Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhắm Mắt 2: Bóng Tối – Chương 126

Nhắm Mắt 2: Bóng Tối

Tác giả: Đinh Mặc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm khuya, mưa to. Bạc Cận Ngôn đi một mình trong mưa. Trên đường

không có ai. Có phòng sáng đèn, nhưng cũng có phòng yên lặng không

chút tiếng động. Cuối cùng trong đêm nay, thị trấn nhỏ này đã yên tĩnh

như một toà thành quỷ quái.

Chúng tôi chuẩn bị xong đáp lễ rồi.

Sắp xếp mấy con thuyền...

Anh chạy tới bờ sông gần nhất. Quả nhiên Ôn Dung trúng đạn chạy

không nhanh, cũng không bao lâu, chợt nghe thấy phía trước có tiếng

bước chân, trên mặt đất có một chuỗi vết máu nhưng nhanh chóng bị

mưa hoà tan.

Ngón tay Bạc Cận Ngôn đặt trên cò súng. Vượt qua mái hiên phía trước

đến lối rẽ là đuổi kịp rồi.

Mưa trút xuống như đạn. Bạc Cận Ngôn lao ra lối rẽ, đồng thời nhìn thấy

bóng dáng tập tễnh phía trước trong ngõ nhỏ, giơ súng ngắm. Anh đột

nhiên giật mình.

Bởi vì anh nghe được tiếng bước chân. Không thuộc về anh, không thuộc

về Ôn Dung mà là tiếng bước chân của một đám người đang tới gần từ

ngõ nhỏ kia. Tốc độ rất nhanh, nhẹ nhàng, chỉnh tề, được huấn luyện

nghiêm chỉnh. Tới gần rồi.

Bạc Cận Ngôn chỉ do dự một giây, khoé miệng đột nhiên cong lên, đứng

im tại chỗ. Còn Ôn Dung cách anh hơn mười mét, cơ thể cũng cứng đờ,

ngẩng đầu. Đó là mấy chục người đàn ông mặc áo mưa màu đen, mũ che

khuất mặt họ, không thể phân biệt trong bóng tối, nhưng trong tay đều

cầm súng, mấy người dẫn đầu còn cầm súng tiểu liên. Chiều cao bọn họ

đan xen vào nhau đứng chi chít dưới mái hiên, trong ngõ nhỏ, khí chất

vô cùng mạnh mẽ. Ôn Dung không còn chỗ để tránh, đối mặt chính diện

với bọn họ rồi.

Ôn Dung quay người bỏ chạy. Ai ngờ vừa quay đầu lại thấy ngay Bạc

Cận Ngôn, cầm súng trong mưa nhắm hắn, khuôn mặt trong trẻo lạnh

lùng tựa như tử thần.

Không tới lượt Bạc Cận Ngôn ra tay. Một người đàn ông mặc áo mưa

màu đen trực tiếp xông lên, cơ thể nhanh như chớp, tấn công Ôn Dung.

Ôn Dung không thể chống đỡ nổi, bị đau ngã trên mặt đất. Người nọ vô

cùng lão luyện, một tay che miệng hắn, nhấc lên, sau đó ném cho người

phía sau. Sau đó anh ta xốc áo mưa lên, trong bóng tối lộ ra gương mặt

cứng rắn lạnh lùng, thất thanh: "Cận Ngôn!"

Bạc Cận Ngôn bỏ súng xuống, đi về phía bọn họ, mưa không ngừng rơi

xuống mặt anh, hai mắt kia lại sáng như sao: "Phương Thanh, các anh tới

chậm đấy."

Phương Thanh còn chưa kịp nói gì, một người phía sau anh cũng xốc mũ

áo mưa lên, kích động hô: "Lão đại!" Đúng là An Nham mi thanh mục tú

của chúng ta rồi.

Tuy trong lòng hơi ghét bỏ tốc độ cứu viện của bọn họ, nhưng lúc này

tâm trạng Bạc Cận Ngôn vẫn khó nén được sự vui mừng. Anh cười đứng

trước mặt bọn họ, định bắt tay, ai ngờ An Nham lại ôm lấy anh. Bạc Cận

Ngôn hơi sửng sốt, không nhúc nhích. Phương Thanh bên cạnh cũng đã

vươn tay ra, ba người ôm lấy nhau. Bạc Cận Ngôn từ từ cụp mắt xuống,

nhất thời cũng không nói nên lời. Ba người đàn ông im lặng ôm nhau

trong mưa mấy giây, rồi lập tức tách ra. Bởi vì tình hình nguy cấp không

cho phép bọn họ ôn chuyện.

Phương Thanh ngẩng đầu, vừa nhìn vào mắt Bạc Cận Ngôn đột nhiên

sững sờ, lúc này mới có phản ứng: "Cận Ngôn, mắt của cậu...tốt rồi?"

Bạc Cận Ngôn: "Tôi..."

Anh còn chưa nói hết, An Nham ở bên cạnh đã hơi gấp, xen vào nói:

"Lão Phương, chúng tôi có thể giải thích chuyện này!"

Bạc Cận Ngôn: "..."

Phương Thanh: "..."

Lúc này cảnh sát vũ trang ở phía sau đi đến: "Lão Phương, chúng ta tiếp

tục tiến lên phía trước chứ?"

Lúc này Phương Thanh mới khẽ ho một tiếng, lườm An Nham, nói với

Bạc Cận Ngôn: "Chúng ta nói chuyện này sau. Trước hết trao đổi chút

tình huống đã."

"Được."

Hoá ra hai ngày trước, Phương Thanh và Chu Thao cuối cùng đã xác

định được toà thành bị quên lãng này là hang ổ của Phật Thủ, lập tức báo

cáo cấp trên, đặt ra phương án tấn công toàn diện và cứu viện. Hiện tại

Phương Thanh dẫn theo phân đội nhỏ đi trước, mục đích chủ yếu của anh

ta là lén tìm kiếm, không kinh động đến dân địa phương, đồng thời xem

có thể nghĩ được cách cứu Bạc Cận Ngôn và Giản Dao hay không. Còn

phần lớn đội quân khác đã ở ngay phía sau phân ra ba hướng thuỷ bộ

không, tới gần thị trấn. Qua lúc nữa sẽ tiến hành tấn công, nhưng Phương

Thanh không nghĩ tới vận khí lại tốt như vậy, vừa lên bờ đã gặp được

Bạc Cận Ngôn.

"Bởi vì một ít nguyên nhân ngoài ý muốn, hiện tại hang ổ Phật Thủ đã

đánh mất sức chiến đấu, bản thân Phật Thủ và Tống Khôn đều bị thương

nặng hôn mê. Triệu Khôn nằm vùng bị thương nặng, Giản Dao đang

chăm sóc." Bạc Cận Ngôn nói, "Chúng ta đi tụ họp với cô ấy."

Bọn Phương Thanh vui vẻ: "Tốt quá!"

Toà nhà này so với nửa tiếng trước Bạc Cận Ngôn rời đi, không có gì

thay đổi. Những tên thuộc hạ tay sai của Phật Thủ vẫn nằm la liệt trên

đất chưa tỉnh. Bọn Phương Thanh cũng không vội đi bắt bọn chúng, đi

theo Bạc Cận Ngôn vào bên trong. Đến căn phòng kia, cửa khép hờ. Bạc

Cận Ngôn từ từ đẩy cửa ra, nhìn thấy một dáng vẻ mảnh mai cắm dao

vào tim Tống Khôn. Mọi người hoảng hốt, nhưng đã không còn kịp,

động tác của Khâu Tự Cẩm vừa nhẹ vừa nhanh, trong khoảnh khắc dao

kề vào cổ, máu bắn tung toé như vòi phun nước. Phương Thanh vội bước

lên, muốn giữ cổ cô bé, nhưng đã không làm được gì. Trên khuôn mặt

gầy của cô bé lộ ra nụ cười kì lạ. Bạc Cận Ngôn thấy lạnh cả người,

nhanh chóng nhìn xung quanh, nhưng đâu còn thấy bóng dáng Giản Dao.

Anh bắt lấy Khâu Tự Cẩm hấp hối trên đất, quát lên: "Giản Dao đâu? Cô

ấy ở đâu?"

Khâu Tự Cẩm há to miệng, vô cùng gian nan nhưng không phát ra được

tiếng nào, Bạc Cận Ngôn chỉ có thể dựa vào khẩu hình miệng của cô bé,

cùng với tiếng vô cùng yếu ớt, nhận ra lời nói sau cùng:

"Tất cả...đều dựa theo kế hoạch của hắn...đang tiến hành..." Khâu Tự

Cẩm đã cạn hơi.

Bạc Cận Ngôn đứng lên, ánh mắt như tia chớp, dán vào mấy dấu chân

máu trên mặt đất. Đó là dấu chân của Giản Dao, bước đi ổn định, bên

cạnh không có dấu chân người khác. Cô không bị người ép buộc, cô tự

mình rời đi. Cô đi đâu?

Giản Dao đi đến phía sau núi. Lúc này là nửa đêm, mưa to ngày càng trút

như nước. Trong mưa mọi thứ đều mơ hồ. Cô không biết quân cứu viện

đã tới, nếu không cô cũng không đi một mình tới nơi nguy hiểm này.

Dựa theo lời chỉ dẫn của Khâu Tự Cẩm, cô leo lên dốc núi, trước mắt là

rừng cây tối như mực, mơ hồ có hang động ẩn giấu trong đó. Nơi này

cách đường đi trong thị trấn rất xa. Cô cầm đèn pin đi trong bóng tối ướt

sũng, tiến về phía trước. Bởi vì mưa rơi, dốc núi cũng trở nên vô cùng

trơn, không để ý là sẽ ngã xuống. Trên sườn núi có mấy chỗ đã xảy ra

đất lở, Giản Dao nhìn mà trong lòng phát lạnh. Cô nhớ tới màn đối thoại

vừa rồi với Khâu Tự Cẩm.

"Y..." Khi Khâu Tự Cẩm nói ra một từ này, Giản Dao biết rõ có một số

chuyện giống như vòng xoáy màu đen, luôn ở ẩn ngủ đông, hiện tại cuối

cùng sắp lộ ra diện mạo.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhắm Mắt 2: Bóng Tối
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...