Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NGUYỆT TẪN VÔ HỒI – Chương 9

NGUYỆT TẪN VÔ HỒI

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta vén rèm kiệu lên, mũ phượng châu sa khẽ lay động: "Điện hạ, xin mời về cho."

"A Nguyệt, ta không tin nàng thật sự có thể tuyệt tình đến vậy..." Yết hầu Bùi Hằng chuyển động, giọng có phần nghẹn ngào.

Hắn tiến lên một bước, lại bị vỏ kiếm của Lục Trầm chặn lại.

"Điện hạ, ta nghĩ ngày đó ta đã nói với ngài đủ rõ ràng rồi, mời ngài về cho." Nói xong, ta định buông rèm xuống.

"A Nguyệt, đợi đã! Nàng xem cái này trước đã..." Bùi Hằng vội vàng lấy từ trong lòng ra một cuốn sổ, giọng run rẩy, "Lần trước ta nói với nàng, mỗi lần ta đến gần Nguyễn Lê đều cảm thấy không thể kiểm soát được bản thân... Cuối cùng ta cũng biết tại sao rồi!"

"Hôm qua ta đã phát hiện ra những thứ này trong hộp của nàng ta! Nàng ta không phải là con người... Nàng ta chính là yêu quái!"

Ta nhận lấy cuốn sổ, thấy trên bìa viết bốn chữ lớn "BIÊN BẢN CÔNG LƯỢC", mở ra thấy bên trong ghi chi chít:

【Mùng bảy tháng hai cố ý ngã xuống nước, điểm thiện cảm của Bùi Hằng +5%.】

【Mười sáu tháng ba giả vờ bị Tô Vãn Nguyệt bắt nạt, điểm thiện cảm của Bùi Hằng +7%.】

【Mùng tám tháng tư cố ý uống trà có thuốc, gây ra triệu chứng tim đập nhanh, Bùi Hằng chăm sóc cả đêm, điểm thiện cảm +12%.】

...

Công lược? Điểm thiện cảm?

Ta đột nhiên lại nhớ đến những lời mà Nguyễn Lê đã nói vào không khí ngày đó.

"Nàng ta hao hết tâm cơ để tiếp cận ta, khống chế ta... chỉ là để làm chính phi của ta, hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ của nàng ta..."

Giọng Bùi Hằng khàn đặc, "Những chuyện làm tổn thương nàng, đều không phải là ý muốn của ta..."

"A Nguyệt, đi theo ta... ta có thể từ bỏ ngôi vị Thái tử, ta có thể không cần gì cả... ta chỉ cần nàng..."

Ta nhắm mắt lại, ném cuốn sổ về cho hắn: "Điện hạ, điều đó không thay đổi được gì cả."

"Điện hạ!" Bên tai vang lên một tiếng kêu khóc thảm thiết, Nguyễn Lê loạng choạng chạy tới.

Tóc nàng ta rối bù, mặt đầy máu, không còn vẻ yếu đuối như ngày thường, trông như vừa trốn khỏi nhà lao.

"Điện hạ! Ngài đã nói trong lòng ngài chỉ có thiếp, sẽ chăm sóc thiếp cả đời..."

Nàng ta lao tới níu lấy tay áo Bùi Hằng, "Cầu xin ngài hãy cùng thiếp quay về thành hôn... nếu lần này công lược lại thất bại, thiếp sẽ bị hệ thống xóa sổ hoàn toàn... thiếp sẽ c.h.ế.t thật đó!"

Ánh mắt Bùi Hằng ngập tràn sự chán ghét và sợ hãi, chàng hất mạnh nàng ta ra: "Cút ngay! Đồ yêu quái!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nguyễn Lê loạng choạng lùi lại, đột nhiên cười điên dại: "Tất cả là tại ngươi! Tô Vãn Nguyệt!"

Nàng ta đột ngột rút một con d.a.o găm từ trong tay áo ra, "Nếu không phải tại ngươi, sao ta có thể thất bại hết lần này đến lần khác... Nếu ta đã không sống được, vậy thì kéo ngươi c.h.ế.t cùng ta!"

Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, con d.a.o găm trong tay nàng ta đ.â.m thẳng về phía ta.

"A Nguyệt!"

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Trong chớp mắt, Bùi Hằng đẩy mạnh Lục Trầm ra, chắn trước mặt ta.

Con d.a.o găm cắm sâu vào n.g.ự.c hắn, m.á.u tươi lập tức nhuộm bộ áo cưới càng thêm đỏ, thêm rực rỡ.

Bùi Hằng loạng choạng quỳ xuống đất, nhưng vẫn nắm chặt cổ tay Nguyễn Lê, không cho nàng ta tiến thêm một bước.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, khóe miệng rỉ máu: "A Nguyệt... kiếp này... cuối cùng ta... cũng đã bảo vệ được nàng..."

Nguyễn Lê nhìn bàn tay nhuốm m.á.u của mình, đột nhiên hét lên một tiếng chói tai: "Không! Hệ thống... cho ta một cơ hội nữa... đừng!"

Thân thể nàng ta bắt đầu méo mó, rồi trở nên trong suốt.

Lục Trầm kéo ta ra sau lưng bảo vệ, trường kiếm tuốt khỏi vỏ: "Yêu nghiệt!"

Tiếng của Nguyễn Lê đột ngột im bặt, cả người nàng ta tan biến vào không khí như khói bụi, chỉ còn lại con d.a.o găm nhuốm m.á.u rơi "loảng xoảng" xuống đất.

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng la hét.

Giữa khung cảnh hỗn loạn, tay Bùi Hằng từ từ buông thõng, ánh sáng trong mắt chàng tắt dần.

Lục Trầm tiến lên một bước, bàn tay ấm áp che lên mắt ta: "Đừng nhìn."

Nhưng ta vẫn nhìn thấy, khẩu hình cuối cùng của Bùi Hằng, là "Xin lỗi".

...

Mười ngày sau, ta và Lục Trầm cử hành lại đại hôn.

Trên hỉ đường, chàng nhẹ nhàng lật khăn voan của ta lên, giọng nói lại có chút nghẹn ngào: "Nguyệt nhi, cuối cùng cũng cưới được nàng rồi."

Ta ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt ươn ướt của chàng, đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe mắt hơi đỏ của chàng: "Chàng ngốc."

Sau này, chúng ta ân ái đến bạc đầu, con cháu đầy đàn.

Đông Cung đã đổi chủ mới, chuyện cũ không còn ai nhắc lại.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NGUYỆT TẪN VÔ HỒI
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...