Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyên Tội – Chương 9: Phát điên cái gì thế?

Nguyên Tội

Tác giả: Thi Tỷ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước đây, người làm phải mất vài ngày để chuyển hành lý của tôi ra khỏi nhà họ Mạc. Giờ đây, họ lại mất thêm vài ngày để chuyển đồ tôi về.

Và từ đó, cũng không bao giờ chuyển đi nữa.

Mạc Hoài cũng không ở trường nội trú như trước, cậu ăn ngủ đều ở nhà, chính thức trở thành “cục nợ” của tôi.

Tôi xúc động nói: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành trách nhiệm của một người lớn, chẳng hạn như đi đón cậu tan học.”

Mạc Hoài nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Không cần, em có chân, tự đi được.”

Nhưng mỗi ngày tôi vẫn đúng giờ xuất hiện ở trước cổng trường, đứng giữa đông đảo phụ huynh học sinh, nhiệt tình vẫy tay với cậu.

Dù gì thì tôi lười nấu ăn, lười dọn dẹp, cũng chẳng biết dạy kèm bài vở. Điều duy nhất tôi làm được cũng chỉ có đón cậu tan học.

Lúc đầu, Mạc Hoài vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, đi lướt qua tôi làm bộ như không quen biết. Nhưng dần dần, cậu bắt đầu quen với việc tìm kiếm tôi giữa đám đông. Có một lần tôi lén trốn đi, quan sát từ phía xa, thấy cậu sau khi không tìm được tôi, trên gương mặt bắt đầu hiện lên sự hoang mang và lo lắng.

Còn tôi tất nhiên là đắc ý nhảy ra rồi.

“Thừa nhận đi, cậu rất cần tôi đấy.” Tôi nói.

Sự bất an trong mắt Mạc Hoài nhanh chóng biến mất, cậu làm như không kiên nhẫn mà đặt cặp sách vào tay tôi: “Ấu trĩ.”

Bố mẹ ruột của tôi, những người từ nhỏ đến lớn chưa từng coi tôi ra gì, ngay khi biết tôi trở nên giàu có, đã lập tức dẫn cả nhà đến ăn nhờ.

Mạc Hoài đối với việc này chỉ lạnh nhạt nói: “Không sao, cứ để bọn họ dọn vào đi. Em có thể chuyển ra ngoài, dù gì họ mới là gia đình thật sự của chị, còn em chẳng qua chỉ là một người ngoài không đáng kể.”

Tôi nhăn mặt nhìn cậu: “Phát điên cái gì thế?”

Sau đó, tôi nhấn nút bộ đàm, đổi thành tươi cười tủm tỉm thông báo cho bảo vệ: ‘’Ném cả đám người già trẻ lớn bé đó ra ngoài đi, vĩnh viễn đừng để bọn họ xuất hiện trong tầm mắt của tôi, đúng, là vĩnh viễn.”

Dưới ánh mắt đầy sự khó hiểu của Mạc Hoài, tôi nháy mắt với cậu: “Từ giờ trở đi, gia đình của tôi chỉ có một mình cậu thôi.”

Khoảnh khắc đó, tất cả nỗi bất an, hoang mang và sự bất lực quẩn quanh cậu thiếu niên bấy lâu nay, chợt tiêu tán.

Cậu nhìn tôi, khẽ gật đầu, rất nghiêm túc.

Ban ngày, trong nhà có người giúp việc dọn dẹp và nấu ăn. Nhưng đến tối, trong ngôi nhà rộng lớn này, chỉ còn lại tôi và Mạc Hoài.

Nói thì đơn giản, nhưng thoát ra khỏi bóng tối nào phải điều dễ dàng. Có một khoảng thời gian dài, mỗi khi nhắm mắt lại, tôi đều nhìn thấy khuôn mặt đầy máu của Mạc Trầm.

Đôi khi, trong vòng tay anh còn mơ hồ hiện lên một thai nhi đã chết.

Đó là con của chúng tôi.

Tôi cố gắng bước đến gần Mạc Trầm, nhưng cơ thể lại không thể cử động. Chỉ có thể đứng yên tại chỗ, từ xa nhìn anh: “Mạc Trầm, con giống ai thế? Đưa con cho em xem được không?”

Không có ai trả lời tôi.

Khi bừng tỉnh, tôi chỉ thấy Mạc Hoài đang đứng trước cửa phòng ngủ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bộ mặt thật
Chương 2: Tai nạn
Chương 3: Triệt để nhận thua
Chương 4: Định đi mách với bố tôi à?
Chương 5: Thằng nhóc chết bầm này
Chương 6: Cậu bé đáng thương
Chương 7: Cùng nhau chết đi
Chương 8: Thỏa thuận
Chương 9: Phát điên cái gì thế?
Chương 10: Ngủ chung
Chương 11: Chị cũng có thể dựa vào em
Chương 12: Đàn dương cầm
Chương 13: Ngoan, đừng khóc nữa
Chương 14: Chỉ là bạn học bình thường thôi
Chương 15: Phòng ngừa vẫn hơn
Chương 16: Dùng sai từ rồi
Chương 17: Trùng hợp thật
Chương 18: Kẻ ngoài cuộc
Chương 19: Chấm dứt
Chương 20: Không sao cả
Chương 21: Em chỉ cần chị
Chương 22: Ôm đến nghiện
Chương 23: Vượt tầm kiểm soát
Chương 24: Tôi nhớ dì
Chương 25: Tôi đã đủ trưởng thành rồi
Chương 26: Tìm một mối tình
Chương 27: Tôi chỉ yêu một mình Doãn Vọng Thư thôi
Chương 28: Ngồi canh trước cửa
Chương 29: Tôi không cho phép
Chương 30: Đưa cô gái khác về nhà
Chương 31: Thiếu niên trưởng thành
Chương 32: Cô gái trẻ
Chương 33: Hướng Thu
Chương 34: Chia tay
Chương 35: Điên rồi
Chương 36: Phản ứng là chuyện hết sức bình thường
Chương 37: Chìm đắm
Chương 38: Xứng đôi
Chương 39: Nếu dì muốn ngủ với trai trẻ đến vậy
Chương 40: Vương tử cô độc
Chương 41: Cùng anh điên một lần
Chương 42: Không cần con, chỉ cần em
Chương 43: Muốn một danh phận
Chương 44: Tâm ma
Chương 45
Chương 46: Ngoại truyện (1)
Chương 47: Ngoại truyện (2)
Chương 48: Ngoại truyện (3)
Chương 49: Ngoại truyện (4)
Chương 50: Ngoại truyện (5)
Chương 51: Ngoại truyện (6)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyên Tội
Chương 9: Phát điên cái gì thế?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Phát điên cái gì thế?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...