Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nha Hoàn Nhóm Lửa - Tạ Hà Hoa – Chương 7

Nha Hoàn Nhóm Lửa - Tạ Hà Hoa

Tác giả: Tạ Hà Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Tiểu An vào phòng nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình. Y phục và túi tiền gộp lại chỉ có một tay nải. Cuối cùng xác nhận tất cả đồ đạc đều đã mang theo, nàng khoác tay nải lên rồi đi.

Ra khỏi phòng, nàng gọi Trương ma ma: “Ma ma, nô tỳ đã thu dọn xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Trên đường đến Thính Tùng Viện, Tạ Tiểu An nhìn bóng lưng Trương ma ma, muốn hỏi lương tháng bao nhiêu, nội dung công việc là gì, chỗ ở mấy người một phòng…. Nàng suy nghĩ một lát, những vấn đề này sớm muộn gì cũng sẽ biết đáp án, bây giờ nên chọn một câu hỏi quan trọng để hỏi. Thế là nàng chạy nhanh hai bước đến gần Trương ma ma, lễ phép hỏi: “Ma ma, không biết Tiểu An đến viện rồi nên chú ý điều gì? Có kiêng kỵ gì không ạ?”

Trương ma ma liếc nhìn tiểu cô nương bên cạnh, từ từ mở lời nhắc nhở: “Quy củ sau này đến viện ta sẽ dạy ngươi, nhưng có một điều phải nhớ, ngày thường phải nhớ rõ bổn phận của mình, không được vượt quá giới hạn.”

Tạ Tiểu An lập tức tỏ vẻ cung kính: “Ma ma yên tâm, Tiểu An nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.”

Trương ma ma nghe vậy có chút ngạc nhiên hỏi nàng: “Đã từng đọc sách sao? Nhưng ta nhớ nhà ngươi chưa từng cho ngươi đi học.”

Tạ Tiểu An không ngạc nhiên tại sao Trương ma ma lại biết, việc điều nàng đến viện của một nhân vật quan trọng như Thế tử để hầu hạ, chắc chắn phải biết rõ lai lịch của nàng. Nàng đáp: “Nô tỳ chưa từng đọc qua, chỉ là lúc đệ đệ ở nhà đọc sách có nghe lỏm được vài câu.”

Thật ra nguyên chủ chưa từng đọc sách, ngay cả nghe cũng rất ít, thành ngữ cũng không biết được mấy câu. Chữ viết thời cổ đại đều là chữ phồn thể, Tạ Tiểu An cũng chỉ nhận biết được hai ba mươi phần trăm.

Trương ma ma nghe vậy gật đầu, không nói gì thêm. Bà vốn không phải người nhiều lời.

Hai người đi một mạch đến dãy nhà sau của Thính Tùng Viện. Trương ma ma dẫn Tạ Tiểu An vào phòng, nói cho nàng biết quy củ trong viện rồi bảo: “Lương tháng của nha hoàn tam đẳng là một lạng bạc. Đây là phòng của các ngươi, bốn người một gian. Sau này có gì không hiểu cứ hỏi các nàng ấy.”

Tạ Tiểu An nghe đến lương tháng, mắt sáng lên một chút. Rất tốt, như vậy lại gần mục tiêu của nàng thêm một chút nữa. Nàng ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ, ma ma.”

Trương ma ma gọi một tiểu nha hoàn lại, trông khoảng mười ba mười bốn tuổi. Tiểu nha hoàn đến trước mặt, lanh lợi hỏi: “Ma ma gọi con có chuyện gì ạ?”

Trương ma ma chỉ vào nàng ta rồi nói với Tạ Tiểu An: “Nha đầu này tên là Tiểu Hiểu, cũng là nha hoàn tam đẳng, cứ để nó dẫn ngươi làm quen với công việc của nha hoàn tam đẳng.”

Tạ Tiểu An tươi cười, khẽ cúi người chào Tiểu Hiểu, nói: “Ta tên là Tạ Tiểu An, năm nay mười sáu tuổi, sau này làm phiền muội rồi.”

Tiểu Hiểu chớp chớp mắt, cũng khẽ cúi người đáp: “Tiểu An tỷ tỷ không cần khách sáo, có gì không hiểu cứ hỏi muội là được.”

Trương ma ma thấy họ chào hỏi nhau xong mới nói: “Được rồi, ta đi đây. Hôm nay ngươi cứ làm quen với quy củ và công việc đi.”

Tạ Tiểu An và Tiểu Hiểu cùng cúi đầu hành lễ tiễn: “Ma ma đi thong thả.”

Đợi Trương ma ma đi xa, Tiểu Hiểu giới thiệu với Tạ Tiểu An: “Công việc hàng ngày của nha hoàn tam đẳng chúng ta chủ yếu là quét dọn phòng ở và lá rụng trong sân, lau chùi bàn ghế đồ đạc trong nhà, còn có một số việc lặt vặt khác.”

Giới thiệu xong lại rất nghiêm túc dặn dò Tạ Tiểu An: “Tiểu An tỷ tỷ, tỷ nhất định phải nhớ kỹ, Thế tử gia thích sạch sẽ, cho nên lúc quét dọn không được qua loa, nhất định phải quét dọn thật sạch sẽ từng góc ngách mình phụ trách đó nha.”

Tạ Tiểu An cũng rất nghiêm túc tỏ vẻ mình đã nhớ kỹ, nhất định sẽ tỉ mỉ quét dọn sạch sẽ từng góc ngách.

Tạ Tiểu An thật sự rất coi trọng công việc này. Nếu công việc này ổn định, cuộc sống sau này của nàng sẽ chỉ tốt hơn. Nếu không nắm bắt được cơ hội này, nàng coi như xong đời. Dù sao nếu bị Thính Tùng Viện đuổi đi, ở trong phủ Quốc công rộn lớn như vậy e là rất khó ngóc đầu lên được.

Vì vậy nàng vừa quét dọn vệ sinh vừa cố gắng ghi nhớ quy củ, mãi đến lúc mặt trời lặn, nàng gần như đã nắm vững bố cục trong viện, quy củ và công việc của mình.

Sau bữa tối trời vẫn còn sáng, bầu trời xanh nhạt điểm xuyết vài áng mây ngũ sắc. Gió nhẹ thổi qua sân mang theo chút mát mẻ. Tạ Tiểu An đặt chổi xuống, kết thúc công việc của ngày hôm nay. Đều là những việc tay chân, nhưng so với ở nhà bếp lớn thì nhẹ nhàng hơn nhiều, ít nhất nàng không phải bổ củi.

Nhìn khoảng sân ngăn nắp trật tự, nàng nở một nụ cười thoải mái hơn. Không tệ, cuộc sống xem như tạm thời đi vào quỹ đạo.

Đến tối, Tạ Tiểu An càng thêm mãn nguyện, vì hôm nay cuối cùng nàng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành. Phòng bốn người không ai ngáy, đắp chăn, ngủ thôi, hì hì.

Lục Chiêu Cẩn nhiều lúc xong công việc trở về đều nhìn thấy Tạ Tiểu An. Có lẽ vì dung mạo và khí chất khác biệt, hắn luôn có thể nhận ra nàng ngay trong đám hạ nhân đang ngay ngắn hành lễ. Mặc dù tư thế đang cung kính hành lễ nhưng ánh mắt lại lơ đãng, hay nói đúng hơn là thờ ơ. Hắn cảm thấy có chút thú vị.

Nếu lời này để Tạ Tiểu An biết được, nàng nhất định sẽ biện minh cho mình: Người làm công lơ là một chút không phải rất bình thường sao?

Cũng có những lúc Lục Chiêu Cẩn xong việc sớm, dùng xong bữa tối liền đứng bên cửa sổ nhìn ra sân. Các hạ nhân mỗi người một việc, Tạ Tiểu An đang quét lá rụng trong sân. Quét một hồi, dường như phát hiện hoàng hôn và mây ngũ sắc phía chân trời rất đẹp, nàng dừng chân ngắm nhìn rất lâu.

Tạ Tiểu An rất thích bầu trời – bình minh, hoàng hôn, mây ngũ sắc, trời đầy sao hay một vầng trăng tròn vành vạnh, hoặc là trăng lưỡi liềm treo lơ lửng…nàng đều rất thích. Mỗi lần nhìn thấy, tâm trạng đều trở nên khoan khoái dễ chịu.

Quan sát Tạ Tiểu An đã lâu, Lục Chiêu Cẩn phát hiện ra ở nàng có một sức sống đặc biệt tươi trẻ và mãnh liệt. Có lẽ chính những điều này đã luôn thu hút ánh mắt của hắn về phía nàng.

Thời gian cứ thế trôi qua trong bận rộn, từ hạ sang thu, Tạ Tiểu An chắt chiu dành dụm được một ít tiền. Mấy tháng nay nàng tự thấy mình vất vả nên hôm nay đặc biệt nhờ người mua một con gà quay về tự thưởng cho mình.

Lúc này, nàng đang xách gà quay và một bầu rượu đến chỗ ở của Tiểu Y, định bụng chia sẻ mỹ thực với tiểu tỷ muội, cùng nhau uống rượu hàn huyên. Đúng lúc hôm nay trời quang mây tạnh, tâm trạng Tạ Tiểu An cực kỳ tốt. Nàng ngửi mùi gà quay thơm nức mũi, lại nhìn bầu rượu trong tay kia, không khỏi cảm thán: Ha ha, tuyệt cú mèo!

Nhưng khi đi qua một ngã rẽ, tai họa bất ngờ giáng xuống.

Chỉ thấy một tiểu nam hài ăn mặc sang trọng mặt mày tím tái nằm trên đất, ôm bụng lăn qua lăn lại. Nha hoàn bên cạnh thì luống cuống tay chân, cố gắng bế tiểu nam hài dậy nhưng thất bại, vì tiểu nam hài là một cậu bé mập mạp, lại đang lăn lộn, có lẽ vì đau đớn nên không cho người khác chạm vào.

Tạ Tiểu An nhìn cảnh hỗn loạn, trong lòng vừa hoang mang vừa nghi hoặc, khi chăm chú nhìn kỹ…Ồ hô, đây chẳng phải là tiểu công tử của phủ, Lục Tường, dị mẫu huynh đệ của Thế tử gia sao?

(Dị mẫu huynh đệ là anh em cùng cha khác mẹ)

Hơn nữa, tiểu tử này trông có vẻ như bị trúng độc rồi! Nhìn kìa, đã bắt đầu sùi bọt mép rồi!

Không kịp nghĩ gì khác, Tạ Tiểu An cẩn thận đặt gà quay và rượu lên bàn đá bên cạnh rồi vội vàng chạy tới cứu người.

Nàng vừa hô “Tránh ra, tránh ra” vừa chen vào bên cạnh Lục Tường, bắt đầu vạch mắt nó xem. Nha hoàn bên cạnh nhìn động tác của nàng cũng không ngăn cản, dù sao lúc này đến chỉ có thể là cứu người, chẳng lẽ lại đến hại người rồi đổ tội lên đầu mình sao?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nha Hoàn Nhóm Lửa - Tạ Hà Hoa
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...