Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhã Ái Thành Tính – Chương 47

Nhã Ái Thành Tính

Tác giả: Thánh yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiêm Đông Kình vung vẫy tay áo bị ướt, nghĩ lại lúc nãy đừng nên để ý.

Cô đưa hai tay che mặt, Chiêm Đông Kình chỉ thấy hai vai cô run rẩy, hắn đi tới trước mặt Tô Lương Mạt, "Đứng lên."

"Anh...mặc kệ tôi." Cô nghẹn ngào nói không ra lời, Chiêm Đông Kình ngồi xổm xuống, "Nơi này không thể ở lại lâu."

"Tôi nói anh mặc kệ tôi!" Tô Lương Mạt cũng không thèm quan tâm, bây giờ làm gì có tâm tư nghĩ đến tình cảnh của mình, khó khăn lắm gặp được người

thân thì ngay trước mặt mình chết không thấy xác, tâm trạng cô hoàn toàn suy sụp, Chiêm Đông Kình biết lúc này không cách nào so đo với cô, hắn

đưa tay lại lần nữa lôi cô dậy.

Hai tay Tô Lương Mạt đánh đấm lên người hắn la hét, "Anh vì sao không cứu ông ấy? Anh vì sao lại cản tôi

lại? Anh không phải rất hung ác sao, anh giết chết một người chỉ như bóp chết một con kiến..."

Rất nhiều lời đều là buộc miệng nói ra,

bao gồm cả bi thương và oán hận trong lòng, cho dù chính bản thân Tô

Lương Mạt không để tâm những thứ này, cũng muốn phát tiết một trận.

Những lời nói này, đêm nay Tô Lương Mạt lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Chiêm Đông Kình cứ túm cô kéo lên xe, ở trong mắt cô, hắn chính lè kẻ giết

người không chớp mắt, cho nên cô mới trách hắn khoanh tay đứng nhìn.

Tài xế ngăn cách không gian trước sau xe, Tô Lương Mạt kích động ở trong

ngực hắn giãy giụa, Chiêm Đông Kình gắt gao đè hai vai cô lại, làm cô

không thể không vùi mặt trong lồng ngực hắn, đến khách sạn, cô vừa bị

lôi vừa bị kéo đi vào phòng.

Chiêm Đông Kình dẫn cô vào phòng

tắm, hai tay kéo quần áo của cô, cô cũng không nhúc nhích bị hắn giơ tay lên, rồi lại xoay người, cho tới khi người đàn ông ngồi xổm xuống, đưa

hai tay, kéo quần lót của cô xuống, Tô Lương Mạt mới chậm rãi khó khăn

thở ra được một hơi, trong lòng đau đớn kịch liệt sau đó đột nhiên cản

thấy tỉnh táo, cúi đầu nhìn thấy một cái đầu ngồi xổm trước eo cô, gần

như ngay lập tức, cô đưa hai tay kéo lấy mép quần lót, "Anh làm gì vậy?"

Chiêm Đông Kình bỏ tay ra rồi đứng lên, "Tắm rửa đi, tôi đi chuẩn bị đồ cho cô."

Hai tay Tô Lương Mạt che trước ngực, Chiêm Đông Kình đưa mắt nhìn cô rồi đi nhanh ra ngoài, đáy mắt cũng không có bất kỳ tạp niệm nào, cô ngồi

trong bồn tắm, tự mình mở nước, sau đó thân thể từ từ trầm xuống, gục

đầu bên thành bồn tắm.

Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm ngọn đèn đến

đờ đẫn, trong bồn tắm là nước trong, sau khi cởi sạch quần áo thân thể

nhìn không sót một cái gì, Tô Lương Mạt kiệt sức, cũng không biết qua

bao lâu, nước vốn ấm nóng cũng đã nguội lạnh, cửa "lạch cạch" bị mở ra,

Chiêm Đông Kình cầm quần áo đi vào.

Hắn đi thẳng tới bên cạnh Tô

Lương Mạt, cô nghe thấy động tĩnh giương mắt lên, Chiêm Đông Kình cầm

quần áo để bên cạnh, tứ chi cô cứng đờ, lúc định phản ứng theo bản năng, hắn đã xoay người đi ra ngoài.

Tô Lương Mạt vươn tay lấy khăn

lông, cảnh tượng an tĩnh như vậy, lại hòa hợp đáng ngạc nhiên, giống như bọn họ chỉ là một đôi vợ chồng chung sống đã lâu.

Thay xong quần áo đi ra ngoài, Chiêm Đông Kình đứng trước cửa sổ hút thuốc, Tô Lương

Mạt tự mình đi tới giường, cô vén chăn lên chui vào, thân thể nho nhỏ co lại thành một đoàn.

Cô rõ ràng coi Chiêm Đông Kình giống như không khí.

Người đàn ông hút được nửa điếu thuốc, tiếng khóc không kiềm nén được của Tô

Lương Mạt truyền vào tai hắn, cô cắn chặt góc chăn, Chiêm Đông Kình tắt

khói thuốc, trầm giọng nói chuyện, "Cô định khóc suốt cả đêm hay sao?"

Tô Lương Mạt nghe vậy, ngược lại càng khóc lớn tiếng.

Chiêm Đông Kình khẽ nhếch môi, ánh mắt càng phát ra hung ác.

Túi xách Tô Lương Mạt đem về để trên tủ đầu giường, di động đột nhiên đổ

chuông, kêu lên một tiếng sau đó lặp lại, Tô Lương Mạt thò tay ra, cầm

di động nhấn nút trả lời rồi đưa lên tai, "Alo?"

"Lương Mạt, em đi đâu rồi? Sao không có ở nhà?" Giọng nói vội vã của Vệ Tắc truyền qua điện thoại.

Tô Lương Mạt vừa nghe thấy tiếng Vệ Tắc, cơ hồ khóc không thành tiếng, "Vệ...Vệ Tắc, ba em...ba em."

"Bác trai làm sao? Em tìm được bác trai rồi, em ở đâu?"

Đối mặt với hàng loạt câu hỏi của Vệ Tắc, Tô Lương Mạt càng khóc dữ dội,

Chiêm Đông Kình bước nhanh tới trước giường, chộp lấy di động của Tô

Lương Mạt, cô gần như lập tức nhào tới đoạt lại, "Đưa cho tôi!"

"Lương Mạt!" Âm thanh của Vệ Tắc đột ngột đứt đoạn.

Chiêm Đông Kình cầm di động quăng mạnh lên vách tường, Tô Lương Mạt kinh

ngạc, tay còn đang nắm cánh tay Chiêm Đông Kình, hai đầu gối cô quỳ lên

mép giường, "Anh dựa vào cái gì đập đồ của tôi!"

Gương mặt tuấn

tú của Chiêm Đông Kình kéo căng, thình lình đưa tay bắt lấy cằm Tô Lương Mạt đẩy cả người cô ra sau, hai chân cô bởi vì đang quỳ, như vậy làm cả người cô đều ngã ra phía sau, một đầu gối Chiêm Đông Kình đè bên người

cô, Tô Lương Mạt nắm chặt tay hắn, "Anh!"

"Cô muốn nói cái gì với hắn, nói ba cô chết rồi?"

Hai mắt Tô Lương Mạt đỏ bừng, lại lần nữa bị nước mắt làm bỏng rát, cằm cô

bị Chiêm Đông Kình nắm chặt, lời nói mơ hồ không rõ, "Không cần anh lo."

"Không cần tôi lo?" Chiêm Đông Kình nhếch môi cười lạnh, khóe miệng khẽ phác

thảo, lời nói ra trực tiếp đánh lên Tô Lương Mạt không hề có năng lực

chống đỡ, "Vừa rồi cô ở bến tàu cũng nghe rõ ràng rồi, những kẻ đó là

cảnh sát, nếu như là người của Bắc Cảnh, không thể nào chỉ có chút động

tĩnh như vậy, Tô Lương Mạt, cô suy nghĩ cho kỹ, có phải là cô dẫn bọn

chúng tới hay không?"

Cô trợn tròn đôi con ngươi đen nhánh, "Không thể nào."

Chiêm Đông Kình buông ngón tay ra, hắn nghiêng người đứng dậy, từ trên cao

liếc nhìn cô, cũng thấy rõ hoảng loạn với do dự trong mắt cô, "Sao lại

không thể nào? Sau khi cô tới Bắc Cảnh có tôi ở bên cạnh cô, tuyệt đối

không thể nào bị tiết lộ hành tung, vậy trước khi cô tới thì sao? Cô có

thể đảm bảo người khác không biết?"

Hai bên má cô đau nhức, lắc lắc đầu, "Tôi không có nói với ai khác."

Chiêm Đông Kình nheo mắt, "Bao gồm tên bạn trai cảnh sát của cô?"

Tô Lương Mạt khó khăn muốn ngồi dậy, trước mắt một hồi choáng váng đánh

tới, cô nhớ, cô từng ở trước mặt Vệ Tắc đề cập tới chuyện muốn tới Bắc

Cảnh.

Cô cắn chặt răng, lắc lắc đầu.

Chiêm Đông Kình nói tiếp, "Vậy cô nói thử xem, chuyện ngày hôm nay nên đổ lên đầu ai?"

"Dù sao cũng không liên quan tới Vệ Tắc." Khẩu khí Tô Lương Mạt kiên định.

"Được," Giọng điệu người đàn ông châm chọc, "vậy thì để ba cô chết vô ích đi."

"Anh!" Mỗi câu mỗi từ của Chiêm Đông Kình đều đ//â//m vào tâm khảm Tô Lương Mạt,

cô ngồi dậy, "Ba tôi không chết, đi đi, không cần anh ở đây!"

Đáy mắt người đàn ông tràn ngập vẻ u ám thâm sâu, hắn vung tay phải bàn tay chụp về phía Tô Lương Mạt, cô chỉ cảm thấy hô hấp đột nhiên cứng ngắc,

nhưng chỉ là trong nháy mắt, Chiêm Đông Kình lập tức thu tay lại, lực

đạo như vậy, hắn không nghi ngờ bản thân mình sẽ cắt đứt cổ cô.

Hai người hình như đều quên, đây là phòng của Chiêm Đông Kình.

Hắn xoay người đi ra ngoài, đóng cửa cái "rầm".

Tô Lương Mạt ôm chặt đầu gối rồi lại đau đớn khóc thành tiếng, Chiêm Đông

Kình đứng trước cửa, khuôn mặt sáng tối không rõ giấu dưới ánh đèn càng

phát ra m//ô//n//g lung, một lúc sau, hắn sải bước rời đi.

*

Hôm sau, Tô Lương Mạt bị điện thoại của khách sạn đánh thức, thông báo cô đi xuống trả phòng.

Cô quay lại khách sạn lúc trước của mình, thu dọn xong hành lý rồi rời đi.

Lần này ở trên máy bay cô là trở về một mình, Tô Lương Mạt từ trong túi lấy ra viên đạn, đây là đồ vật cuối cùng Tô Khang lưu lại, cô lau nước mắt

đem viên đạn bỏ vào trong hộp kẹo cao su.

Trở lại Ngự Châu sắc

trời đã tối, Tô Lương Mạt đi tới trước cửa tâm tình vẫn không kiềm nén

được, cô đứng trên đầu cầu thang một lúc lâu, đem nước mắt khó khăn nén

trở lại mới mở cửa đi vào nhà.

Tống Tử Căng ôm Tô Trạch xem tivi

trong phòng khách, nghe tiếng mở cửa quay đầu, "Lương Mạt, sao lại về

rồi, không phải nói cần đi khá lâu sao?"

"Mẹ," Cô trở tay đóng cửa, "con cảm thấy cơ hội bên kia không nhiều, vẫn thích Ngự Châu hơn."

"Còn không phải sao? Con phải đi ra ngoài mẹ cũng không yên tâm."

Tô Lương Mạt sợ Tống Tử Căng nhìn ra, cô đem hành lý vào phòng, "Mẹ, con còn phải ra ngoài một chuyến, đi thăm Vệ Tắc."

"Đi đi."

Lúc Tô Lương Mạt đi tới bệnh viện, vừa vặn trông thấy Trương Chính Tụng từ phòng Vệ Tắc đi ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhã Ái Thành Tính
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...