Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhàn Thê Đương Gia – Chương 123

Nhàn Thê Đương Gia

Tác giả: Tây Lâu Tiểu Nam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Hà Linh Beta: Tiểu Ngọc Nhi

“Sau vụ này thì làm sao bây giờ?” Trong ánh nến lấp lánh của Lưu Vân điện, ba người đám Vân Lẫm cúi đầu nói nhỏ.

“Ra khỏi chỗ này sớm chút nào hay chút đấy.” Phượng Lai nhăn mày, “Thái tử tỉnh lại, mọi người chắc tập trung ở một nơi. Thủ vệ trong cung hẳng qua sẽ không nghiêm cẩn như mấy ngày trước, đúng là cơ hội cho chúng ta.”

“Ta sợ lão hoàng đế kia không chịu nghe. Nghe hắn nói hôm nay thì có vẻ như phải đợi Bắc Đường Tẫn tỉnh lại thì mới cho chúng ta đi.” Cố Thanh Ảnh cũng sầu lo hết mực.

“Trước đừng nói đến thái tử gia kia sẽ sinh sự thế nào. Chỉ có trận ‘kinh thiên động địa’ hôm nay thôi, Hoàng đế Bắc Hãn có khi sẽ trở mặt không cho người đi, cũng sẽ là một tai họa khác.” Phượng Lai ngẩng đầu tức giận nhìn Vân Lẫm một cái. Cả cái nhà này đầu óc đều khác người, lại ra cái ý tưởng tréo nghoe như vậy. mặc dù đúng là mất hết mặt mũi Bắc Hãn thái tử nhưng hậu quả cũng hết sức khó lường.

“Nơi này cũng không phải đại bàn của chúng ta, bên ngoài lại không có viện binh tiếp ứng, còn mang theo một đứa trẻ. Muốn ra ngoài dột ngột cũng khó.” Cố Thanh Ảnh than thở. “Làm sao bây giờ?” Hắn ngẩng đầu hỏi Vân Lẫm.

“Vậy thì giương đông kích tây.” Một giọng nữ trầm trầm truyền đến, bóng trắng chợt lóe, nhanh chóng vào cửa, khé khép cửa lại.

Vân Lẫm nhìn về phía thân ảnh rốt cuộc hồi phục sức sống kia, trong mắt tràn đầy tán thường: “Đúng! Để cho nội cung của hắn bốc hỏa đi!”

Đốt nội cung? Cố Thanh Ảnh vỗ trán, Bắc Hãn Vương quả thật không nên dây vào người nhà này a!

Ánh mắt Phượng Lai tối lại, nhìn thẳng hết Vân Lẫm rồi chuyển sang Thất Nhàn.

“Đi lấy nước đi! Đi lấy thêm nước đi! Mau tới cứu người nhanh!” Giữa bóng đêm yên lặng đột nhiên có tiếng người lanh lảnh kêu, thức tỉnh cả vương cung đang ngủ say.

Như thể hưởng ứng tiếng hô này, bốn góc vương cung lóe lên ánh lửa hừng hực, nhanh chóng chiếu sáng của một góc trời.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Cung nhân chưa kịp mặc áo quần chỉnh tể đã chạy ra ngoài, thấy rõ tình thế thì lộ ra vẻ kinh hãi: “Có ai không? Cứu hỏa a!”

Mọi người nắm thùng nước lên, liền đi tới hiện trường hỏa hoạn.

Trong cung, trong nháy mắt liền thấy bóng người thất thố rối ren khăp nơi.

Trong lúc tới tới lui lui chạy đi chạy lại, mọi người bỏ qua mấy bóng người đi tới cửa thành.

“Khụ khụ, sao vậy?” Bắc Đường Tẫn từ từ mở mắt, sao lại ầm ỹ như vậy?

“Bẩm điện hạ” Cao Hùng hầu hạ một bên tiến tới, “Người trong cung lấy nước, bên ngoài đều đang bận cứu hỏa.”

“Đi lấy nước?” Bắc Đường Tẫn ho sù sụ, trong lòng có cảm giác không ổn, “Lửa cháy ở cung nào vậy?”

“Khắp nơi, có chỗ của Yến phi nương nương, Yến Hồi Cung…”

Bắc Đường Tẫn thầm kêu hỏng rồi, sao lại có chuyện nơi nơi đều lấy nước? Hẳn là có người muốn thừa dịp loạn lạc mà tranh thủ. Hắn lập tức ngắt lời Cao Hùng, thét lên: “Mau! Nhanh ra cửa thành! Quyết không để bất cứ ai chạy thoát!”

Cao Hùng sửng sốt, dạ một tiếng. Phán đoán của thái tử chắc chắn không thể sai!

“Đứng lại! Là người nào?” Cung vệ trên cửa thành nhìn một nhóm người đi tới – ba người đạo sĩ nửa mùa, đi sau là một tiểu thái giám mập mạp, mang theo một cái sọt to.

“Quan gia, ta là thầy thuốc từ trên Thiên Sơn tới để giái độc cho thái tử điện hạ.” Cố Thanh Ảnh hắng giọng đáp.

“Nguyên lai là ba vị coa nhân!” Thiên Sơn cao nhân giải cứu thái tử là chuyên ai trong cung chẳng biết, “Đêm khuya cao nhân tới đây không biết để làm gì?” Thị vệ lập tức trở nên cung kính.

“Để giải nốt độc dư thừa trên người Thái tử, bọn ta cần về Thiên Sơn hái chút dược thảo để chuẩn bị.”

“Hải thuốc?” Thị vệ trong cung bực mình, “Trong cung có nhiều thuốc quý như vậy mà không dùng được sao?”

“Có chút dược thảo chỉ có thể tìm được ở Thiên Sơn. Bệ hạ bảo ba sư huynh đệ chúng ta đi sớm về sớm, chẳng lẽ quan gia nghi ngờ ba người chúng ta?”

“Tất nhiên không phải vậy.” Thị vệ vội khoát tay, ba người trước mặt vị trị lành thái tử mà thành tâm phúc của bệ hạ, sao bọn hắn dám hoài nghi, “Chẳng qua là trách nhiệm của bọn ta ở đây. Kính mời cao nhân đưa ra thủ dụ của bệ hạ.”

“Gì cơ? Bệ hạ chỉ nói chuyện gấp phải tiến hành, khẩu dụ là được. Cung điện mấy vị nương nương phải lấy nước, mấy vị nương nương bị kinh sợ, bệ hạ phải đi trấn an. Làm sao, còn cần thủ dụ sao?” Cố Thanh Ảnh ra vẻ nghi ngờ, “Nếu không quan gia, ngươi đi tìm bệ hạ đồi thủ dụ, sư huynh đệ chúng ta chờ ở chỗ này, đến lúc đó chúng ta cúng kịp ra ngoài, cũng không trở thành trì hoãn thời gian chữa bệnh của bệ hạ.”

“Cái này…”Cung vệ so đo trong bụng, ba người trước mặt cũng không cần phải lừa mình, sợ là mình đi hỏi bệ hạ còn bị trách phạt.

Hắn ngẩng đầu nhìn ánh lửa thiêu cháy cung điện sáng như ban ngày, hiên nay bệ hạ làm gì có tâm trí để ý mấy chuyện cỏn con này đây!

Hắn lập tức nhoẻn cười: “Nếu có bệ hạ khẩu dụ thì tất nhiên là để ba vị cao nhân đi.” HẮn quét mắt một vòng sang tiểu thái giám sau người Vân Lẫm, “Vị này là?”

“Đây là nô bộc do bệ hạ phái đi theo chúng ta đến Thiên Sơn. Sao vậy?”

“Mấy vị cao nhân, bọn tiểu nhân tất nhiên không dám hoài nghi các người. Chẳng qua là vị thái giám này…” Cung vệ ra vẻ mặt khó xử, hắn thật sự sợ. Cái đêm tanh máu lần trước vẫn còn hiện ra trước mắt, cái người đàn bà như ác quỷ ấy cũng đóng giả thái giám tới đây.Chuyện đó vẫn ám ảnh hắn đến tận bây giờ.

“Hiểu rồi. Sư huynh đệ chúng ta tất nhiên sẽ không làm giả quan gia.” Cố Thanh Ảnh phất tay một cái, “Tiểu quý tử, đem lệnh bài cho quan gia kiểm tra.”

“Dạ” tiểu thái giám đáp một tiếng, biết điều đưa ra lệnh bài.

Cung vệ nhìn cái sọt sau lưng tiểu thái giám, rất hoài nghi: “Trong đó đựng gì?” Hồi trước người đàn bà ấy cũng ôm một rương gỗ xuất hiện, hóa ra bên trong là một đứa trẻ.

“Bẩm quan gia,… trong này không có gì cả, Chẳng qua chỉ là cái sọt hái thuốc mà thôi.” Thất Nhàn giả dạng thía giám, bôi đen mặt nói, “Quan gia, hay là ngài kiểm tra một chút đi.” Nàng vừa nói vừa xoay người ra chỗ khác.

Cung vệ vén nóc sọt lên, nhìn vào trong, đúng là trống không. Lập tức hắn tự tráchmình nghi thần nghi quỷ mà ngạc nhiên. Người kia không phỉa là bị nhốt trong Hậu Vân Cung sao? Nhiều thủ vệ như vậy, có chắp cánh cũng không trốn nổi tới đây, sao lại có thể xuất hiện ở đay được?

“Được chưa quan gia?” Cố Thanh Ảnh cười hỏi. May mà Thất Nhàn chu đáo. Bọn họ chỉ nói đem đứa bé để vào sọt vác ra ngoài, không ngờ Thất Nhàn khăng khăng không làm mà bắt bé con cố đinh vững vàng trên bụng mình, giả làm cái bụng phệ.

“Được chứ, được chứ.” Cung vệ cười chói mắt, “Mời mấy vị!” Hắn quay đầu lại, phất tay một cái, “Mở cửa!”

Cửa cung dày cộp nặng nề chậm rãi mở ra. Cung vệ cung kính chuẩn bị đưa mấy người ra ngoài.

“Chờ một chút!” Vó ngựa cộp cộp truyền đến từ phía sau, giọng nói truyền tới.

Ánh mắt Thất Nhàn chán nản, lại là tên Cao Hùng này! lần nào cũng là hắn tói làm hỏng chuyện tốt của nàng! Vừa lúc nàng còn chưa kịp bào thù lần trước hắn tóm lấy tiểu Nhàn, lần này giải quyết dứt khoát luôn.

Mấy người Vân Lẫm liếc nhìn nhau, âm thầm chuẩn bị sẵn sàng.

“Mấy vị đạo trưởng định đi nơi nào?” Cao Hùng xuống ngựa cao giọng hỏi.

“Mấy vị cao nhân phụng chỉ bệ hạ đi hái thuốc trên Thiên Sơn.” Cung vệ vội vàng tiến lên trả lời.

Cao hùng cau mày: “Hái thuốc? Sao tại hạ không thấy ai nói?”

“Đại thần mang chức vị quan trọng, luôn luôn bận rộn, loại chuyện nhỏ nhặt này tất nhiên sẽ không dám phiền đến ngươi.” Cố Thanh Ảnh nhìn về phái hắn, “Huống chi đây là lệnh của bệ hạ, Cao đại nhân không biết cũng là chuyện thường.”

Lông mày Cao hùng lại càng cau chặt hơn: “Đêm hôm nay đã tối, mấy vị cao nhân phải về Thiên Sơn cũng không nên quá nóng lòng, chờ trời sáng đi chẳng phải an toàn hơn sao?”

“Lời ấy của đại nhân sai rồi.” Cố Thanh Ảnh lắc đầu, “Lo lắng cho tính mạng thái tử, tất nhiên là phải sớm lấy linh dược trở về, để sớm cho bệ hạ yên lòng.

“Đạo trưởng nói có lý.” Cao Hùng lại dừng một chút, “Chẳng qua là phụng mệnh thái tử điện hạ, tối nay không thể cho người nào ra khỏi cửa cung. Mong mấy vị cao nhân tha lỗi.”

“Vì sao?” Cố Thanh Ảnh hỏi.

Lúc này lại nghe thấy một tiếng ‘hắt xì!’ rất nhỏ truyền ra từ bụng Thất Nhàn—thằng nhóc lại chọn đúng lúc này mà hắt xì.

Tất cả ánh mắt lộp bộp tập trung cả trên người Thất Nhàn.

Khóe mắt Thất Nhàn nheo nheo lao, tình huống đột phát hôm nay thật đúng là nhiều thật.

“Ngươi mang gì trên người vậy?” Cao Hùng tiến lên mấy bước, lớn tiếng hỏi.

Miệng Thất Nhàn mím lại, ngẩng đầu, cười một nụ cười mê người: “Không có gì đâu, Cao đại nhân.”

Đang lúc Cao Hùng hết sức kinh ngạc, Thất Nhàn lấy khí thế chớp nhoáng, tiên hạ thủ vi cường, đánh úp về phía Cao Hùng.

Vân Lẫm cũng có linh cảm tương tự, cũng bước nhanh tới phia Cao đại nhân vừa kịp nhận ra Thất Nhàn.

Chỉ trong nháy mắt, đang lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, Cao Hùng đã trở thành sơn dương chờ bị làm thịt trên tay vợ chồng Vân Lẫm.

Hai tay Vân Lẫm bắt chéo khóa hai tay Cao Hùng sau lưng, Thất Nhàn nắm chặt cổ Cao Hùng.

Cố Thanh Ảnh cùng Phượng Lai tiến lại gần, cảnh giác nhìn mọi người trên cổng thành.

Thị vệ do Cao Hùng mang tới lập tức kéo cung tên, hướng về đám người Vân Lẫm.

Cung vệ canh cửa đổ mồ hôi lạnh ướt sũng, tại sao lại ra nông nỗi này, chẳng lẽ không thể để họ sống yên ổn một ngày sao?

“Ai dám ra tay, cẩn thận cái cổ của Cao đại nhân nhà các người!” Thất Nhàn liếc mắt nhìn về phía các cung thủ canh cửa.

Cung thủ canh cửa liếc nhìn nhau một cái, trong khoảng thời gian ngắn không biết làm thế nào cho phải.

“Nhanh mở cửa ra!” Vân Lẫm quay đầu lại quát một tiếng.

Cung vệ canh cửa hoàn toàn hoang mang, mấy vị cao nhân này sao lại đột nhiên thay đổi tính tình như vậy?

“Không cần lo cho ta, không thể thả bọn họ đi…” Cao Hùng ngọ ngoậy cố gắng phun ra một câu.

Cung vệ vội vàng đi tới trên cửa thành. Trong cung này làm gì có ai quyền cao chức tọng hơn Cao đại nhân. Nếu bởi vì Cao đại nhân mà bọn họ mất chức thì cũng lỗ vốn mất.

Bọn hắn đang đưa tay sờ lên trên cửa thì trong nháy mắt ánh mắt trừng lớn như nhìn thấy quỷ, nháy ra xa hơn mấy trượng: “Đây là cái gì?”

Mấy người Thất Nhàn quay đầu lai, kinh ngạc thấy trên cửa cung bằng đồng chi chit những con bọ đen như mực bò đầy, hưn nữa càng lúc càng nhiều, có xu thế bổ nhào qua cửa.

Đúng lúc này lại có tiếng hét thê thảm truyền đến.

Mấy người định thần nhìn lại thì thấy có mấy con gì đó mầu đen liên tục trèo lên tay một thị vệ. Gặm nhấm một lúc, cánh tay kia liền trở nên khô héo.

Mọi người hoảng sợ. Những con trùng này là quái vật từ đâu đến?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhàn Thê Đương Gia
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...