Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyên Tội – Chương 12: Đàn dương cầm

Nguyên Tội

Tác giả: Thi Tỷ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghĩ một chút, tôi lại vỗ vai Mạc Hoài: “Cười với tôi thì có ích gì, cậu phải cười với mấy bạn học của cậu ấy. Hãy làm họ say đắm, chinh phục tất cả, trở thành ngôi sao sáng nhất trong trường đi.”

Mạc Hoài nhíu mày: “Phiền chị bình thường một chút.”

Trong một lần tôi nằm ở nhà xem phim thần tượng, buột miệng khen nam chính biết chơi đàn thật đẹp trai.

Kết quả là không lâu sau, tôi với tư cách phụ huynh đến xem buổi biểu diễn văn nghệ ở trường Mạc Hoài, thì trợn mắt há hốc mồm khi thấy cậu bước lên sân khấu, ngồi vào ghế trước đàn dương cầm.

Mạc Hoài thành thạo mà tao nhã chơi một bản Canon, âm nhạc dịu dàng êm tai phát ra từ đôi bàn tay thon dài của cậu thiếu niên, ánh đèn ấm áp trên sân khấu cũng vừa lúc chiếu rọi, khiến cả người cậu có chút không chân thật.

Khi bản nhạc kết thúc, các nữ sinh dưới khán đài đều đồng loạt hò reo ầm ĩ, tiếng kinh hô vang lên không ngớt.

Mạc Hoài quay đầu nhìn xuống khán phòng, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại trên người tôi, hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

Tiếng hét xung quanh cũng vì nụ cười ấy mà càng cuồng nhiệt hơn.

Tôi nhìn cậu, bốn mắt chạm nhau, sững sờ thật lâu mà chẳng nhớ thằng nhóc này học chơi đàn từ khi nào.

Hôm sau, tôi lập tức mua về một cây đàn dương cầm giá trị hơn bảy con số, rồi không có việc gì mà nằm dài trên sofa, cười híp mắt chỉ huy Mạc Hoài đánh đàn cho tôi nghe.

Cậu cũng rất nghe lời, học thuộc hết tất cả những bản nhạc mà tôi yêu thích.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc Mạc Hoài đã bước vào tuổi dậy thì. Nhưng trước khi cậu kịp nổi loạn, tôi đã tự mình sa đọa trước

Ngoại trừ lúc ăn cơm đi ngủ, phần lớn thời gian còn lại của tôi đều là uống rượu.

Từng tuyên bố hùng hồn rằng mình sẽ tiêu hết sạch tài sản của Mạc Trầm, nhưng sau vài chuyến du lịch, tôi đã hoàn toàn từ bỏ.

Bởi dù đi đến nơi đẹp đến đâu, tôi cũng luôn nghĩ rằng, đáng lẽ người đi cùng tôi phải là Mạc Trầm.

Những thứ từng khiến tôi hứng thú, như trang sức, quần áo, mỹ phẩm, giờ đây đều trở nên tẻ nhạt và vô vị. Bởi vì, người mà tôi muốn trang điểm ăn diện để người đó ngắm đã vĩnh viễn không còn nữa rồi.

Vì thế tôi chỉ có thể tiêu tiền vào những loại rượu đắt đỏ, mọi người đều nói con người một khi say có thể giải ngàn sầu, nhưng tôi lại chỉ cảm thấy đắng.

Có điều, tôi không tin rượu nào cũng như vậy, nên quyết định thử hết tất cả các loại rượu trên đời.

Tôi thường sẽ uống đến mức gục trên sofa.

Ban đầu, Mạc Hoài chỉ đắp chăn cho tôi, sau đó đổ hết số rượu tôi chưa uống xong.

Nhưng về sau, cậu sẽ trực tiếp bế tôi lên, cẩn thận đặt tôi lên giường trong phòng ngủ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bộ mặt thật
Chương 2: Tai nạn
Chương 3: Triệt để nhận thua
Chương 4: Định đi mách với bố tôi à?
Chương 5: Thằng nhóc chết bầm này
Chương 6: Cậu bé đáng thương
Chương 7: Cùng nhau chết đi
Chương 8: Thỏa thuận
Chương 9: Phát điên cái gì thế?
Chương 10: Ngủ chung
Chương 11: Chị cũng có thể dựa vào em
Chương 12: Đàn dương cầm
Chương 13: Ngoan, đừng khóc nữa
Chương 14: Chỉ là bạn học bình thường thôi
Chương 15: Phòng ngừa vẫn hơn
Chương 16: Dùng sai từ rồi
Chương 17: Trùng hợp thật
Chương 18: Kẻ ngoài cuộc
Chương 19: Chấm dứt
Chương 20: Không sao cả
Chương 21: Em chỉ cần chị
Chương 22: Ôm đến nghiện
Chương 23: Vượt tầm kiểm soát
Chương 24: Tôi nhớ dì
Chương 25: Tôi đã đủ trưởng thành rồi
Chương 26: Tìm một mối tình
Chương 27: Tôi chỉ yêu một mình Doãn Vọng Thư thôi
Chương 28: Ngồi canh trước cửa
Chương 29: Tôi không cho phép
Chương 30: Đưa cô gái khác về nhà
Chương 31: Thiếu niên trưởng thành
Chương 32: Cô gái trẻ
Chương 33: Hướng Thu
Chương 34: Chia tay
Chương 35: Điên rồi
Chương 36: Phản ứng là chuyện hết sức bình thường
Chương 37: Chìm đắm
Chương 38: Xứng đôi
Chương 39: Nếu dì muốn ngủ với trai trẻ đến vậy
Chương 40: Vương tử cô độc
Chương 41: Cùng anh điên một lần
Chương 42: Không cần con, chỉ cần em
Chương 43: Muốn một danh phận
Chương 44: Tâm ma
Chương 45
Chương 46: Ngoại truyện (1)
Chương 47: Ngoại truyện (2)
Chương 48: Ngoại truyện (3)
Chương 49: Ngoại truyện (4)
Chương 50: Ngoại truyện (5)
Chương 51: Ngoại truyện (6)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyên Tội
Chương 12: Đàn dương cầm

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12: Đàn dương cầm
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
⚠️ Trường hợp không vào được website các bạn vào tên miền hatdaukhaai.asia