Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhận Tội Với Em – Chương 22

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sam¬my buồn ngủ đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy một màn này, ghen tức dâng lên đầy bụng, chỉ

chốc lát sau, trong đôi mắt màu xanh dương thoáng qua một tia sáng quỷ

dị, tiếp đó khóe môi gợi lên nụ cười tà khí, anh đi về phía Thiên Tầm,

không hề báo trước ôm lấy cô từ phía sau.

"Chào buổi sáng, bảo bối." hạ một nụ hôn lên mặt cô, hành động này, thiếu chút nữa khiến Đường Sĩ Thành tức điên.

Thiên Tầm cũng không ngờ Sam¬my lại đột nhiên làm thế, cô biết là do anh cố ý , vội phụ họa: "Em làm bữa sáng anh thích ăn nhất đấy." Gì vậy chứ!

Muốn diễn trò cũng không chịu báo trước một tiếng, hại cô thiếu chút nữa làm lộ chuyện rồi.

"Cám ơn, lúc ở trong phòng, anh đã ngưởi được mùi vị của hạnh phúc rồi."

Lời này phải nói là rất cao minh, không giống như mấy lời ngon tiếng ngọt

buồn nôn ngoài miệng, mà len vào tận trong tâm khảm, khiến người nghe

được cảm thấy lòng mình mềm lại, Thiên Tầm không thể không âm thầm bội

phục Sam¬my, thì ra người này là cao thủ tán tỉnh a!

Mới sáng

ngày thứ nhất, Đường Sĩ Thành liền thua một ván, anh bất mãn, nhưng đã

nói là cạnh tranh lành mạnh, nên vẫn phải giữ vững phong độ, cho dù

trong bụng tức sắp điên.

Anh đi lên trước, dịu dàng nói nhỏ: "Anh tới giúp em." Lúc nhận lấy bát đũa thì lòng bàn tay bao trùm lên, nhiệt độ ấm áp, làm nóng đôi tay mềm mại lạnh như băng của cô.

Nhiệt độ này truyền tới ngực cô, thật ấm áp.

Giống như trước kia, mỗi khi cô chuẩn bị thức ăn thì anh luôn tới giúp bưng

canh, chỉ sợ nồi quá nặng, mất thăng bằng khiến canh nóng vẩy ra ngoài,

phỏng đôi tay ngọc của cô.

Ở phương diện này, anh vô cùng săn sóc , đây cũng là ưu điểm lớn nhất của anh. Anh sẽ không chỉ ở bên cạnh làm khán giả, mà luôn gia nhập vào, cùng cô hưởng thụ niềm vui thú khi hai

người làm cùng việc nhà, lấy hành động chứng minh sủng ái đối với cô,

không giống như những người đàn ông chỉ biết nói bằng miệng.

Cảm

giác này giống như những cộng sự cùng chung tay làm việc, hai người ăn ý mười phần, tựa một cặp vợ chồng già, mà người ngoài hoàn toàn không có

cách tham gia. Môi Thiên Tầm không tự chủ được nâng lên một nụ cười, tuy rất nhạt, nhưng vẫn bị anh thấy.

Anh liếc sang Sam¬my, quả nhiên nhìn thấy biểu tình ghen ghét trên khuôn mặt kia, đôi mắt đen trừng

lên đầy khiêu khích, cái này gọi là ai thắng ai thua, còn chưa biết

được!

Một bữa sáng, giữa không gian này, nhìn như gió êm biển

lặng, nhưng kì thực những đợt sóng ngầm mãnh liệt đang cuồn cuộn dâng

lên. Khi hai người đàn ông đi làm, tiếp đó là thời gian thuộc về cá nhân Thiên Tầm.

Đem bát đũa cùng những món ăn còn thừa lại cất vào

phòng bếp, cô chuẩn bị bắt đầu làm việc nhà, nhưng người vốn nên ra cửa

rồi, lại đột nhiên quay về.

"Ah? Quên đồ sao?"

"Đúng."

Anh đi tới, không hề báo trước ôm hông của cô, hạ xuống một nụ hôn thật

sâu, anh đã quên nụ hôn gặp lại trong quá khứ mỗi ngày trước khi ra cửa, nên bây giờ muốn đòi lại.

Lửa nóng xâm nhập, thưởng thức cô một lúc lâu, cho đến khi hài lòng, mới bỏ qua cho cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào kia.

"Anh đi làm đây." Nói xong, liền mang theo gương mặt thỏa mãn, bước nhanh rời đi.

"Thật. . . . . . Gian trá. . . . . ." Thiên Tầm khẽ vuốt đôi môi bị anh hôn

sưng, nói thầm , khóe miệng lại nhấc lên một nụ cười thẹn thùng, tư vị

ngọt ngào còn ở trong miệng, đã sớm khuếch tán đến tận ngực.

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn đến ngày thứ ba, bỗng xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

An Mật Nhi có nhà nhưng không về. Thiên Tầm ở nhờ chỗ Sam¬my đến giờ vẫn

chưa đi, hấp dẫn sự tò mò của cô, thật khiến người ta khó lòng mà bỏ qua được.

Cô ngồi ở trên ghế sa lon, hai chân bắt chéo, tay giơ cao

tờ báo, tin tức trên đó, một chữ cô cũng không nhìn, tầm mắt rơi vào

cuộc tình tay ba đang diễn ra ngoài đời thực trước mặt.

Hai người đàn ông cùng theo đuổi một người phụ nữ sao?

Ồ không, loại tiết mục này không đáng xem, một chút hứng thú cô cũng không có.

Nội dung chân chính phải là, lòng của Đường Sĩ Thành ở trên người Thiên Tầm, mà lòng của Sammy, lai là đặt ở nơi Đường Sĩ Thành.

Sam¬my có hứng thú với đàn ông, điều bí mật này, chỉ có mình An Mật Nhi biết.

"Còn dư lại một quả chuối, ai muốn?" Thiên Tầm hỏi.

Đường Sĩ Thành nhanh chóng cướp đi, nhét ngay vào miệng.

"A! Anh quá gian trá rồi, để lại một chút cho tôi!" Sam¬my vịn lấy vai anh, một cánh tay vòng qua dưới nách, ôm chặt anh, khuôn mặt dính vào gò

má Đường Sĩ Thành, miệng nhếch lên muốn cắn nửa quả chuối còn lại ở

ngoài, tất cả nhìn như rất tự nhiên, ngoài mặt là tranh chuối, nhưng

trên thực tế là âm thầm ăn mấy miếng đậu hủ của Đường Sĩ Thành.

"Phốc. . . . . ." Một tiếng cười phát ra, là đến từ An Mật Nhi.

Người khác nghĩ rằng cô cười bọn họ giành ăn, nhưng chỉ có Sam¬my hiểu cô đang cười cái gì.

Anh liếc sang Mật Nhi, cảnh cáo, không cho phép cô tiết lộ bí mật của anh,

thật vất vả. . . . . . thật vất vả anh mới quên được đoạn tình cảm đau

thương đã qua kia, động lòng với một người đàn ông khác.

Thừa dịp không ai chú ý, đôi mắt màu xanh dương như bảo thạch sáng chói, lặng

lẽ truyền tình ý đến Đường Sĩ Thành, nếu như có thể mang anh lên giường, thì tốt biết bao nhiêu. . . . . .

Một cái tay, thần không biết quỷ không hay sờ lên m//ô//n//g Đường Sĩ Thành.

Đường Sĩ Thành đột nhiên cảm thấy một tia khác thường, quay đầu lại, Sam¬my đang ưu nhã uống trà, không có chỗ nào kì quái.

An Mật Nhi cố gắng khắc chế đến nội thương, đôi tay giơ cao cầm tờ báo run run , che kín nụ cười không phát ra tiếng nhưng trên mặt đã chảy đầy

nước mắt.

"Mật Nhi, cậu xem báo gì mà run vậy?" Thiên Tầm vừa gọt táo, vừa buồn bực hỏi.

Cách tờ báo, Mật Nhi hít sâu một hơi, miễn cưỡng dùng ngữ điệu bình tĩnh trả lời;"Có một tin tức quấy nhiễu tình dục, nhìn thấy khiến người ta ớn

lạnh. . . . . ."

Thiên Tầm bừng tỉnh, thì ra là như vậy, cô biết

bình sinh Mật Nhi ghét nhất là chuyện quấy nhiễu tình dục, nhớ trước

kia, lúc còn ở đại học, có một học trưởng ăn đậu hủ của Mật Nhi, bị cô

đánh đến ba ngày ba đêm không xuống được giường.

"Mình ghét nhất

là quấy nhiễu tình dục, muốn làm gì thì cứ quang minh chính đại, vụng

vụng trộm trộm thật đáng ghê tởm." Thiên Tầm liếc mắt nhìn bàn tay đang

đặt ở trên chân mình, đã nói rõ ràng như vậy, lại còn không biết đường

thu lại,cô liền đánh một cái thật mạnh lên đó .

"Rất đau đấy." Đường Sĩ Thành kháng nghị.

"Ah! Anh quấy nhiễu Thiên Tầm của tôi, ghê tởm!" Sam¬my đánh lén anh từ phía sau, lần này, cả người anh ta đè lên lưng Đường Sĩ Thành, không chịu

buông ra.

Bàn tay đang cầm tờ báo của An Mật Nhi cứng lại, nhìn

chằm chằm hai người đàn ông đang quấn lấy nhau, dùng âm lượng chỉ có

mình nghe được, lẩm bẩm bội phục.

"Quấy nhiễu tình dục có thể làm một cách quang minh chính đại, cũng không phải đơn giản."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhận Tội Với Em
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...