Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhàn Thê Đương Gia – Chương 97

Nhàn Thê Đương Gia

Tác giả: Tây Lâu Tiểu Nam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Hà Linh Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Trong ngự thư phòng, cảnh vật sặc sỡ, làm nổi bật hình bóng hai người.

“Nhạc Nhi, trên đường đi lần này còn có chuyện gì ngoài ý muốn không?” Hách Liên Vân Lam quay lưng về phía Nhạc Nhi, lật giở thứ gì đó trên bàn, vô tâm hỏi.

“Tất cả đều bình thường thưa bệ hạ.” Nhạc Nhi cúi đầu nói.

“Vậy sao?” Giọng Vân Lam có mang theo chút nghi ngờ, “Sao quả nhân lại nghe nói trên đường gặp sơn tặc hả?”

Đáy mắt Nhạc Nhi thoáng có chút âm u, nếu đã không tin nàng thì phái nàng ra ngoài làm gì?

Nhạc Nhi bộ dạng phục tùng, cúi người nói: “Chỉ là bọn đạo chích vớ vẩn, đã san bằng. Việc nhỏ như thế, Nhạc Nhi cho rằng không cần khiến cho bệ hạ thêm ưu phiền.”

“Ngươi cho rằng?” Giọng Vân Lam lại nâng ấy phần, “Ngươi còn có ‘việc nhỏ’ gì chưa bẩm báo với quả nhân hay không?”

“Không còn gì thưa bệ hạ.” Giọng nàng bình thản nhưng không che dấu được gợn sóng trong đáy mắt.

“Không có sao, hay nhỉ! Quả nhân không muốn vì một câu ‘ngươi cho rằng’ của ngươi mà hỏng chuyện.” Trong giọng nói của hắn mang theo sự uy nghiêm cùng tức giận.

“Vâng, thưa bệ hạ.” Giọng Nhạc Nhi hèn mọn đáp lại.

“Ngươi đi xuống đi!” Hắn phất phất tay áo, có chút không kiên nhẫn.

“Bệ hạ, còn An vương…” Nàng vội vàng lên tiếng, khác với thanh âm trầm tĩnh lúc trước. “Cầu bệ hạ ban thuốc.”

“Vân Băng là thân đệ của quả nhân, quả nhân tất nhiên sẽ không xử tệ với hắn!” Hắn miễn cưỡng nâng mắt lên, lườm Nhạc Nhi. “Chỉ cần thủ lĩnh ám vệ hoàng thất Nhạc Nhi ngươi ngoan ngoãn làm việc cho quả nhân thì giải dược kia sẽ từ từ cho hắn.”

Nhạc Nhi nghẹn lời, cúi đầu không nói gì thêm nữa.

“Làm sao vậy? Không hài lòng với an bài của quả nhân?” Trong giọng hàm chứa ý tứ uy hiếp.

“Không có, bệ hạ quá lo lắng rồi. Tạ ơn bệ hạ! Nhạc Nhi tất nhiên là nghe theo bệ hạ điều khiển.” Giọng nói vững vàng, móng tay lại cắm vào trong lòng bàn tay đến bật máu, “Nhạc Nhi xin cáo lui!”

Cúi theo bóng người dần dần lui xuống.

Vân Lam quay đầu lại nhìn theo bóng lưng của Nhạc Nhi, nheo đôi mắt phượng lại. Muốn chạy khỏi khống chế của hắn sao? Thật là ngây thơ!

…….

Ngự hoa viên, Tam Huệ cùng Thất Nhàn ngồi đối diện trong đình, thưởng hồ ngắm cảnh.

Thất Nhàn cầm vài miếng vải trong đĩa lên, thích thú nhấm nháp.

Vân Lam xét trên nhiều phương diện đúng là không phải kẻ tốt đẹp gì, nhưng đối với Tam Huệ thực ra cũng không có chỗ nào để chê trách. Vào mùa này mà chỉ vì một câu nói của Tam Huệ liền vơ vét đủ các loại hoa quả trái mùa đến, rất có cảm giác giống Đường Huyền Tông năm đó “Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu”*. (* Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu/ Vô nhân tri thị lệ chi lai – Đỗ Mục. Hai câu thơ miêu tả việc Đường Huyền Tông sai người cưỡi ngựa suốt vạn dặm để mang quả vài về cho Dương quý phi. Nàng mong ngóng vải tiến cống từng ngày, nhìn bụi tung bay dưới chân kị sĩ mà cười.)

“Tiểu Thất trở về Vân thành, chỉ sợ không biết kinh đô này đã xảy ra khó khăn trắc trở gì.” Khuôn mặt Tam Huệ buồn bã.

“Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì xảy ra mà khiến tỷ tỷ tốt của ta phải phiền lòng như thế?” Thất Nhàn khẽ cười một tiếng, lưu manh duỗi ra ngón trỏ, nâng cằm Tam Huệ. “Lại đây, tiểu mỹ nhân, cười cho gia một cái, khuôn mặt u sầu như vậy thì gia không trả tiền nha.”

Tam Huệ “Phì” một tiếng bị Thất Nhàn chọc cười. Một tay đẩy móng vuốt của Thất Nhàn ra, sẵng giọng: “Đều làm mẹ rồi, còn không đứng đắn như vậy, làm sao làm gương cho hài tử được?”

Thất Nhàn cũng cười, làm gương? Con của mình phải đi theo hai lão già kia, còn không biết bị nuôi thành cái dạng gì rồi!

Tam Huệ vân vê một miếng vải ngọt, một ngón tay chỉ về phía Thất Nhàn: “Đưa cái miệng nhỏ ra đây, để xem có nói được nữa không.”

Thất Nhàn ăn miếng vải : “Tiểu Thất nói lời hay lẽ phải mà.” Mặc dù việc lần này cần rất nhiêu công phu, cũng mất nhiều thời gian, nhưng đến cuối cùng chắc chắn có kết quả tốt. “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”

“Nhị nương cùng Lục đệ tới kinh đô.” Tam Huệ lại nhíu mày, “Bệ hạ hình như đối xử với bọn hắn rất ân cần. Không chỉ ban thưởng phủ đệ, còn thường xuyên đến thăm hỏi.” nàng ngừng lại một chút, lại nói: “Vốn thái độ của bệ hạ với Ngũ Nhiêu đã khiến ta rất buồn bực, nói tốt thì rất hời hợt. Nếu nói không tốt thì rõ ràng đồ dùng các thứ lại không khác gì hoàng hậu…Tiểu Thất, muội là người thông minh, muội nói cho ta biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Thất Nhàn liên tục ăn vải. Chuyện gì xảy ra ư? Thật đúng là không nên nói cùng vị tỷ tỷ này.

Hách Liên Tâm Nhụy vẫn chưa công khai thân phận, Vân Lam cho bọn hắn chỗ tốt như vậy đại khái là để trấn an đi.

Cơ lão gia hẳn là đã liên lạc với quan to trong kinh thành theo phân phó của mình, vụng trộm loan truyền thân phận của Hách Liên Tâm Nhụy.

Cho nên Hách Liên Vân Lam mới không thể ngang nhiên đoạt hổ phù đi được.

Đây rõ ràng là chính sách lung lạc bọn hắn đây.

Nàng bốc miếng vải lên, tiếp tục ăn. Chỉ có chừng này đã thỏa mãn được ham muốn của mấy người bọn Hách Liên Tâm Nhụy sao? Cái này vô cùng đáng nghi!

Vân Lam cùng Lục Phúc nói cho cùng cũng là anh em ruột đi. Cái vở kịch huynh đệ tranh chấp này, nên mở to mắt ra mà xem cho kĩ, rất đặc sắc.

“Tiểu Thất…” Tam Huệ đang muốn nói gì đó, thì nghe cách đó không xa có một hồi tiếng tiêu du dương bi ai xuyên qua tầng tầng cỏ cây truyền đến.

Thất Nhàn nhướng mày, nàng nhận ra tiếng tiêu này. Lúc mới vào hoàng cung đã nghe qua một lần – hẳn là con ma ốm bệnh liên tục đã lâu không gặp, An vương Hách Liên Vân Băng.

“An vương này…lại ra rừng đào thổi tiêu rồi…” Tam Huệ ngẩng đầu nhìn rừng đào cách đó không xa, thở dài, “Vị An vương này cũng là kẻ si tình…”

Si tình? Thất Nhàn lại nhướng mày, cái con ma ốm liên tục này cũng có ẩn tình sao? Khó trách trong tiếng tiêu của hắn luôn có nét sầu bi không xóa được.

“Nghe nói trước đây cơ thể An vương cũng cực kì tốt, văn tài vũ lược có thể so với đại ca, còn cao hơn cả Ninh vương. Chỉ là một lần bi tình, khiến hắn trở thành bộ dạng này.” (HL: Có mà bị ông chồng nhà chị hạ độc thì có!)

Thất tình sao? Chỉ có thất tình mà có thể biến một thanh niên khỏe mạnh thành con ma ốm bệnh tật liên miên sao? Khóe miệng Thất Nhàn cong lên một nụ cười trào phúng. Nàng cầm miếng bánh ngọt lên, tiếp tục nghe chuyện.

“Rừng đào đó là nơi An vương cùng nàng kia lần đầu gặp gỡ. Mọi người đều nói ngày đó hoa đào nở rộ vô cùng rực rỡ. An vương thiếu niên trẻ tuổi, cực kì hăng hái, đi qua rừng đào, gặp được một cô gái đang múa kiếm trong biển hoa, thân ảnh như tiên nữ chói lọi giữa những cánh hoa phấn hồng. An vương thoáng cái liền ngây dại.”

Mối tình đầu của thiếu niên thiếu nữ, nhất kiến chung tình. Thất Nhàn hé miệng cười, chống hai má, tiếp tục chờ nghe diễn biến phía sau.

“An vương tiến tới, muốn hỏi họ tên của nàng kia, gia đình ở đâu. Cô gái giật mình kêu lên một tiếng rồi chạy đi. Nữ tử xuất hiện trong hoàng cung, sao có thể là con gái nhà bình thường. Nếu không phải là phi tần công chúa thì cũng là nữ tỳ trong cung. An vương liều mạng tìm kiếm trong đám người trong cung, nhưng tìm mãi không ra.”

Tìm không ra à? Chẳng lẽ thật sự là tiên giáng trần hay sao? Thất Nhàn bắt đầu có hứng thú với chuyện này.

“An vương liền mỗi ngày canh giữ ở rừng đào, chờ nàng kia xuất hiện. Có một ngày rốt cuộc hắn cũng chờ được. Hắn sợ lại dọa cho nữ hài tử chạy mất nên dù trong lòng mừng rỡ nhưng vẫn cẩn thận từng li từng tí tiếp cận nàng.”

A? Sau đó thì sao? Thất Nhàn đổi tay chống đầu.

“Ngày ngày ở rừng đào hẹn gặp nhau, ý niệm cuối cùng có thể thổ lộ, An vương thổi tiêu, cô gái múa kiếm, tạo thành một cảnh tượng đẹp đẽ. Trời xanh không phụ lòng người, cuối cùng nàng cũng chấp nhận tình ý của An vương. An vương cầu hôn với nàng, nàng cũng đáp ứng. Thế nhưng…”

Lại là mấy từ quen thuộc, tiệc vui chóng tàn. Thất Nhàn nghe cũng không khỏi muốn thở dài.

“Ngay hôm sau khi nàng đã chấp nhận lập gia đình, nàng lại giống như lúc xuất hiện, biến mất không còn dấu vết…Thân thể An vương cũng là từ đó trở đi mà ngày càng sa sút. Tất cả mọi người đều nói là An vương tương tư thành bệnh.”

Hả? Cứ thế là xong rồi?

Thất Nhàn trêu chọc mở miệng: “Tam tỷ, sao ngươi nói cứ như là tận mắt thấy thế?”

Tam Huệ thủng thẳng đáp: “Đây là chuyện lưu truyền nổi tiếng trong cả hậu cung. Khi tỷ vủa tiến cung đã nghe cung nhân nói thế rồi. Thật là câu chuyện làm cho người ta khổ sở, đau lòng.”

Đau lòng? Cái câu chuyện quỷ dị lộ sơ hở khắp nơi thế này có mà khiến người ta sinh nghi thì có!

Thí dụ như, “Nữ tử đó tên gọi là gì?” Thất Nhàn hỏi. Trong suốt câu chuyện, bên nữ toàn bị dùng từ ‘nàng kia’ để gọi, cuối cùng cũng không nhắc đến tên tuổi thân phận của nàng. Cái này không làm cho người ta thắc mắc sao?

Tam Huệ nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Chuyện này cũng chưa từng nghe qua.”

Còn nữa, tương tư thành bệnh? Nàng thà tin rằng An vương bị ai đó hạ độc, mới đột nhiên chuyển biến như vậy còn hơn. Nếu vậy thì còn có sức thuyết phục một chút.

Tiếng tiêu vang lên không ngừng, tràn ngập niềm thương nhớ.

Thất Nhàn rốt cuộc hiểu ra, đến đây tưởng niệm hóa ra là vị nữ nhân thần bí kia.

Có thể tùy ý đi đi lại lại trong cung, lại không phải một trong ba nghìn hậu cung giai lệ, không phải công chúa, quý nhân; cũng không phải nô tài, thị nữ. Mắt Thất Nhàn đột nhiên lóe lên, vẫn còn có một loại người khác nha?

Đột nhiên tiếng tiêu ngừng gấp, một âm phá ra, như là có người bóp ở yết hầu, không buông.

“Vương gia, vương gia, ngài không sao chứ?”

“Nhanh! Mau gọi thái y!”

“Vương gia…”

Trong rừng đào lập tức ồn ảo hẳn lên.

Tam Huệ đứng lên, mang theo một thân xiêm y hoàng kim: “An vương lại phát bệnh rồi…Bảo hắn cố gắng bồi dưỡng, hắn lại không nghe, lúc nào cũng thổi tiêu trong rừng đào kia, nói rằng có một ngày nàng kia sẽ xuất hiện.”

Ồ? Quả thật là một kẻ si tình đây!

“Vương phi,” Thình lình nghe một giọng nữ kêu to, Thất Nhàn đưa mắt lên, chỉ thấy Nhạc Nhi chạy về phía rừng đào. Trên mặt tuy là vẻ bình thản nhưng cặp mắt đỏ hoe sao có thể giấu được Thất Nhàn.

Thất Nhàn mỉm cười. Nhạc Nhi, rừng đào, An vương. Ha ha, thú vị đây.

“Nhạc nhi có việc gì vậy?” Thất Nhàn tiếp tục cười nhạt, tựa như đột nhiên nhớ tới cái gì, đứng lên, “Nhạc Nhi, An vương bên kia như là bị bệnh, chúng ta cùng đi xem đi.”

Sắc mặt Nhạc Nhi hơi biến, mất tự nhiên trốn tránh: “Vương phi, An vương bên kia đã có thái y chữa trị chu đáo rồi, Chúng ta nên đi chuẩn bị cho Bách Hoa thịnh yến vào tháng sau đi.”

Bách Hoa thịnh yến? Là cái gì? Nhạc Nhi mà không nói thì đúng là nàng quên mất. Hoàng gia này thật đúng là rỗi việc! Cái gọi là Bách Hoa thịnh yến chẳng qua là dịp tụ họp của mấy vị quý phu nhân, mỗi tháng lại do một nhà tổ chức. (TNN: cái này gọi là ăn no rửng mỡ @@)

Nói dễ nghe thì là để các vị quý nhân nâng cao cảm tình. Nói khó nghe thì là do mấy mụ đàn bà lắm thời gian, rỗi việc nên bày ra cái hoạt động này để giết thời gian, đi đi lại lại vài lần, so đo vẻ xa hoa mà thôi.

Cái vụ này tháng sau lại đến phiên vị Dực vương phi Thất Nhàn này rồi.

Nàng làm sao biết được Bách Hoa thịnh yến thì phải chuẩn bị cái gì? Thế nên Vân Lam liền ‘hào phóng’ mà đem Nhạc Nhi cho nàng mượn. Bên ngoài là nói giúp Thất nhàn chuẩn bị, ai biết đâu được là Vân Lam còn có chủ ý gì?

Thất Nhàn chép miệng, tùy ý vung tay : “Ngươi cũng nói là hơn tháng sau mới tới. Mấy chuyện đó không gấp. hay là chúng ta đi xem An vương đi, biểu thị tình thân ruột thịt một chút.” Nàng lại tạm ngừng, ngẩng đầu nhìn về phía cách đó không xa, “An vương hình như bị bệnh rất nặng đây…” Tất cả là nói cho người nào đó nghe, nàng không tin nàng ta không có phản ứng!

“Không được!” Quả nhiên, giọng Nhạc Nhi lập tức lớn lên, bắt đầu xao động, vội vàng.

“A? Nha đầu kia làm sao vậy?” Tam Huệ hơi thắc mắc.

Nhạc Nhi tranh thủ thời gian cụp mắt xuống, bình ổn cảm xúc: “Vương phi, chúng ta xuất cung đi.” Giọng nàng mang theo chút cầu khẩn. Sao nàng có thể gặp lại Vân Băng? Nàng sợ, nếu nhìn được gương mặt ấy, chuyện kia sẽ trở thành không thể cứu vãn.

Thất Nhàn tinh tế nhìn nàng một lúc rồi quay sang phía Tam Huệ: “Tam tỷ, nha đầu kia nhà muội còn tích cực hơn cả muội nữa. Chắc là sợ muội làm mất hết thể diện trong đợt Bách Hoa thịnh yến sắp tới đây mà. Chúng ta xuất cung trước đây. Hôm khác muội lại tới thăm tỷ.”

“Thế cũng được. Lần sau thịnh yến, bệ hạ cũng muốn đi cùng đấy. Muội cứ chuẩn bị cẩn thận.” Tam Huệ nói, có chút sầu lo.

Nàng thật lo lắng, bệ hạ cũng không hay đến mấy loại yến hội này, những thứ này từ trước đến nay đều là do hoàng hậu sắp xếp. Bệ hạ lần này đích thân đến, nói là Dực vương không ở đây, nên hắn đến hỗ trợ thanh thế cho Dực vương phi. Nếu thật như thế thì quá tốt. Nhưng sao nàng lại có dự cảm xấu…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhàn Thê Đương Gia
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...