Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyệt Hạ Triền Miên – Chương 36

Nguyệt Hạ Triền Miên

Tác giả: Thủy Ẩn Vô Trần
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chung quanh tiếng nghị luận càng lúc càng lớn, hỗn loạn ác độc mắng chửi, mũi dùi nhắm thẳng vào Tư Không Vịnh Dạ.

Tư Không Viêm Lưu nhìn thân hình nhỏ nhắn trên mặt đất kia quanh thân nhiều điểm”Ma trơi” quay tròn tới lui, tuy rằng nội tâm cũng có hoài nghi, nhưng vẫn là bị loại cảm giác đau đớn lo lắng che lấp đi, khẽ cắn môi, Tư Không Viêm Lưu không quan tâm hướng y đi đến.

Làm như đã sớm dự đoán được phản ứng của hắn, Trương thiên sư xoay người đi tới trước mặt hắn, ngăn cản đường đi của hắn.

“Hoàng Thượng. Không cần một mực khăng khăng, chẳng lẽ sự thật còn chưa đủ sáng tỏ sao?”

Trương thiên sư hạ lông mi khóe mắt nhỏ thật rũ bắn ra quang sắc bén, nét kiên định trải rộng trên gương mặt không lộ vẻ gì, lại ở trong phòng này, dưới ánh sáng u lam đặc biệt có vẻ gian ác.

Quay mắt về phía gương mặt hé ra ghê tởm như vậy, Tư Không Viêm Lưu từ trong nội tâm trào ra một cỗ chán ghét thật lớn.

“Ta nghĩ Hoàng Thượng vẫn là không muốn tin tưởng chuyện này là thật.” Trương thiên sư nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng đau đớn mở miệng nói: “Hoàng thượng có điều không biết, kỳ thật Tứ điện hạ thực đã sớm vào năm đó bị Oánh phi độc chết , hiện tại Tứ điện hạ mà mọi người thấy, chẳng qua là bị một yêu nghiệt hoạt tử nhân* tội ác sâu nặng tá thi hoàn hồn* thôi.”

Trương thiên sư lời vừa nói ra, toàn bộ hiện trường nhất thời ồ lên.

Kinh nghiệm bản thân các thần tử đều nhớ lại tình hình năm đó, Tư Không Vịnh Dạ năm đó thật là bị thái y chẩn đoán chính xác  tử vong, đình thi vài ngày về sau lại đột nhiên sống lại, chuyện này ở năm đó vẫn là sự kiện ly kỳ làm xốn xáo toàn bộ triều đình nhất.

Thêm vào vài đại thần miêu tả thêm mắm thêm muối, cơ hồ tất cả mọi người tin lời nói Trương thiên sư, nhất thời bên trong quần thần vang lên một thanh âm bảo phải thảo phạt Tư Không Vịnh Dạ, liên miên không dứt, tràn ngập  toàn bộ Cửu Hoa cung.

Lúc này, một bên Xuân Hà yên lặng đốt lên ngọn nến lúc nãy bị thổi tắt.

Ánh sáng tỏa ra, nguyên bản căn phòng u ám nhất thời dần sáng ngời lên, giống như từ địa ngục trở lại nhân gian, không khí nguyên bản áp lực nhất thời giãn ra, không ít đại thần thở phào thật dài nhẹ nhõm.

Nguyên bản u lam “Ma trơi”phiêu nhiễu bên cạnh Tư Không Vịnh Dạ cũng nhất thời biến mất không thấy, thân hình bé nhỏ nằm trên mặt đất hoàn toàn đã không có cảm giác quỷ mị trước đó, vẻ mặt an bình giống như đang ngủ say.

Tư Không Viêm Lưu ánh mắt trở nên có chút do dự, ánh mắt nhìn Tư Không Vịnh Dạ cũng có một tia hoài nghi.

Bé thật là yêu nghiệt chuyển thế sao? Tư Không Viêm Lưu lẳng lặng nhìn thân mình bé nhỏ trên mặt đất, trong ánh mắt mang theo một tia đau xót làm cho người ta không thể phát hiện.

Từng thời điểm hai người ở bên nhau thoáng hiện trước mắt, hình ảnh tốt đẹp mà ấm áp này, làm hắn trong lòng vốn có một tầng hàn băng vây lấy bị hòa tan , nguyên bản nghĩ đến sẽ không có tình cảm với bất cứ kẻ nào nữa, nhưng vẫn là đem y đặt ở vị trí trọng yếu nhất trong tâm, sủng ái không thôi.

Vịnh Dạ đơn thuần đáng yêu như vậy, tươi cười như nắng đích thật là ác ma tàn nhẫn sát hại cung nữ sao? Ta không tin!

Tình cảm nồng đậm hoàn toàn tiêu diệt  hoài nghi cùng do dự trong nội tâm của hắn, Vịnh Dạ của hắn làm sao có thể là loại thị huyết ác ma tàn bạo được?

Không chút do dự vòng qua vẻ mặt kiên định của Trương thiên sư, Tư Không Viêm Lưu ánh mắt kiên định đi về phía Tư Không Vịnh Dạ.

“Hoàng Thượng? !” Trương thiên sư vẻ mặt kinh ngạc: “Sự thật đã rành rành như núi, chẳng lẽ Hoàng Thượng còn chưa tin lời nói vi thần? Không đem an nguy của nước ta để vào mắt, khăng khăng một mực như trước?”

Tư Không Viêm Lưu một phen ôm lấy Tư Không Vịnh Dạ trên mặt đất, đối với Trương thiên sư gây sự châm chọc khiêu khích nói: “Hừ, dựa vào như vậy một chút hình ảnh quỷ xả nhận định Vịnh Dạ là yêu nghiệt, Trương thiên sư thật đúng là thần thông quảng đại a!”

“Hoàng Thượng!” Trương thiên sư kinh sợ không thôi, trực tiếp quỳ rạp xuống đất: “Hoàng Thượng cư nhiên vì một yêu nghiệt vu oan vi thần? Vi thần lòng son dạ sắt, khả chiêu nhật nguyệt*! Vi thần làm như vậy cũng là vì tương lai nước ta! Vì cả ngàn cả vạn thần tử thần dân nước ta a! Hoàng Thượng thỉnh nghĩ lại a!”

Trương thiên sư nói một phen nhất thời kích động mọi người ở đây, nhất thời tất cả đại thần vẻ mặt đều xúc động phẫn nộ, đều quỳ xuống, nhất thời âm thanh quỳ xuống liên miên không dứt nặng nề vang lên.

“Hoàng Thượng thỉnh nghĩ lại, vì an bình của Đại Hoa triều ta, thỉnh Hoàng Thượng ban thưởng tử yêu nghiệt này!” Các đại thần trăm miệng một lời nói, thanh âm hổn độn hòa cùng một chỗ tràn ngập  toàn bộ phòng, trở nên phi thường hỗn loạn.

Tư Không Viêm Lưu xanh cả mặt nhìn các thần tử luôn mồm dùng quốc gia hưng vong áp chế hắn, tức giận ngón tay đều phát run.

Các đại thần này đều tự cho là chính mình trung can nghĩa đảm, trên thực tế chẳng phân biệt được thị phi làm cho hắn thập phần tâm hàn*.

“Thôi, thôi.” Tư Không Viêm Lưu vô lực khoát tay, trong ánh mắt tràn ngập  mỏi mệt cùng thất vọng: “Chuyện này trẫm không cùng các ngươi truy đến cùng, Vịnh Dạ cùng trẫm sống chung nhiều năm như vậy, hắn là có phải yêu nghiệt hay không trẫm rõ ràng nhất, trước khi sự tình chưa có điều tra rõ, ai cũng không thể thương tổn hoàng tử của trẫm, đêm đã khuya, các ngươi vẫn là về trước đi, ngày mai còn lâm triều.”

Dứt lời, Tư Không Viêm Lưu không để ý tới bọn họ. Chính là nhẹ nhàng đem Tư Không Vịnh Dạ trong lòng đặt trên giường, giúp y đắp chăn ấm, động tác cực kỳ ôn nhu.

Tuy rằng lòng có chút không cam lòng, nhưng là hoàng mệnh không thể trái, chúng thần một trận thổn thức, đều đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, một đại thần tuổi già đột nhiên càng không ngừng dập  đầu: “Hoàng Thượng! Thỉnh Hoàng Thượng nghĩ lại! Vì an nguy của triều ta, thỉnh Hoàng Thượng hạ lệnh tru diệt yêu nghiệt này!”

“Thịch thịch thịch!” tiếng đánh nặng nề làm cho người ta tóc gáy đứng ngược như cây kim sắc bén, đ//â//m vào  lỗ tai từng người, tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn đại thần tuổi đã già này.

“Phương Thừa tướng! Chẳng lẽ ngươi muốn cãi mệnh lệnh của trẫm?” Tư Không Viêm Lưu nhịn xúc động muốn gọi người ném lão ấy vào đại lao xuống, lạnh lùng mở miệng.

“Vi thần không dám, vi thần chỉ là vì thương thiên dân chúng! Vì an nguy triều ta!” Rất nhanh, Phương Thừa tướng đầu bị thương, máu đỏ tươi chảy trên mặt, trên mặt đất nơi bị cái trán lão không ngừng va chạm vào cũng là một mảnh đỏ tươi nhìn thấy ghê người.

Một vài đại thần đã muốn nhìn không được, quay mặt đi, có hai đại thần còn có lý trí một chút đi qua kéo hai tay lão lại, muốn kéo lão đứng lên, lại bị lão đẩy ra một phen.

Tư Không Viêm Lưu hoàn toàn bị chọc giận, chỉ tay vào lão tức giận nói không ra lời, chính là dùng tay ra hiệu một cái, ý bảo Mã Nhược Phàm đưa lão đi ra ngoài.

Mã Nhược Phàm gật gật đầu, đi qua, kéo lại cánh tay Phương Thừa tướng vẫn như cũ đang không ngừng dập  đầu đưa lão ra bên ngoài.

Biến cố liền phát sinh ngay tại phút chốc, vẻ mặt bi phẫn Phương Thừa tướng một phen bỏ tay Mã Nhược Phàm ra, nhìn trời hô to: “Hoàng Thượng bị yêu nhân mê hoặc tâm trí, vì thiên hạ thương sinh linh, vi thần nguyện lấy cái chết minh chứng!”

Sau đó, Phương Thừa tướng dùng khí lực toàn thân tuổi già, đầu ra sức đập vào mặt đất!

“Thịch! ! !” sau một tiếng kịch liệt, Phương Thừa tướng trên mặt là máu ngã xuống vào một vũng máu, chết không nhắm mắt ~~~~

Hết chương thứ ba mươi sáu

hoạt tử nhân*: đồ vứt đi, kẻ vô dụng…

tá thi hoàn hồn*: mượn xác hoàn hồn

khả chiêu nhật nguyệt*: có thể chiếu sáng cả nhật nguyệt.

tâm hàn*: trái tim băng giá

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyệt Hạ Triền Miên
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...