Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyên Tội – Chương 17: Trùng hợp thật

Nguyên Tội

Tác giả: Thi Tỷ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Được, vậy em sẽ chết cùng chị.” Thanh âm Mạc Hoài nhất thời nhẹ bẫng: “Lúc trước chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, giờ chị lại muốn bỏ em lại? Em không định vi phạm hợp đồng đâu.”

“Không thể, Mạc Hoài.” Tôi lắc đầu: “Năm đó cậu còn nhỏ như vậy, đột ngột mất đi người thân duy nhất trên đời, trở thành kẻ cô độc. Việc nhất thời nghĩ không thông là điều dễ hiểu, nhưng theo thời gian, cậu đã dần bước ra khỏi nỗi đau. Hiện tại cậu đã biết cười, được các nữ sinh trong trường theo đuổi, còn biết chăm sóc cả tôi nữa. Mạc Hoài, cậu rất thông minh, rất độc lập, khả năng thích nghi lại mạnh mẽ, và cậu còn giàu có nữa. Tương lai cậu nhất định sẽ gặp được một người yêu tuyệt vời, xây dựng một gia đình thuộc về mình, có được cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Nên xin cậu, hãy sống cho tốt vào.”

Mạc Hoài đưa tay gạt đi những lọn tóc lòa xòa trước trán tôi, cúi người thì thầm bên tai tôi: “Hay là thế này, em tìm một tòa nhà bỏ hoang, chọn lúc đêm xuống, chúng ta cùng leo lên sân thượng ngắm sao, rồi trước khi trời sáng, cùng nhau nhảy xuống, thế nào?”

Tôi triệt để mất kiên nhẫn: “Cậu không nghe hiểu tiếng người à? Nhất định phải mặt dày mày dạn làm bóng đèn? Để lại chút không gian riêng cho tôi và bố cậu không được sao?”

Ánh mắt Mạc Hoài trở nên rất tối, như một cái hố sâu không thấy đáy, cuối cùng, khóe môi cậu chậm rãi nhếch lên, cười lạnh: “Chị cho rằng chị không phải là bóng đèn?”

Tôi nhíu mày: “Cậu có ý gì?”

Mạc Hoài hiếm khi có nét mặt lạnh băng: “Người chết như đèn tắt, chết chính là chết, hoàn toàn biến mất, kết thúc, căn bản không tồn tại cái gì gọi là âm phủ. Cho dù nó thật sự tồn tại, thì chị dựa vào cái gì cho rằng bố em nhất định sẽ ở bên kia chờ chị? Dì ơi, chị quên rồi à? Ông ấy còn có một người vợ đã mất.”

Tôi đứng ngây ra tại chỗ.

Trong lúc bất chợt, quên mất mọi ngôn ngữ.

“Doãn Vọng Thư.” Mạc Hoài dùng giọng nói cực kỳ dịu dàng gọi tên tôi.

“Sao vậy?” Tôi giật mình hỏi.

“Trùng hợp thật.” Cậu mang theo nụ cười tàn nhẫn tôi chưa từng thấy qua: “Mẹ của em, tên là Lâm Vọng Thư.”

Thời gian như dừng lại ngay lúc đó.

Đầu ngón tay tôi rịn mồ hôi lạnh.

Cả thế giới cũng như đang rung chuyển. Từ trên cao, có tầng mây mù ùn ùn kéo tới, đè xuống người tôi, muốn nghiền nát tôi.

Tôi nghe thấy chính mình đang cố dùng giọng điệu thoải mái chống đỡ: “Vậy thì sao?”

Mạc Hoài giống như thể đang tuyên án tử hình, bình tĩnh mà chắc chắn trả lời: “Đó chính là lý do bố em chọn chị.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bộ mặt thật
Chương 2: Tai nạn
Chương 3: Triệt để nhận thua
Chương 4: Định đi mách với bố tôi à?
Chương 5: Thằng nhóc chết bầm này
Chương 6: Cậu bé đáng thương
Chương 7: Cùng nhau chết đi
Chương 8: Thỏa thuận
Chương 9: Phát điên cái gì thế?
Chương 10: Ngủ chung
Chương 11: Chị cũng có thể dựa vào em
Chương 12: Đàn dương cầm
Chương 13: Ngoan, đừng khóc nữa
Chương 14: Chỉ là bạn học bình thường thôi
Chương 15: Phòng ngừa vẫn hơn
Chương 16: Dùng sai từ rồi
Chương 17: Trùng hợp thật
Chương 18: Kẻ ngoài cuộc
Chương 19: Chấm dứt
Chương 20: Không sao cả
Chương 21: Em chỉ cần chị
Chương 22: Ôm đến nghiện
Chương 23: Vượt tầm kiểm soát
Chương 24: Tôi nhớ dì
Chương 25: Tôi đã đủ trưởng thành rồi
Chương 26: Tìm một mối tình
Chương 27: Tôi chỉ yêu một mình Doãn Vọng Thư thôi
Chương 28: Ngồi canh trước cửa
Chương 29: Tôi không cho phép
Chương 30: Đưa cô gái khác về nhà
Chương 31: Thiếu niên trưởng thành
Chương 32: Cô gái trẻ
Chương 33: Hướng Thu
Chương 34: Chia tay
Chương 35: Điên rồi
Chương 36: Phản ứng là chuyện hết sức bình thường
Chương 37: Chìm đắm
Chương 38: Xứng đôi
Chương 39: Nếu dì muốn ngủ với trai trẻ đến vậy
Chương 40: Vương tử cô độc
Chương 41: Cùng anh điên một lần
Chương 42: Không cần con, chỉ cần em
Chương 43: Muốn một danh phận
Chương 44: Tâm ma
Chương 45
Chương 46: Ngoại truyện (1)
Chương 47: Ngoại truyện (2)
Chương 48: Ngoại truyện (3)
Chương 49: Ngoại truyện (4)
Chương 50: Ngoại truyện (5)
Chương 51: Ngoại truyện (6)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyên Tội
Chương 17: Trùng hợp thật

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Trùng hợp thật
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
⚠️ Trường hợp không vào được website các bạn vào tên miền hatdaukhaai.asia