Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhặt được cây nhân sâm tinh – Chương 17

Nhặt được cây nhân sâm tinh

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, Tạ Minh hiếm khi chưa đi làm sớm, dưới mắt anh ta có quầng thâm, chắc là không ngủ ngon. Tôi ngái ngủ nhét đồ ăn sáng vào miệng, vô tình uống nhầm sữa của anh aya.

Anh ấy nhìn chằm chằm tôi, khiến tôi nổi da gà. Tôi lén đẩy ly sữa lại cho anh ấy, trả anh đó…

"Mặc Noãn Noãn, anh nói lại lần nữa, anh không có quan hệ gì với những người phụ nữ đó."

Tôi cúi đầu, buồn bã lắc đầu, không được không được… phải tìm lý do cãi nhau, nếu không tối nay Tạ Minh sẽ lại phiền phức.

Trà Sữa Tiên Sinh

Anh ta tức đến bật cười, cầm áo khoác rời đi. Một lát sau, chiếc xe đen lao đi như hổ, đây là… cũng giận rồi sao?

Tạ Minh làm việc không thích kéo dài, nhưng tôi không ngờ anh ấy lại quyết liệt như vậy.

Khi tôi tan làm trở về, biệt thự nhộn nhịp như vườn hoa, hơn chục người phụ nữ xinh đẹp cao ráo ngồi đều trong phòng khách.

Ừm… đi nhầm chỗ à?

Từ lúc tôi bước vào, ánh mắt họ như tia X quang quét qua tôi, hơn chục cặp mắt đầy nghi hoặc.

Miệng tôi há hốc, bối rối, mỹ nhân… toàn là mỹ nhân… Tạ Minh tìm hơn chục mỹ nhân.

Quản gia tiến tới ám chỉ tôi, "Tổng giám đốc Tạ nói, ngài ấy chỉ bao nuôi những người phụ nữ này."

Chỉ?!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

"Cô có gì không rõ thì hỏi họ, tổng giám đốc Tạ không thấy mình có lỗi gì…" Quản gia sợ tôi không hiểu, lặp lại lời gốc, "Tổng giám đốc Tạ không nghĩ mình sai."

"…"

Hơn chục mỹ nhân và tôi nhìn nhau, cuối cùng có người mở lời kể về quá trình quen biết Tạ Minh, cả quá trình như báo cáo công ty.

Nghe một lúc tôi buồn ngủ, trong lời kể của họ, Tạ Minh là một kim chủ bệnh tật sắp chết. Quy định là phải có mặt khi được gọi, sở thích cũng kỳ quặc, xem họ như bình hoa để nuôi dưỡng, không làm gì cả, thỉnh thoảng mới đưa đi dự tiệc công ty.

Tôi ngáp một cái, càng lúc càng buồn ngủ, mắt nặng trĩu không mở ra nổi.

Nói thật, từ lúc Hứa Kỷ Niên nói với tôi chuyện này, tôi không hề giận. Tôi yêu anh ấy, bất kể quá khứ đã xảy ra gì, tôi đều chấp nhận.

Khi Tạ Minh trở về, đã quá muộn rồi.

Tiếng nói bên tai ngày càng nhỏ, trước khi hoàn toàn ngủ thiếp đi, có người bế tôi lên. Trên người người đó mang mùi thơm của rừng sâu và mưa, bên ngoài dường như vẫn đang mưa.

Tôi vòng tay qua cổ anh ấy, lẩm bẩm một câu, "Anh từng thích những người phụ nữ quyến rũ xinh đẹp nhỉ."

Những người phụ nữ đó thoạt nhìn đều rất quyến rũ và tươi sáng.

"Chắc vậy." Tạ Minh đỡ lấy đầu tôi sắp rơi xuống, "Bây giờ anh chỉ thích em."

Tôi không trả lời, ngủ rất say.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhặt được cây nhân sâm tinh
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...