Nha Hoàn Có Điểm! – Chương 25
Nha Hoàn Có Điểm!
Xuất thân từ thanh lâu, trời sinh tính tình tự do không thích ràng buộc, là một nữ nhân khát vọng có người chăm sóc bảo vệ, làm sao chịu được tính tình cổ hủ nghiêm cẩn của Lam lão gia, sau khi sinh nữ nhi xong, liền bỏ đi. Lam Tĩnh Di từ nhỏ đã giống nương của nàng như từ một khuôn mẫu đi ra, Lam phu nhân mỗi ngày nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của nàng, càng hận nữ nhân từng mị hoặc trượng phu của mình, cho nên đương nhiên là không hề thích nàng, chỉ là đồ ăn thức uống lẫn tiền bạc tiêu xài không thể bạc đãi nàng.
Nhiều năm qua, Lam gia kinh doanh không tốt, đã trở nên yếu thế, nghe nói Vưu gia tuyển chọn vợ cho người kế thừa, Lam phu nhân liền gởi Lam Tĩnh Di tới, muốn dùng bộ dạng mỹ mạo của nàng tiến vào làm chủ sự Vưu gia, như vậy đối với Lam gia cũng có điểm lợi. Không ngờ lời đồn truyền đến, nói Vưu thiếu gia kia là loại biến thái, Lam lão gia tức giận, phái người đưa Lam Tĩnh Di quay về, Lam phu nhân vốn rất là mất hứng, nhưng cũng không ngờ Lam Tĩnh Di sau khi trở về, một lòng một dạ khẩn cầu Lam lão gia, nói là không phải Vưu thiếu gia thì nàng sẽ không cưới, Lam lão gia bất đắc dĩ, đành phải viết thư mời Vưu thiếu gia đến phủ du n
goạn, thuận tiện nhìn xem bộ dáng và nhân phẩm của Vưu thiếu gia kia. Không nghĩ tới Vưu thiếu gia kia là người không có lễ nghĩa, viện đủ mọi lý do, tới bây giờ mới đến.
“Hừ!” Nghe được tiếng bước chân từ xa, Lam lão gia đột nhiên đặt cái ly trà xuống bàn thật mạnh.
Lam Tĩnh Di vội vàng ngồi xuống, mắt nhìn xuống mũi, làm ra một vẻ lạnh nhạt khuê tú.
Vưu Đức Ân vừa đi đến đại sảnh, liền cảm thấy không khí thập phần áp lực, không khỏi nhíu mày, nhìn tới Lam lão gia cùng Lam phu nhân đang ngồi giữa đại sảnh, lập tức chuyển sang khuôn mặt tươi cười. “Lam lão gia, Lam phu nhân, cảm tạ hai người nhiệt tình, tiểu chất tới bái phỏng, có chút quà sơ sài, mong hai người nhận cho.” Phất tay ý bảo Hạ Tiểu Tiểu đem một ít lễ phẩm lại đây.
Hạ Tiểu Tiểu? Lam Tĩnh Di không khỏi trừng mắt, nhìn gã sai vặt nhỏ xinh trước mắt. Không phải Hạ Tiểu Tiểu thì còn là ai? Không nghĩ tới, hắn cư nhiên mang theo nàng cùng nhau đến đây. Lam Tĩnh Di oán hận cắn môi.
Hảo một quý công tử nho nhã! Lam lão gia ánh mắt sáng ngời. Không nghĩ tới Vưu thiếu gia trong lời đồn đãi nhìn qua lại rất văn nhã, cảm thấy thập phần vừa lòng với ánh mắt của Lam Tĩnh Di, khẩu khí cũng vui vẻ một chút. “Đức Ân hiền chất thật là khách khí, đi đường chắc đã mệt, tạm thời hậu viện đã được dọn dẹp đâu vào đấy. Hiền chất đi nghỉ ngơi trước, buổi chiều sẽ tổ chức cho ngươi một buổi tiệc tẩy trần.”
“Cám ơn Lam lão gia. Chỉ là không biết tiểu chất có thể có một yêu cầu hay không, tiểu chất ở nhà quen không gặp nhiều người, bên người chỉ lưu lại một người hầu, cho nên trong thời gian làm phiền, có thể đừng phái hạ nhân khác tới hầu hạ hay không?”
“Được, được, chuyện nhỏ ấy đương nhiên không thành vấn đề. Tĩnh Di, ngươi mang Đức Ân về hậu viện đi.” Lam lão gia nhìn Lam Tĩnh Di gật gật đầu.
“Vâng. Cha.” Cung kính cúi đầu, đứng dậy. Ý bảo Vưu Đức Ân đi theo nàng. Khuê tú nhà danh gia trước mặt mọi người không thể không hiền thục, cho nên vừa rời khỏi đại sảnh, thoát khỏi tầm mắt những người khác, Lam Tĩnh Di xinh đẹp đột nhiên trở nên phóng đãng.
“Đức Ân, ngươi như thế nào mà bây giờ mới đến.” Thanh âm hướng đến Vưu Đức Ân, nhu nhược vô cùng.
“Lam, Lam tiểu thư……” Vưu Đức Ân nhất thời mặt đầy mồ hôi. Ánh mắt thỉnh thoảng liếc về Hạ Tiểu Tiểu đứng phía sau.
“Đức Ân. Từ biệt Dương Châu đã hai tháng. Ngươi có nhớ tới người ta? Người ta ngày nào cũng trông, đêm nào cũng ngóng. Rốt cục đã chờ được ngươi đến đây.” Bĩu bĩu đôi môi đỏ mọng mê người, ánh mắt câu hồn, hai tay vội vàng nắm lấy cánh tay Vưu Đức Ân, cố ý ưỡn bộ ngực ma sát vào cánh tay hắn, lại dùng thêm giọng nói ngọt ngào. Nam nhân nào có thể chịu nổi? Lam Tĩnh Di thập phần hài lòng với biểu hiện của mình.
“Lam, Lam tiểu thư! Đức Ân dọc đường đi cả người đầy bụi bặm. Lam tiểu thư đừng tự làm bẩn quần áo.” Dùng sức rút cánh tay mình ra, Vưu Đức Ân cả người đổ mồ hôi. Ra sức tránh né ánh mắt kia, nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Tiểu đứng phía sau, sợ
Sự hấp dẫn mà nàng chuẩn bị kỹ càng thất bại, Lam Tĩnh Di tức giận buồn bã không dứt, càng oán hận khi nhìn thấy ánh mắt khó chịu của người kia. Vừa đi tới hậu viện đã được dọn dẹp tốt, Vưu Đức Ân vội vàng lôi kéo Hạ Tiểu Tiểu đi nhanh vào phòng, viện cớ thân thể không khoẻ, liền đóng cửa không tiếp Lam Tĩnh Di. Hạ Tiểu Tiểu! Ta sẽ không thua ngươi! Vưu Đức Ân, ngươi là của ta! Lam Tĩnh Di oán hận thề thốt, vẻ mặt cay độc.
“Tiểu Tiểu. Ngươi không sao chứ?” Đi vào phòng, Vưu Đức Ân liền khẩn trương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tiểu Tiểu phủ mây đen dầy đặc.
“Tiểu Tiểu không có sao a.” Ngữ khí ra vẻ thoải mái, hơi hơi để lộ ra vị dấm chua.
“Tiểu Tiểu, ngươi không được nghĩ nhiều, Lam tiểu thư kia thật sự là rất kỳ quái, quấn quít lấy ta, ta một chút đều không thích nàng, là sự thật!” Vưu Đức Ân chỉ tay lên trời thề thốt.
“Lam tiểu thư xinh đẹp như vậy mà ngươi không thích?” Nhãn quang của Đức Ân thật cao, một đại mỹ nữ như vậy mà không thích, vậy thì cái loại cây cỏ nhỏ bé như nàng…… Hạ Tiểu Tiểu cúi đầu có chút ủ rũ.
“Nàng xinh đẹp? Ta không chú ý a, người khác ra cái dạng gì ta đều không để ý a, ta chỉ nhìn Tiểu Tiểu nhà ta, tóc đen đen đích thực rất đẹp, ánh mắt rất có tinh thần, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng đích thực mê người, cánh tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy có cảm giác rất thích, thật sự là càng nhìn càng thấy đẹp, càng nhìn trong lòng càng yêu thích.” Hắn nói một mạch, nói đến khi vẻ lo lắng của Hạ Tiểu Tiểu tan dần, khóe miệng nhếch lên.
“Nàng nói: Đức Ân, ngươi như thế nào mà bây giờ mới đến? Người ta ngày nào cũng trông, đêm nào cũng ngóng. Rốt cục đã chờ được ngươi đến đây. Nói như vậy ngươi cũng không thích?” Hạ Tiểu Tiểu không buông tha Vưu Đức Ân, học giọng điệu nói chuyện Lam Tĩnh Di tiếp tục hỏi.
Nghe được thanh âm ngọt ngào ôn nhu của Hạ Tiểu Tiểu, làm ra vẻ bắt chước nói lại những lời kia, Vưu Đức Ân cả người cảm thấy tê liệt. “Tiểu Tiểu, ta vẫn là thích nhất là nghe ngươi Ân Ângươi nói cái gì cũng đều dễ nghe.”
“Ta biết Đức Ân tốt nhất mà!” Hạ Tiểu Tiểu cuối cùng cũng vui vẻ ra mặt.
Thực nguy hiểm a, Vưu Đức Ân một phen mồ hôi lạnh, bị chính lời nói của mình làm cho cả thân người rùng mình một cái.
“Chỉ là, Lam tiểu thư không nhận ra ta sao? Ta không phải là nên nói cho nàng ta là Hạ Tiểu Tiểu sao? Nàng đối với ta tốt lắm, ai, giấu diếm nàng là không tốt mà?” Lam tiểu thư là người tốt như vậy, giấu diếm nàng rất có cảm giác tội lỗi a.
“Ngươi mặc quần áo tiểu tư, nàng không chú ý tới đâu? Ta thấy cũng không nên nói, dù sao chúng ta cũng chỉ ở vài ngày rồi đi.” Vưu Đức Ân lạnh nhạt nói.
Trải qua một bữa tiệc tẩy trần, Vưu Đức Ân xem như tạm thời dàn xếp ở lại Lam phủ, Lam lão gia cứ luôn ám chỉ hôn sự của hắn cùng Lam Tĩnh Di, bị hắn giả vờ ngốc nghếch qua mặt. Chỉ là, cách ngày lại có một phong thư làm cho hắn bực bội, Vưu lão gia nói: “Mặc kệ ngươi thích ai, muốn trở về thì phải dẫn con dâu của ta về theo! ” Này, này…… Lão cha, sao không thể nhượng bộ hắn?
Sự tình đã thế này, đành chấp nhận, mặc dù trên người không có một chút ngân lượng, nhưng cũng không hề lo lắng, mỗi ngày cùng Hạ Tiểu Tiểu tán gẫu nói chuyện phiếm với nhau, xuất môn đi dạo, nhìn phong cảnh Hàng Châu xinh đẹp tuyệt trần, nhìn ngắm những thứ lạ lùng mới mẻ, hạ nhân đi theo bên người cũng sẽ lo trả tiền, nhưng mà nếu muốn hỏi bọn hắn ngân lượng để ở đâu, thì thật không có cách. Ngày nào cũng có thể xem là rất hài lòng — nếu như không có Lam Tĩnh Di kia.
Sáng sớm, Vưu Đức Ân rời giường, ngoài ý muốn lại nhìn thấy Lam Tĩnh Di, không khỏi nghi ngờ gia giáo của Lam phủ có vấn đề, một người khuê tú, mới sáng sớm đã xông vào phòng nam nhân, chuyện này là bình thường ư? Chủ yếu chính là, thời tiết rõ ràng trở lạnh, nàng lại còn ăn mặc càng ngày càng lộ liễu, thật sự là……Thở dài trong lòng, Vưu Đức Ân ép bản thân tiến lên c hỏi. “Lam tiểu thư, hôm nay dậy sớm như vậy a.”
“Đức Ân, ngươi ra đây, ta đem điểm tâm tới cho ngươi, mau lại đây ăn đi.” Lam Tĩnh Di biểu hiện giống như thê tử hiền lương.
“Lam tiểu thư ngươi khách khí rồi, chuyện như vậy để cho hạ nhân làm là được.” Vưu Đức Ân nhắc nhở lần thứ 101.
“Đức Ân, ngươi như thế nào còn cứ gọi ta là Lam tiểu thư? Cha ta thực thích ngươi, hôn sự của chúng ta cha cũng đã đồng ý, ngươi nên gọi ta là Tĩnh Di mới đúng.” Làm ra vẻ khêu gợi nói xong, xoay người bưng lên một chén cháo, không hề e dè xoay người làm lộ ra bộ ngực. “Nào, Đức Ân, ăn cháo……”
“Tiểu — tử!” Vưu Đức Ân sợ hãi cách ra ba thước, nhìn thấy Hạ Tiểu Tiểu ánh mắt lơ mơ vừa ngủ dậy, lẩm bẩm nói. “Ngươi dậy rồi à.”
“n? Sao vậy?” Hạ Tiểu Tiểu mới vừa bước ra khỏi cửa sương phòng, tập trung tinh thần nhìn lại. “A, Lam tiểu thư hôm nay đến đây thật sớm nga……”
“Hừ! Chủ nhân đều đã rời giường, kẻ hầu như ngươi lại còn ngủ!” Lam Tĩnh Di trừng mắt liếc Hạ Tiểu Tiểu một cái, càng ra vẻ thân thiết tới gần Vưu Đức Ân, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh bàn.
“Lam tiểu thư, ngươi……” Nếu ở Vưu phủ, hắn đã sớm đuổi đi ra ngoài!
“Đức Ân–” Khiêu gợi liếc mắt với Vưu Đức Ân một cái, Lam Tĩnh Di tựa như không nhìn thấy Hạ Tiểu Tiểu, nghiêng người về phía hắn, đút hắn ăn. “Đức Ân, ngươi dẫn theo một kẻ sai vặt không hiểu lễ nghĩa như vậy, khẳng định đã chịu khổ a? Vì cái gì không mang theo Tiểu Tiểu đến? Nàng đáng yêu như vậy, ta cũng nhớ nàng. Vốn nghĩ ngươi lần này mang nàng đến, ta sẽ nhận nàng làm muội muội, ta còn có ý định dẫn nàng đi du ngoạn Hàng Châu thật nhiều a.” Nói xong, mặt còn hơi hơi đỏ lên.
Lam tiểu thư nhớ nàng? Hạ Tiểu Tiểu ngốc nghếch đứng một bên nghe vậy cảm động vạn phần, thầm muốn tiến lên bộc lộ thân phận.
“Đức Ân, Tiểu Tiểu hầu hạ ngươi đã lâu? Chúng ta sau khi thành ngươi nhất định phải chấp nhận nàng làm thiếp hoặc là tìm một người thật tốt để gả nàng. Không thể bạc đãi nàng nga.” Lời nói kế tiếp, lại làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tiểu Tiểu trắng bệch.
Đức Ân phải cùng Lam tiểu thư thành thân? Hạ Tiểu Tiểu hồn bay phách lạc đứng lên, nhìn thấy đôi tuấn nam mỹ nữ trước mắt, nhất thời cảm thấy bản thân mình là dư thừa, kìm lại nước mắt, nàng lập tức bỏ chạy.
“Ngươi……” Vưu Đức Ân trừng mắt nhìn Lam Tĩnh Di, chán ghét liếc một cái, nhanh chân đuổi theo, nếu Tiểu Tiểu hiểu lầm, hắn có hủy nát Lam gia cũng không đủ.
“Vưu Đức Ân!” Lam Tĩnh Di nhìn theo bóng dáng Vưu Đức Ân tức giận thét một tiếng chói tai.
Ô…… Đức Ân phải cùng Lam tiểu thư thành hôn, ô…… Hạ Tiểu Tiểu lao ra khỏi Lam phủ, nước mắt không thể khống chế được nữa trào ra ngoài.
“Tiểu Tiểu– Tiểu Tiểu -” Nghe thấy phía sau truyền đến thanh âm khẩn trương quát to, nàng lại càng chạy nhanh, hiện tại nàng một chút cũng không muốn nhìn thấy Đức Ân, nàng thật là xấu tính, Lam tiểu thư người tốt như vậy, cùng Đức Ân là một đôi trời sinh, vì sao nàng lại không vui trong lòng, thật muốn khóc, thật muốn khóc.
“Phanh!” Va chạm thật mạnh, làm cho Hạ Tiểu Tiểu hoa mắt choáng váng đầu óc, ngồi bệt dưới đất.
“Ai! Người nào đi đường không có mắt! Ngay cả Phùng ông nội nhà ngươi cũng dám đụng phải! Không muốn sống nữa sao!” Một tiếng gầm ở trên đỉnh đầu, hạ Tiểu Tiểu ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn, rồi lại chớp chớp mắt nhìn, người trước mặt này, có điểm quen…… Lại có điểm không quen…… Người này, như thế nào lại giống Hoa Hoa Tiểu Bá Vương đến vậy a.













