Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhã Ái Thành Tính – Chương 41

Nhã Ái Thành Tính

Tác giả: Thánh yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoắc lão gia tử nghe

xong, ngoại trừ kinh ngạc rồi là phẫn nộ, ông ta cầm quải trượng dùng

sức gõ xuống nền, "Hỗn đản, lại ở sau lưng ta làm ra nhiều chuyện như

vậy."

Tô Lương Mạt thấy thái độ ông ta như vậy, cũng thả lỏng tâm trạng một chút.

"Tô tiểu thư, chắc chắn cô cho là kẻ trộn lẫn trong bang hội chúng tôi đều

không phải người tốt phải không?" Hoắc lão gia tử thở ra một hơi, "Cũng

bởi vì mấy đứa kia bất luận là trưởng thành hay nông cạn đều không để

tôi được tĩnh tâm, tôi mới đặt ra những quy tắc đó, mặc dù người bên

ngoài có thành kiến với chúng tôi, nhưng mà không có quy củ thì không

thành quy tắc, cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng."

Ông ta nói chuyện rõ ràng, Tô Lương Mạt mỉm cười, "Hoắc lão gia tử ngài đừng nói như vậy, tôi tin tưởng thái độ của ngài."

"Hai ngày sau cô tới tìm tôi," Ông ta cho Tô Lương Mạt địa chỉ, "tôi khẳng định cho cô câu trả lời thỏa đáng."

"Hoắc lão gia tử, những lời tôi nói không đưa ra được bằng chứng rõ ràng, ngài tin tôi sao?"

"Tôi tin, thằng hỗn đản này so với lão đầu tử tôi còn hỗn đản hơn nhiều,

bình thường gây ra chuyện tôi đều mắt nhắm mắt mở, nếu cứ tiếp tục để

như vậy, sớm muỗn cũng liên lụy đến người khác."

Tô Lương Mạt không khỏi dâng lên hảo cảm với ông ta, xem ra người trong bang hội không nhất định đều là kẻ tội ác tày trời.

Đưa Hoắc lão gia tử ra ngoài, trong lòng Tô Lương Mạt liền nhẹ bớt, chuyện

trong nội bộ bang hội này, hơn nữa còn liên quan tới Tương Hiếu Đường mà Chiêm Đông Kình nhìn chằm chằm như hổ đói, hiệu quả có lẽ còn nhanh hơn cảnh sát làm việc nhiều.

*

Hai ngày sau, Tô Lương Mạt theo hẹn đi đến địa chỉ Hoắc lão gia tử đã cho cô.

Có người dẫn cô vào trong, xuyên qua đình viện đủ loại hoa cỏ đi vào phòng khách, Tô Lương Mạt nhìn thấy người đàn ông trên ghế sofa thì ngẩn

người, bước chân cũng dừng lại chần chừ có nên tiếp tục tiến lên trước

hay không.

Bộ dạng Chiêm Đông Kình rất nhàn nhã, hắn vắt chân

trái lên, lật lật tờ báo trong tay, nghe thấy động tĩnh chỉ là ngẩng đầu liếc nhìn cô, sau đó không thèm quan tâm lại đặt chú ý lên tờ báo.

Tô Lương Mạt nghĩ, có lẽ Hoắc lão gia tử gọi hắn đến hỏi tội.

Người giúp việc dẫn cô đi về phía sofa, "Mời cô ngồi, lão gia tử có đang bận chút chuyện, đợi lát nữa sẽ gặp cô."

"Cảm ơn." Tô Lương Mạt ngồi đối diện với Chiêm Đông Kình, người đàn ông gấp

tờ báo lại, ngước mắt lên nhìn cô, "Thật không ngờ tới a, lại biết tìm

tới Hoắc lão gia tử."

Cô cố tự trấn tĩnh, mở to mắt không nói lời nào.

"Hoắc lão gia tử ngoài miệng cho dù có nói hay đến thế nào, dù gì cũng là

người trong bang hội, nhưng mà cô có thể nghĩ tới việc dùng ông ta để

kìm hãm tôi, tâm tư cũng đủ độc a." Giọng điệu Chiêm Đông Kình châm

chọc, muốn vùng dậy, lúc trước cũng là hắn đưa cô đến quen biết được

Hoắc lão gia tử.

Người phụ nữ này, đảo mắt liền có thể nghĩ được làm thế nào để xuyên một đao sau lưng hắn.

Tô Lương Mạt tiếp tục đóng vai "tượng điêu khắc".

Tiếng giày cao gót từ xa tới gần, Tô Lương Mạt ngẩng đầu lên, trí nhớ cô

trước giờ rất tốt, gương mặt này lúc trước ở chỗ Chiêm Đông Kình từng

gặp qua. Thẩm Tâm Lê đầu tóc hơi rối, váy áo trên người càng giống như

vừa mới thay ra, nửa bờ vai còn lộ ra ngoài, cô ta gẩy gẩy mái tóc dài,

giơ tay nhấc chân lộ rõ vẻ yêu mị, "Đông Kình, chúng ta đi thôi."

Chiêm Đông Kình để chân xuống, chú ý thấy vẻ nghi hoặc trên hai đầu lông mày

Tô Lương Mạt, hắn đứng lên đi về phía Thẩm Tâm Lê, son môi người phụ nữ

màu đỏ tươi, "Lần này anh chắc hẳn tin tôi đối với anh không có hai lòng rồi chứ? Hoắc lão gia tử nói, ông ta không thể nào giúp người ngoài,

sau này chú ý một chút là được."

Nơi cổ họng Tô Lương Mạt trào

lên trận buồn nôn, lần trước nghe bọn họ nói chuyện, Thẩm Tâm Lê hẳn là

phụ nữ của Chiêm Tùng Niên, không ngờ Chiêm Đông Kình lần này lại đưa cô ta lên giường của Hoắc lão gia tử?

Tô Lương Mạt thấy thật không

thể tưởng tượng nổi, hai chân cô cứng ngắc, chút hy vọng lúc trước với

Hoắc lạo gia tử càng không còn sót lại chút nào, cô nhìn Chiêm Đông Kình đi ra ngoài, Thẩm Tâm Lê cũng đi theo bên cạnh.

Vốn là nơi khang trang đàng hoàng, bây giờ không chỗ nào không lộ ra dơ bẩn.

Tô Lương Mạt thấy từ trên lầu có hai người đàn ông tráng kiện đi xuống,

mục tiêu cùng hướng về phía cô, cô không kịp nghĩ nhiều, nhấc chân gần

như chạy trốn ra ngoài.

Ở ngoài có xe đang đợi cô, xe của Chiêm

Đông Kình cũng lái tới cổng, Thẩm Tâm Lê ngồi chỗ sau xe khuôn mặt xem

kịch vui, "Cô nương, sao cô không lên lầu a?"

Tô Lương Mạt mím chặt môi.

Thẩm Tâm Lê cười một tiếng, ngón tay chải chải tóc, "Ai dà, xương cốt nhức mỏi đến rã rời rồi, Đông Kình, chúng ta về đi."

Tô Lương Mạt nhìn về phía Chiêm Đông Kình, cô hung hăng cắn chặt răng mở

cửa xe ngồi vào bỏ đi. Cái nhìn kia bao gồm cả phẫn nộ, thất vọng, và

buồn nôn.

Chiêm Đông Kình ngồi vào chỗ sau xe, Thẩm Tâm Lê liếc

mắt nhìn chằm chằm chiếc xe đã lái đi, "Nhìn ánh mắt kia, tôi nhớ đến

lúc tôi mới đi con đường này, cũng như vậy, gặp chuyện bất bình cũng sẽ

quật cường không chịu khuất phục, nhưng thực tế lại đè lên đầu a."

"Cô ta sạch sẽ hơn cô," Chiêm Đông Kình không khách khí đáp lại, "sau này đừng có đem cô ta đánh đồng với cô."

Thẩm Tâm Lê không để bụng nhún nhún vai, lời nói khó nghe như vậy cô ta từ

miệng Chiêm Đông Kình đã nghe nhiều rồi, "Anh dù sao cũng nên cho tôi

chút mặt mũi chứ, tôi vừa mới giúp anh một chuyện lớn."

Chiêm Đông Kình ra hiệu tài xế lái xe.

"Nhưng mà nói thật, Hoắc lão gia tử này cậy già lên mặt, anh bình thường cũng

chỉ coi lời lão ta nói như gió thoảng bên tai, lần này cho dù lão ta

thật sự muốn quản, theo tính tình của anh cần gì phải sợ, hà tất phải

làm chuyện thừa thải?" Thẩm Tâm Lê lấy gương ra trang điểm lại.

Chiêm Đông Kình khép mắt lại, giọng điệu lười biếng, "Tôi không muốn phiền

phức, huống hồ như thế này đối với tôi không có bất kỳ tổn thất nào."

Những lời bỡn cợt này là hạ thấp Thẩm Tâm Lê, bản thân cô ta không phải nghe

không hiểu, cô ta kiêu ngạo cất cái gương vào túi xách, "Được thôi, chỉ

cần tôi ở trong mắt anh còn chút giá trị như vậy, anh nói cái gì cũng

được."

*

Tô Lương Mạt đi tới bệnh viện trước, tâm trạng

giống như là bầu trời phủ đầy khói mù, Vệ Tắc thấy sắc mặt cô không tốt, đưa tay ra hiệu cô đi tới.

"Nói chuyện thế nào rồi?"

Trong mắt Tô Lương Mạt lộ rõ ủy khuất, ngồi trên ghế lắc đầu.

Vệ Tắc đưa cho cô chai nước khoáng, "Đừng buồn, ông ta vốn dĩ là kẻ ở cùng một phía với Chiêm Đông Kình."

Tô Lương Mạt nhìn tầng ánh sáng mặt trời trải rộng trên người Vệ Tắc,

"Thái độ lần trước của ông ta hoàn toàn trái ngược với hôm nay, Vệ Tắc,

em có phải là phát ngu rồi không?" Cô đưa hai tay che mặt, tràn đầu ảo

não.

"Ai nói vậy," Vệ Tắc nắm chặt tay cô, kéo cô tới gần, "nếu không phải là em, anh bây giờ còn không biết ở đâu?"

Tô Lương Mạt nằm sấp lên chăn mềm, "Chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Vệ Tắc đưa tay xoa nhẹ lên gáy cô, "Cũng không nhất định phải định tội hắn ngay, Lương Mạt em đừng nản chí."

Tô Lương Mạt ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, "Vệ Tắc, em muốn đi Bắc Cảnh tìm ba em."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhã Ái Thành Tính
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...