Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhắm Mắt 2: Bóng Tối – Chương 32

Nhắm Mắt 2: Bóng Tối

Tác giả: Đinh Mặc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ra khỏi phòng thẩm vấn, tâm trạng hưng

phấn và kích động mãnh liệt ập vào ngực Phương Thanh. Theo bản năng, anh ta muốn tìm người trò chuyện.

Một mình anh ta tựa vào trong hành lang hút thuốc, lấy di động ra.

Cách hôm anh ta tặng hoa đã được một ngày. Trong di động vẫn không có cuộc gọi hay tin nhắn nào của cô.

Phương Thanh buồn bực hút hết điếu thuốc, đứng dậy đi dưới bầu trời sao sáng ngời.

Phải nắm chắc, điều tra vụ án này.

Phương Thanh lại mang theo đội đến khu

hoạt hình. Bởi vì vụ án giết người bằng thuốc độc xảy ra, nên Comic-Con

phải hủy bỏ, nhưng vẫn có người đang dọn dẹp đồ đạc trong sân vận động.

Có người nói Comic-Con sẽ tổ chức lại sau.

Trước kia Phương Thanh chưa bao giờ đến

nơi thế này. Khắp nơi tràn ngập không khí thanh xuân của thiếu nam thiếu nữ, quần áo lố lăng đi qua trước mặt. Nhìn từ bên ngoài, bọn họ nổi

tiếng và chói mắt như thế, cực kì cá tính, phóng đãng không kiềm chế

được. Dường như không có gì lọt vào mắt họ ngoài biểu diễn trên sân

khấu.

Nhưng Phương Thanh và những cảnh sát

khác cũng cảm thấy xúc động, khi bọn họ đi đến hậu trường, nhìn thấy

nhóm thiếu niên cởi đồ trang sức, thay quần áo, tuy còn chưa gỡ bỏ lớp

hóa trang, nhưng phần lớn đều mặc áo phông rẻ tiền, cúi đầu ngồi ở ghế

nhựa, thậm chí trên mặt đất còn có rất nhiều vỏ cơm hộp.

Đây là một quần thể vô cùng mâu thuẫn.

Khi biểu diễn, phóng thích cá tính cực hạn, muôn người chăm chú nhìn, giống như thế hệ bọn họ không sợ hãi chỗ nào.

Trở lại trong cuộc sống thật, đó là một cái vỏ bình thường, sống vật vờ, mờ nhạt trong đám người.

Hôm nay tới nơi này là để điều tra chuyên sâu, cũng là để xác minh phỏng đoán của Bạc Cận Ngôn.

Phương Thanh tìm những người cosplayer từng biểu diễn cùng nhóm Nguyệt Ảnh hỏi. Đó là một chàng trai cao lớn, lãnh đạm.

“Có biết người của nhóm Nguyệt Ảnh không?” Phương Thanh hỏi.

Chàng trai đang đứng trước gương, cởi chiếc nón sắt nặng nề, đáp: “Gặp mấy lần, nhưng không quá thân.”

“Bọn họ có tổng cộng mấy người?”

“Không để ý, bốn năm gì đấy.”

“Ngày hôm qua khi xảy ra vụ án, các cậu có thấy chuyện gì khác thường không?”

Chàng trai lắc đầu: “Không có, tất cả chúng tôi đều bận rộn biểu diễn, ai có hơi đâu để ý đến bọn họ chứ.”

Phương Thanh hơi đăm chiêu nhìn chàng trai: “Mấy nhóm các cậu bình thường có hay giao tiếp nhiều không?”

“Không nhiều lắm.” Chàng trai cởi được

nút cuối cùng, vốc nước ở bồn rửa mặt, “Tất cả mọi người có hoạt động

thì tham gia, gần đây nhóm bọn họ cũng tham gia ít hoạt động, cũng không thân với mọi người. Hơn nữa tham gia nhóm thì thường xuyên có người gia nhập, rời đi.”

Lúc này có người ở ngoài cửa gọi chàng trai: “Đi thôi, xe buýt sắp tới rồi! Không là trễ xe đấy.”

Chàng trai cầm bộ đồ nặng nề khiêng lên vai, hỏi: “Anh cảnh sát, tôi có thể đi rồi chứ?”

Phương Thanh gật đầu: “Đi đi, cám ơn cậu.”

Anh ta nghĩ cậu nhóc này cũng không dễ dàng gì.

Hình như anh ta năm đó dưới sự sắp đặt

của cha, trực tiếp thi trường cảnh sát, không phải nghĩ gì nhiều. Nghĩ

như vậy cảm thấy ngay cả ước mơ cũng chưa từng có.

Cùng lúc đó, An Nham mặc bộ cảnh phục

phẳng phiu, đứng ngoài phòng làm việc Nguyệt Ảnh, quan sát địa hình xung quanh. Gần đó không có camera, camera ở xa hơn cũng không chụp được

manh mối gì. Cậu ta muốn đến hiện trường xem còn có thông tin nào bị bỏ

qua hay không.

Lúc này vừa qua giữa trưa, mặt trời chói chang chiếu trên đỉnh đầu, ánh sáng lóa mắt. An Nham đứng một lát, nghe thấy phía sau có một giọng nữ dễ nghe gọi: “Chú cảnh sát…”

An Nham quay đầu lại, hơi run run.

Tóc đen da trắng, cao hơn 1m65, áo phông trắng đơn giản, quần đùi màu đen, đôi chân dài trắng như tuyết, đi bốt, hơi chói mắt.

Vẫn chưa lau lớp hóa trang trên mặt,

lông mi dài mà cong, đôi môi hồng hồng, nhưng cho dù tẩy trang cũng nhất định là một mỹ nhân mắt to mũi hếch miệng anh đào.

Cô gái nhìn tướng mạo An Nham cũng hơi sửng sốt, sau đó sửa miệng: “Anh… cảnh sát.”

An Nham bình tĩnh nhìn cô gái: “Có chuyện gì?”

“Anh là cảnh sát phụ trách điều tra vụ án nhóm Nguyệt Ảnh sao?” Cô gái hỏi.

An Nham: “Đúng vậy. Cô là ai? Có chuyện gì?”

Theo bản năng cô gái vén tóc ra sau tai, đáp: “Tôi là Cố Bàng Bàng, là thành viên nhóm Ảnh Âm. Tôi muốn hỏi một

chút, đã có kết quả điều tra chưa?”

An Nham tiến lên mấy bước: “Tại sao cô phải quan tâm chuyện này?”

Theo bản năng Cố Bàng Bàng lui về sau

mấy bước: “Bởi vì…” Cô gái dường như không biết cân nhắc ngôn ngữ như

thế nào. Ánh mắt kia giống như hồ nước trong đêm khuya, trong suốt nhìn

cậu ta.

An Nham dời tầm mắt.

Đúng lúc này, con đường phía sau hai

người lại truyền đến tiếng động, hình như có mấy người đi tới, còn có

người hô lên: “Là Nguyệt Bán Đại Đại! Là Nguyệt Bán Đại Đại đó! Oa!”

“Cậu nói xem đi xin kí tên chụp ảnh chung, cô ấy có đồng ý không?”

An Nham để ý mặt Cố Bàng Bàng đỏ lên.

“À… để nói sau vậy, tôi đi trước đây.” Cố Bàng Bàng xoay người bước đi.

An Nham nhanh tay lẹ mắt, giữ lấy cánh

tay cô gái. Hai người liếc nhau, Cố Bàng Bàng thấp giọng nói: “Chúng ta

đi nơi khác nói chuyện.”

Sau đó hai người đi xuyên qua mấy con đường nhỏ, tới quảng trường nhỏ

không có bóng người. Đường nhiên vừa rồi An Nham đã tra trên điện thoại, có được hết tất cả thông tin về vị “Nguyệt Bán Đại Đại” này.

Cố Bàng Bàng, 21 tuổi, sinh viên năm ba ngành Vật lý đại học Dân Sinh Trung Quốc.

Hoa khôi của khoa. Tên trên mạng “Cố

Nguyệt Bán”, cosplayer nổi tiếng, ca sĩ nổi tiếng giới cổ phong, đại

thần. Tuy trẻ tuổi, nhưng đã lăn lộn trong giới nhiều năm, cũng được coi là bô lão. Weibo có 30 vạn người hâm mộ.

Vẫn còn độc thân.

Cố Bàng Bàng tựa vào bậc thang bên quảng trường, nói: “Xin lỗi, vừa rồi là mấy người hâm mộ của tôi. Tôi không

muốn tiếp xúc trực tiếp với họ.”

An Nham: “Ừ.”

Cố Bàng Bàng ngẩng đầu nhìn anh: “Anh thật sự là cảnh sát phụ trách sao? Nhìn anh vẫn còn rất trẻ.”

An Nham im lặng một lúc, lấy thẻ cảnh sát ra đưa cho cô.

Cố Bằng Bàng nhìn kĩ: An Nham, 25 tuổi, tổ vụ án tâm lý tội phạm đặc biệt Bộ công an.

Cô “oa” một tiếng, trả lại thẻ cho cậu ta.

Có gió thổi qua, Cố Bàng Bàng hơi lạnh, hai chân cũng run rẩy, trắng bắt mắt.

An Nham dời tầm mắt, hỏi: “Tại sao cô muốn tìm tôi?”

Cố Bàng Bàng cắn môi dưới, nói: “Cảnh sát An, tôi…”

Ánh mắt An Nham trong suốt.

“Hôm nay tôi mới biết được, nhóm Nguyệt

Ảnh xảy ra chết người. Sau đó nhớ tới, tối hôm đó hình như tôi nhìn thấy hung thủ. Cho nên tôi cảm thấy phải lập tức báo tin cho cảnh sát.” Cô

nói, “Buổi tối trước hôm xảy ra vụ án, tôi tham gia hoạt động khá muộn,

khi đi ngang qua phòng làm việc của bon họ, nhìn thấy một người không

bật đèn đi vào.”

An Nham lập tức trợn trừng mắt: “Là ai?”

“Tuy đội mũ, chỉ nhìn thấy mặt bên, nhưng có lẽ là người trong nhóm bọn họ.” Cố Bằng Bàng đáp.

“Ai?” An Nham tập trung nhìn cô, “Lục Quý, Dung Hiểu Phong, Tưởng Học Nhiễm, Văn Hiểu Hoa hay là Hứa Sênh?”

Cố Bàng Bàng im lặng một lát, nói: “Cảnh sát An, anh không biết nhóm bọn họ ban đầu có sáu người sao?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhắm Mắt 2: Bóng Tối
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...