Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhàn Thê Đương Gia – Chương 2

Nhàn Thê Đương Gia

Tác giả: Tây Lâu Tiểu Nam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Cơ Nô tỉnh lại, nhất thời bị dọa, chẳng lẽ nàng cư nhiên không chết, cư nhiên từ trong tay thủ hạ của Bạch Vực có danh xưng “Khoái thương đương gia” đào thoát?

Ngẫm lại làm sao có khả năng, danh hiệu kia của Bạch Vực cũng không phải là vớ vẩn. Thực lực của hắn người khác không biết, nhưng nàng biết rất rành mạch. Từ nhỏ đã cùng Bạch Vực luyện tập cùng nhau, cho dù tinh anh của Bạch gia như nàng, kỹ thuật bắn súng cũng không dám nói có thể so sánh được với kỹ thuật bắn súng tấn công của Bạch Vực. Ở trong giới chuyên gia dùng súng nếu Bạch Vực đứng thứ hai, chỉ sợ không ai dám nói mình thứ nhất.

Bị người như vậy bắn chết, huống hồ lại ngay sát bên cạnh như thế, làm sao có thể còn sống?

Cơ Nô không khỏi nở nụ cười khổ, nghĩ lại nàng một lòng vì Bạch Vực vì Bạch gia vì Bạch Ảnh, kết quả là cũng rơi vào kết cục bị thủ trưởng sát hại như vậy.

Nàng hiện tại rốt cục hiểu được ý tứ câu kia của Huyết Vô Y “Ngươi thật nghĩ đến lúc này ngươi là người thắng sao”. Kết quả, nàng mới là kẻ thất bại nhất.

Ngẫm lại cũng thật buồn cười,“Bạch Ảnh” cùng “Huyết ưng” nhiều năm qua như vậy chỉ làm địch không làm bằng hữu, lần đầu tiên hợp tác cư lại là để sát hại sát nàng.

Nàng hoàn toàn không biết ở trước mặt nàng, Bạch Vực trông có vẻ như ăn chơi trác táng thế nhưng lại có tâm cơ như thế, nhân lúc nàng không biết nhưng lại cùng “Huyết ưng” âm thầm kết nối quan hệ.

Vì sao Bạch Vực đến mức làm như vậy? Vì giết nàng lại cần nhiều quanh co như vậy. Không chỉ có hao binh tổn tướng, còn tổn hại đến tôn nghiêm“Bạch Ảnh”.

Công cao chấn chủ? Chuyện đó cũng không phải do nàng nguyện ý. Nếu không phải do Bạch Vực hắn quăng cái cục diện rối rắm kia cho nàng, mà nàng lại muốn báo đáp ân của lão đương gia Bạch gia, cho dù Bạch Vực quỳ xuống cầu nàng, nàng cũng không đi quản đám thối rữa rắc rối đó.

Hắn nghĩ Bạch gia hắn là cái mỏ vàng lớn sao, người nào cũng muốn dính sao? Mấy năm nay nếu không phải nàng chống đỡ Bạch gia cùng Bạch Ảnh, gia đình hắc đạo lâu đời này đã sớm hóa thành không khí làm đồ ăn cho hoa cúc vàng.

Thiết! Cơ Nô phun ra một ngụm thối. May mắn là nàng có phòng ngừa, trước kia từ rất sớm cũng đã bố trí tốt lắm. Nàng cũng không phải ngu ngốc. Bạch Vực nhỏ mọn về điểm này tự nhiên nàng biết. Nàng loáng thoáng hiểu được, một ngày nào đó Bạch Vực sẽ đối phó nàng. Nàng không có việc gì, như vậy Bạch gia cùng “Bạch Ảnh” đều không việc gì, còn có thể càng thêm phát triển không ngừng. Nhưng chỉ cần Bạch Vực ra tay đối với nàng, nàng tuyệt đối không để hắn sống khá giả.

Ân nghĩa của Bạch lão đương gia, nàng làm trâu làm ngựa vì Bạch gia nhiều năm như vậy chắc là đủ đi.

Người không phạm nàng, mọi người đều có thể sống khá giả; Nếu phạm nàng, tất nhiên nàng sẽ làm cho hắn long trời lỡ đất. Nếu Bạch Vực muốn tánh mạng nàng, nàng tự nhiên sẽ không thủ hạ lưu tình đối với hắn.

Đang suy nghĩ, đột nhiên nàng cảm thấy bốn phía xung quanh có chút quỷ dị. Đúng! Chính là quỷ dị! Trên đỉnh đầu chính là sa trướng màu phấn hồng, đúng vậy đi, nhưng lại có bốn cây trụ cột là gậy trúc chống đỡ. Cơ Nô không khỏi đen mặt, gu thẩm mỹ của chủ nhân nhà này thật sự là rất quái dị . Bây giờ công nghệ cao phát triển như thế, cư nhiên có người dùng đồ cổ như vậy để trang trí. Thật sự là gu thẩm mỹ độc đáo.

Tuy rằng không biết chủ nhân giường này là ai, nhưng hiển nhiên là người đã cứu nàng. Nếu đã cứu nàng, vậy thì gu thẩm mỹ của người này có như thế nào nàng cũng sẽ không đánh giá làm gì. Để lời lại để tích đức thôi. Huống hồ nàng cũng không phải thích xen vào chuyện của người khác.

Lúc này, chỉ nghe bên tai truyền đến một tiếng nức nở thật thấp: “Tiểu thư, ngài cũng không thể cứ như vậy mà đi nha. Ngài tâm địa Bồ Tát, ông trời sao không thướng xót chứ?”

Cơ Nô lại đen mặt một trận. Tiểu thư? Là kêu nàng sao? Xưng hô này…… Chắc là có nghĩa khác đi? Huống hồ, tâm địa Bồ Tát? Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm như vậy nàng nghe thấy chuyện buồn cười nhất. Cư nhiên có người gọi “Linh lung quản gia” Cơ Nô của giới hắc đạo là tâm địa Bồ Tát? Cái này mà để cho người khác nghe được, còn không cười đến rụng răng. Nàng nhất định phải cúng bái người này thật tốt, gu thẩm mỹ quả nhiên là kỳ lạ.

Nàng dùng sức xoay cổ, nhưng lại phát hiện cả người đều bị thương. Đại khái là sau khi bị hỗn đản Bạch Vực kia bắn chết lưu lại di chứng đi. Cơ Nô nghĩ như vậy.

Đảo mắt nhìn lên, cũng lại làm cho nàng bị dọa mạnh mẽ. Người nọ giả dạng kiểu gì? Toàn thân xanh biếc quần lụa mỏng, bên hông dùng tơ cài thành một cái nơ. Trên đầu búi hai búi tóc giống hai cái bánh bao, không khỏi làm Cơ Nô nhớ tới Tiểu Long Nhân. Lại nhìn trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, đang khóc như mưa, mũi mắt miệng đều chen chúc thành một đống, ngũ quan còn chưa có nẩy nở, rõ ràng một cái tiểu hài tử mười ba mười bốn tuổi, nhưng lại phát dục kém như thế.

“Cái kia……” Cơ Nô vừa mở miệng, liền bị đánh gãy.

Nữ hài tử mặc y phục xanh biếc vui sướng nhìn Cơ Nô:“Tiểu thư, ngài rốt cục tỉnh rồi, thật sự là quá tốt. Tiểu thư, ngài không biết, ngài đã ngủ ba ngày ba đêm , thật làm hù chết Hỉ Nhi. Tam tiểu thư đến xem ngài rất nhiều lần, mỗi lần đến đều nói rất nhiều cùng tiểu thư. Nhưng tiểu thư cũng không tỉnh, tam tiểu thư rất là lo lắng.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn còn chứa đầy nước mắt nhưng lại lộ ra nụ cười, làm cho khuôn mặt chỉnh tề có vẻ vặn vẹo cực kỳ quái dị.

Cơ Nô bị tiểu nha đầu này nói oanh tạc một phen không đầu không đuôi, ù ù cạc cạc. Cái gì mà ngủ ba ngày ba đêm? Nàng là tiểu thư? Vậy tam tiểu thư kia lại là người nào? Tiển thư bọn họ vẫn là số hiệu sắp xếp? Nghĩ vậy, Cơ Nô lại đen mặt một trận. Số hiệu để xắp xếp các tiểu thư, ngay cả tên đều không có — có thể thấy cấp bậc đủ thấp. Đang muốn mở miệng hỏi: “Cái kia……”

Tiểu nha đầu gấp gáp lại là đánh gãy nàng: “Tiểu thư, ngươi không biết, mắt Nhị di nương có đủ ý xấu, đã tới một lần, trong lời nói lại lộ ra một chút muốn trù chết tiểu thư. Hỉ Nhi thực sợ hãi, sợ hãi tiểu thư thật sự ngủ luôn không tỉnh. May mắn, khi đó Tam tiểu thư lại đây. Bằng không, Hỉ Nhi cũng không biết phải làm sao bây giờ. Tiểu thư, nếu ngài bỏ lại Hỉ Nhi, thì Hỉ Nhi không biết nên làm cái gì bây giờ? May mà ông trời nghe được Hỉ Nhi cầu nguyện, làm cho tiểu thư tỉnh lại. Tiểu thư, về sau ngài cũng không thể dọa Hỉ Nhi như vậy.” Thần sắc một nửa là kinh hỉ, một nửa là sợ hãi, một nửa là vội vàng.

Tiểu nha đầu không hít thở giống như phun hạt châu của bàn tính giải thích một đoạn dài, không có dấu chấm câu nào, tất cả đều phun đến mặt Cơ Nô.

Cơ Nô lăng lăng mở miệng:“Cái kia……”

Đáng tiếc, lần thứ ba lời của nàng bị người ta cắt đứt:“Không được, ta phải chạy nhanh đem tin tức này nói cho tam tiểu thư. Miễn cho nàng lo lắng.” Nói xong, liền đứng dậy muốn đi ra ngoài.

Đi được vài bước, nàng dường như nhớ tới cái gì, lại vòng trở về. Nàng chớp cặp mắt to đầy lệ quang trong suốt, tha thiết nhìn Cơ Nô: “Đúng rồi, tiểu thư, ngài vừa nãy muốn nói cái gì sao?”

Cơ Nô vã mồ hôi, nha đầu này thật sự là quá hậu đậu đi, thần kinh trung ương hậu tri hậu giác cũng thật lợi hại . Nàng ấp úng mở miệng:“Cái kia, nước…”

Thật thành công, lời nói Cơ Nô không hề nghi ngờ lại một lần bị đánh gãy:“Tiểu thư, ngài là muốn uống nước sao? Người xem trí nhớ của ta này, như thế nào lại quên đại phu dặn dò đợi tiểu thư tỉnh liền cho tiểu thư uống nước đâu?”

Nói xong, tiểu nha đầu vội vàng chạy đến bàn bên cạnh ngã chén nước lại chạy trở về, không hề nâng dậy Cơ Nô, chuẩn bị bón nước cho nàng.

Cơ Nô không hề chớp mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Hỉ Nhi. Nhưng thật ra Hỉ Nhi bị Cơ Nô như vậy dọa sợ: “Tiểu thư, ngươi……” Nhất thời nhưng nói không ra lời.

Cơ Nô rốt cục càng thêm khẳng định thói đời thay đổi, ngươi nhu hắn liền cương, ngươi cương hắn liền nhu. Ngay cả đối với một cái tiểu nha đầu đều cùng một đạo lý như vậy. Nàng vừa mới mang một bộ dáng nhu nhược, tiểu nha đầu ngay cả câu cũng không cho nàng nói hoàn chỉnh xong. Hiện tại, nàng chỉ là trừng mắt, tiểu nha đầu liền không lên tiếng.

Xem tiểu nha đầu dáng điệu ủy khuất, nghĩ lại nàng đối với mình thiệt tình quan tâm lo lắng, nên Cơ Nô cũng không cần không biết xấu hổ lại dọa tiểu cô nương nhà người ta. Nàng thông thông cổ họng, ôn hòa vô hại hỏi:“Ta nói Hỉ Nhi a, ngươi nói nhiều như vậy, không khát sao?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhàn Thê Đương Gia
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...