Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguy Hiểm Cự Ly – Chương 94

Nguy Hiểm Cự Ly

Tác giả: Neal
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Căn phòng nhỏ màu đỏ trắng xinh đẹp, trong phòng ngủ chính rộng rãi ở tầng hai, chị em Michelle hứng thú kịch liệt chơi trò Wii Thượng trên mạng. Michelle Alex cầm điều khiển, la to. “Nếm thử tuyệt sát của chị này!”

“Đáng chết!!!” Mitchell Alex kêu lên, quả bóng thấp xẹt qua lưới dội xuống đất rồi ra khỏi ranh giới.

“Nói ra thì, chỗ này của em đầy đủ thật.” Michelle nhìn quanh bốn phía, lon coca bia rượu vứt lung tung, quần áo cũng bừa bộn khắp nơi, thùng rác chất đầy khăn giấy và bã cà phê. Trình độ lôi thôi của cô em gái này, một chút cũng không thua kém gì cô.

“Dù sao trong nhà này chỉ có hai chúng ta ở, trời biết đất biết!” Mitchell không thèm bận tậm, ngồi trên sàn lấy khăn lau mồ hôi.

Ngoài cửa, có người nhìn trộm qua khe hở vào phòng, cười lạnh âm trầm, hai người? Thật là chị em đơn thuần.

Justin đưa ra số tiền lớn để hắn giải quyết tốt hậu quả, hắn còn cho rằng mục tiêu sẽ rất phiền phức. Hai người trong căn nhà này không hề phát giác được sự tồn tại của người thứ ba, đùa à, danh hiệu của hắn là sát thủ Gustine nổi danh.

Đương nhiên, vị sát thủ nổi danh đỉnh đỉnh này rõ ràng cũng không phát giác được trong nhà này thật ra còn có người thứ tư.

Vu Tử Thạc đứng ở đầu cầu thang, thân thể dán sát vào vách tường, nhàn nhã điều chỉnh súng giảm thanh trong tay, gương mặt ẩn trong bóng tối trông càng thêm âm trầm, sau đó y ho nhẹ một tiếng, ngay khi Gustine quay mặt lại thì lập tức bóp cò, Gustine cảm thấy trên đùi nóng bỏng, đau đớn kêu lên đụng vào cửa.

Chị em Michelle trong nhà chỉ nghe thấy tiếng có người kêu đau, sau đó là một tiếng binh, một người đàn ông tay cầm súng màu bạc ngã vào nhà.

“Đây… là cosplay?” Michelle vuốt tóc, suy đoán.

Gustine đổ đầy mồ hôi lạnh đồng thời cũng phải đen mặt, đau đến hít từng hơi. Tiếp theo, các cô nhìn thấy trên dùi của Gustine đang chảy máu, liền biến sắc, hai tiếng thét mang âm sắc khác biệt lập tức vang lên.

Có người che hai lỗ tai đi vào, dùng vẻ mặt chịu không nổi cao giọng nói: “Yên tĩnh một chút!”

Người đàn ông vừa vào cửa này toàn thân tỏa ra không khí âm lạnh, giống như tử thần tay cầm lưỡi hái, Mitchell lập tức bị dọa tắt tiếng, chỉ có miệng là vẫn còn mở lớn, phát ra âm khan, từ khẩu hình có thể đoán đó là một câu chửi bới còn chưa kịp nói ra.

Michelle hồi phục lại sau khi bị dọa thì nhận ra y ngay. “Anh… Mansen?”

“Mày… mày là thứ bỉ ổi! Dám bắn lén tao!” Gustine đổ đầy mồ hôi, gầm lên tức giận với người đàn ông đứng sau lưng, vừa định nhấc súng bắn trả, tay lập tức bị một chiếc giày da đánh bóng loáng dẫm lên, hắn bất mãn la lớn. “Mẹ nó mày là ai? Biết ông mày đây là ai không hả? Hừ, nói ra sẽ dọa chết mày__”

“Gustine Moricca, lính đánh thuê, thích tự xưng là sát thủ ưu tú hoàn mỹ nhất.” Vu Tử Thạc đọc lại theo giới thiệu của Giang Hằng trong tai nghe, vừa nói vừa xải một tay, “Trên thực tế vào vừa nghề không quá hai năm.”

“Mày… sao mày biết ông đây vừa vào giang hồ đã nổi tiếng!” Gustine cố gắng rút tay khỏi đế giày đối phương, “Nếu mày đã biết, không muốn chết thì… thả ông mày ra!”

“Justin quả đúng là không gặp đúng người.” Sao lại chọn người thế này đến giết người diệt khẩu, Justin xem ra cũng chỉ là kẻ hồ đồ. Vu Tử Thạc cúi người nhìn Gustine, “Tôi nói anh đó, thật ra… anh lẫn lộn giữa Michelle và Mitchell rồi đúng không?”

“Thì, thì sao chứ!” Ủy thác này được trả thù lao trước, tiền vừa đến thì nhiệm vụ sẽ bắt đầu, số điện thoại dùng để liên lạc cũng sẽ lập tức mất hiệu quả, bất luận xảy ra chuyện gì cũng không thể ngừng lại giữa chừng. Vì cách phát âm tên quá giống, hai chị em này lại giống nhau, Gustine mới tìm tới Mitchell. Sau đó, trong quá trình theo dõi Mitchell hắn biết được cô còn một người chị, tên Michelle.

Vì thế, Gustine bị rối lên, lộn xộn, không biết nên làm thế nào. Hôm nay Michelle lại đến tìm Mitchell, đại gia này liền nghĩ, không bằng cứ xử lý cả hai chị em, thì giải quyết được vấn đề.

Cho nên đầu đuôi sự việc, chính là ông chủ hồ đồ mở ra một hành lang trưng bày hồ đồ với một nhân viên hồ đồ bị một nhà tư bản hồ đồ thuê một sát thủ hồ đồ diệt khẩu, cả chuyện này căn bản là một chuyện hồ đồ đến cực điểm.

Trói ngược Gustine lại, Vu Tử Thạc mới nhìn Michelle, “Cô cũng nghe thấy rồi đó, người này đến để giết các cô.”

“Vậy còn anh? Anh là hiệp khách sao?” Michelle nhìn người đàn ông anh tuấn phóng khoáng, trước đó chỉ cảm thấy anh ta rất đẹp trai, hiện tại lại cảm thấy anh ta vừa lợi hại vừa đẹp trai, bất giác hai má ửng hồng.

“Chị, trọng điểm của chị sai rồi, chị không cảm thấy người này đột nhiên xuất hiện ở nhà chúng ta là chuyện rất quái lạ sao?” Mitchell không kìm được sỉ vả, chẳng qua hoàn toàn bị chị mình bỏ qua, chị gái cô một tay chống lên mặt, nói: “Sao lại vậy chứ, bạch mã hoàng tử trong phim đều đột nhiên hiện thân anh hùng cứu mỹ nhân mà.”

Vu Tử Thạc bất chợt kéo tay Michelle, dẫn cô ra ngoài. “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Mặt Michelle lập tức đỏ như trái táo, lẽ, lẽ nào anh ta muốn bộc bạch? “Tôi… tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.”

“Chị hai chị xong rồi.” Mitchell nhìn chị gái mang trạng thái hoa si không nhịn được muốn giúp đỡ. “Đợi đã hai người kia, người đàn ông này tính sao đây? Tôi không muốn ở riêng với hắn ta đâu!”

“Báo cảnh sát đi.” Vu Tử Thạc quay đầu, mỉm cười với Mitchell.

Gương mặt tuấn tú ưu nhã, nụ cười sáng lạn như mặt trời, khiến Mitchell cũng nhìn tới ngây ngẩn, một lúc sau mới tỉnh táo lại, “Báo cảnh sát, đúng! Báo cảnh sát!” Quay lại gầm vào mặt Gustine: “Côn đồ! Chờ ngồi tù đi!”

Gustine ngồi dưới đất lặng lẽ nhìn tất cả những gì vừa diễn ra, tâm tình cực kỳ muốn khóc, hắn nhìn ra rồi, người đàn ông đó cũng là sát thủ, nhưng cùng là sát thủ, sao đối đãi lại kém như thế?!

Đi được một quãng trên đường, Vu Tử Thạc buông tay Michelle ra, quay lại nhìn cô nói: “Tôi cho cô biết, bức trang [Con quạ đêm đen] của hành lang trưng bày các cô gặp nguy hiểm.”

“Nội tâm của tôi cũng rất nguy hiểm, hả… cái gì? Anh nói [Con quạ đêm đen]?” Nghe đến tên bức tranh này, Michelle lập tức tỉnh táo lại. “Sao anh lại biết?”

“Cô không cần bận tâm tại sao tôi biết, đêm nay Hắc Nha sẽ trộm bức tranh đó, tôi có cách giải quyết vấn đề này.” Vu Tử Thạc nhìn thẳng vào cô. “Cô có muốn bảo vệ bức tranh đó không?”

Không cần người này nói, Michelle cũng biết bức tranh đó quan trọng thế nào với ông chủ của mình, càng huống hồ người này vừa cứu cô một mạng, cô tin anh ta sẽ không tổn hại cô.

“Muốn.” Cô trịnh trọng gật đầu, chỉ thấy người đàn ông đó nhỏ giọng thầm thì vào tai cô. Người đàn ông nói xong âm tiết cuối cùng, mắt cô đã trừng thật lớn, miệng há thành hình chữ O, “Này, này, này…”

“Tất cả chỉ chờ xem cô thôi, Michelle.” Nói xong, Vu Tử Thạc vỗ vai Michelle Alex, đi khỏi đó.

Trong bãi đỗ xe ở gần cảng, một chiếc xe màu đen đậu tại đó, Giang Hằng nhận điện thoại, giọng nói của Vu Tử Thạc vang lên. “Thuận lợi chứ?”

“Có lẽ nên nói thời tiết đã giúp đỡ chúng ta, tôi chỉ đến trước cảnh báo bão thôi.” Giang Hằng đóng laptop màu đen để trên đùi lại, “Nhưng mong là lần này sẽ suông sẻ.”

“Tôi muốn gặp hắn ta.” Vu Tử Thạc ngồi trên sân thượng tòa nhà, nhìn hành lang Hoàng Hôn đối diện. Nếu Hắc Nha đã khiêu chiến với y, thì đương nhiên y không có đạo lý nào lại không hồi đáp.

“Cũng tốt, dù sao chuyện bên này đã kết thúc rồi.” Giang Hằng thắt dây an toàn, khởi động xe, chiếc xe màu đen chậm rãi chạy khỏi chỗ đậu.

“Mùa hạ cũng sắp kết thúc rồi.” Vu Tử Thạc nhớ rõ, mùa hạ ba năm trước bọn họ gặp gỡ, lúc đó giữa bọn họ là một khoảng cách nguy hiểm, hiện tại khoảng cách này, trong quá trình căn cứ theo hệ thống đó cứu giúp mọi người, đã dần dần, từng chút một, bị kéo gần lại.

“Tối nay anh qua chứ?” Hạ đi thu tới, mùa đông dường như đang ở trước mắt, Giang Hằng đương nhiên cũng không quên, mùa đông hơn một năm rưỡi trước, bọn họ sóng vai tác chiến, cứu Sarah Grano, tuy lần đó hắn đã xuýt chút nữa mất đi sát thủ này.

Trên bầu trời, mây đen đang tụ lại, nhưng trong lòng Vu Tử Thạc không bị những thứ âm trầm này vây phủ. “Tôi đã rất nhớ anh rồi, mà anh còn muốn dụ dỗ tôi thế sao?”

Bản năng từ đáy lòng kích khởi xung động muốn được ôm lấy đối phương, Giang Hằng bất đắc dĩ lắc đầu, ánh sáng tối mờ trong xe khiến đường nét của gương mặt hắn càng trở nên sâu sắc, giọng nói trầm buồn. “Vu Tử Thạc, là anh đang dụ dỗ thôi!”

“Ha ha, anh nói vậy cũng không sai.” Vu Tử Thạc nhún vai, mái tóc màu nâu nhạt khẽ bay trong gió, nụ cười trên môi hách dịch khoa trương, “Dụ dỗ chính là anh.”

“Vậy anh đợi thừa nhận hậu quả đi.” Dục vọng dâng trào theo huyết dịch, giọng nói trầm xuống thốt xong câu, đến từ cuối cùng là nghiến răng phát ra.

Vu Tử Thạc đứng ngược gió đốt một điếu thuốc, khói mờ phả ra nhanh chóng bị gió thổi tan, y híp mắt, thản nhiên mở miệng. “Hậu quả này cần anh và tôi cùng gánh.”

Giang Hằng nghe tiếng đối phương cúp máy, liền lắc đầu, cười thấp một tiếng. Gió mát thổi qua tai, hắn nâng cửa sổ xe lên, đạp mạnh chân ga. Dĩa nhạc xoay chuyển, giọng hắn vang lên trong khoang xe tĩnh lặng.

“I should know, who I am by now.”

“I walk, the record stands somehow…”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguy Hiểm Cự Ly
Chương 94

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...