi thở đàn ông nồng đậm gần trong gang tấc. Trong bóng tối, nàng không thấy rõ Triệu Tôn, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ thèm đòn của hắn.

Gần như trong chốc lát, trong đầu Hạ Sợ Thất nhấp nháy ra rất nhiều hình ảnh. “Ngươi biết trước là ta sẽ đến?”.

Triệu Tôn không trả lời, nhưng đáp án rất nhanh đã hiện ra trước mắt. Tiếng bước chân đều tăm tắm, tiếng áo giáp và binh khí va vào nhau loảng xoảng lọt vào tai. Ngay sau đó, ánh lửa mạnh mẽ chiếu rọi cả trạm Tây. Binh tướng chen chúc đi vào có khoảng hai mươi tên, từng cái cung nỏ nhắm ngay vào đầu nàng, ánh sáng lạnh lấp lóe khiến lòng nàng phát run lên. Khốn kiếp!

Cuối cùng nàng vẫn rơi vào tình huống này.

Nàng bị Triệu để tiện đùa giỡn trắng trợn. Chuyện gì chứ, xoa bóp gì chứ, chui lỗ chó cái gì? Tất cả đều là quỷ kế của tên này.

Hắn ta cố ý để cho nàng chạy đi, dùng lỗ chó nhục nhã nàng, lại phải người đi theo nàng, tiện đường tìm con hổ vàng kia. Mặt khác, hắn có thể lén xem nàng tiếp xúc với ai, có thân phận gì, có phải là một thám do ai phái tới không, quả đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn. Kết quả là hắn thấy nàng án binh bất động, thành thật làm người làm ở Dược đường nên bèn dùng Lan Đần để ép nàng, còn sai Lão Tôn đưa nàng đến, dùng “Thanh Nang thư” dụ nàng, dùng truyện H trêu chọc nàng...

Đương nhiên, nàng không biết Lão Tôn vì chứng mặt liệt méo miệng này mà đã phải đứng phơi gió lạnh hai tối liền.

Nàng chỉ hận không thể cắn chết để tiện này. “Ha ha ha, Vương gia rảnh quá nhỉ?”

Nhìn nụ cười quái lạ của nàng, hắn quen miệng cười trào phúng, “Đúng là cũng rảnh.”

Hạ Sơ Thất hít sâu một hơi, đè nén cảm giác căm hận trong lòng, nhìn thẳng vào mắt Triệu Tôn.

“Đồ vô lại! Đừng tưởng rằng ngươi trâu lắm. Hôm nay cô nương ta rơi vào tay người, không phải vì ngươi

mạnh hơn ta, mà là vì ta chỉ có một thân một mình, không có người và nguồn tin tức, nên mới bị ngươi đùa giỡn quay mòng mòng...”

“Trâu?”

Triệu Tôn quan sát từ trên xuống dưới bộ trang phục quái đản mà nàng mặc hôm nay, còn mấy vật kỳ lạ nàng đeo trên lưng, hơi cau mày, “Đã là người rồi sao lại còn là trâu nữa?” Hạ Sơ Thất trừng mắt, không có thời gian phổ cập kiến thức cho người cổ đại, chỉ mở to đôi mắt mờ hơi nước khi bị ánh lửa chiếu vào, nhìn chằm chằm vào hắn một lúc. “Được rồi, xem như ngươi lợi hại. Đúng vậy, đồ là ta lấy, không liên quan đến Lan Đần. Ngươi thả huynh ấy đi, muốn thế nào tùy ngươi.” Triệu Tôn ra vẻ tùy ý chỉnh quần áo, lạnh lùng hỏi lại, “Đồ đâu?” “Thả huynh ấy, ta sẽ giao cho ngươi.” “Giao ra đây, ta sẽ thả hắn.” Hạ Sơ Thất cong môi, từ từ tới gần hắn, nghiến răng nghiến lợi, “Không thả người, ta bây giờ sẽ phế ngươi.” Triệu Tôn rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm: “Ngươi có phải con gái không thể? Mặt dày quá vậy.”

Lời nói hai người vô cùng kỳ lạ, tư thế ngồi cũng cứng đờ và kỳ quái. Mấy người khác nhận tình hình trong phòng, rồi liếc nhìn nhau, không rõ vì sao lúc này điện hạ lại có “nhã hứng” bàn điều kiện với nữ thích khách, trông cứ như bị sắc đẹp mê hoặc, không ra tay nổi. Phải biết là điện hạ xuất thân hoàng gia, từ nhỏ đến lớn mỹ nhân thế nào mà ngài chưa từng gặp, sao có thể bị nữ thích khách không xuất chúng này làm hớp hồn chứ?

“Đi ra ngoài!”

Khi bọn họ đang tò mò nhìn ngó, Triệu Tôn đột nhiên lạnh lùng hạ lệnh. “Điện hạ...” Nữ thích khách còn ở đây, ai dám lui ra ngoài, không để ý đến an nguy của điện hạ chắc?

“Lui đi!”

Triệu Tôn nhấn mạnh, giọng lạnh đến tận xương.

“Vâng...” Không ai dám ở lại, tất cả đều lui ra khỏi trạm Tây.

Đương nhiên bọn họ không biết, dựa vào sự nham hiểm và nhanh nhẹn của Hạ Sơ Thất, ngay lúc nàng rơi vào ngực Triệu Tôn, dù cơ thể bị kìm hãm, nhưng tay thì đã nhanh chóng nắm em trai nhỏ của hắn rồi. Còn Triệu Tôn, với tôn nghiêm của Vương gia, bị một cô nương uy h*p như thế thì đương nhiên không muốn bị cấp dưới nhìn thấy.

Nến trong phòng sáng quắc, chỉ còn lại hai người. Triệu Tôn hơi ngửa ra sau, cúi đầu nhìn xuống thắt lưng, rồi bình tĩnh hỏi nàng:

“Sờ đủ chưa? Bỏ ra được chưa?” Hạ Sơ Thất nhướng mày, đắc ý siết chặt tay hơn, lười biếng bật cười, “Vậy phải xem ngươi có thả người không đã?”

Triệu Tôn rũ mắt, nặng nề hừ một tiếng, “Ngươi trâu thật...”

Hạ Sơ Thất sững sờ, suýt thì cười phì, “Đừng khách sáo! Thật ra chỉ cần ngươi thả Lan Đần, ta không những sẽ không để người đoạn tử tuyệt tôn, mà còn sẽ không nói cho bất kỳ ai biết... Tấn Vương điện hạ thích mặc q*n l*t màu đỏ...”

Lời còn chưa nói xong thì phía sau ót chợt đau nhói, mắt nàng đen lại, nghiêng người ngã vào trong lòng

hắn.

“Thập Cửu gia quả nhiên rơi vào lưới tình thì chẳng còn khí khái như trước nữa.” Người tới thu lại cây cung, tiêu sái ngỗ ngược bước vào, vẻ mặt ma mị, khóe môi cong lên xảo trá, có vẻ như là một vương tôn công tử lăn lộn chốn trăng hoa.

Triệu Tôn liếc hắn một cái, “Ngứa da à?”

“Haiz, Thiên Lộc, cháu nghi trái tim thúc làm từ bằng quá. Thúc ôm cô nương xinh đẹp vậy mà sao không thấy nhiệt tình chút nào thế?”

Thiên Lộc là tên chữ của Triệu Tôn, người bình thường không dám gọi hắn như vậy.

Nhưng Nguyên Hữu thì lại khác.

Ngoài thân phận là Hữu tướng quân của Kim Vệ quân ra, hắn ta còn là con thứ ba do thể thiếp sinh ra của đương kim thái tử Triệu Chá, do nhân duyên nên vừa ra đời đã được cho làm con thừa tự của nguyên thần khai quốc Nguyễn Hồng Trù, thành Tiểu công gia thừa kế phủ Quốc công.

Con của thê thiếp hoàng thất được cho làm con thừa tự của thần tử, đúng là chỉ có trong triều đại này.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...