Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguy Hiểm Cự Ly – Chương 184

Nguy Hiểm Cự Ly

Tác giả: Neal
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bất cứ câu nói nào được Giang Hằng dùng giọng nói thấp trầm nóng bỏng này nói ra cũng đều trở nên rất phiến tình, Vu Tử Thạc cong miệng lắc đầu, “Sao anh có thể như thế?” Trán dán sát vào lồng ngực của Giang Hằng, có thể cảm thụ được nhịp tim của đối phương, thân thể căng cứng đã hoàn toàn thả lỏng, khoái cảm khiến người vui sướng từng đợt từng đợt ập tới, “Enya nói rất đúng, tôi trúng độc rồi, là độc anh hạ vào tôi.”

“Vậy rất tốt, nói thử xem anh đã nghiện rồi sao?” Cười thấp một tiếng, Giang Hằng kéo đầu Vu Tử Thạc lại, ôm y thật mạnh.

“Anh đang nói là ỷ vào thuốc, đừng gom lại mà bàn, tôi còn chưa tới mức độ đó…” Y bất mãn phản bác, động tác đột nhiên xuyên sâu vào ngắt đứt lời muốn nói của y, Vu Tử Thạc giống như báo thù cắn một cái vào ngực Giang Hằng.

Tư duy cuồng loạn còn chưa bình ổn, huyết dịch sôi s//ụ//c dâng lên đầu, kêu gào như muốn xé nát lý trí.

“Vu Tử Thạc…” Giọng nói thâm tình, hòa làm một thể với cơn mưa tới ầm ầm bên ngoài. Giang Hằng ôm người này thật chặt, giống như không giam cầm y như vậy, thì bất cứ lúc nào y cũng có thể chạy thoát. Xung động quấy nhiễu đầu óc, nhiệt ái cuồng liệt như ngọn lửa, dâng trào đáy mắt, bừng bừng thiêu đốt. “Tôi sẽ không buông tay để anh đi nữa, cả đời này anh đừng mơ thoát khỏi tôi!”

Sẽ không buông tay, câu này từ khi bọn họ quen biết tới nay, Giang Hằng không chỉ từng nói qua một lần. Nhưng không nhiệt liệt lại mù quáng như hiện tại, khiến người nghe không nhịn được cảm thấy hưng phấn tới toàn thân phát run.

Thế giới giống như đột nhiên chìm vào một mảng trầm tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, cùng tiếng huyết dịch dâng trào. Chiếc đồng hồ kiểu cũ treo trên tường, kim chỉ phút không ngừng di động…

Mây đen tan đi, bầu trời lại trong xanh, ánh sao lấp lánh, trăng lặn mặt trời lên, ánh sáng màu vàng chiếu rọi trên da thịt xích lõa.

Một đêm không mộng, sát thủ ngồi dậy, lười biếng duỗi người, ngáp một cái. Cửa phòng ngủ đang mở, từ vị trí của y có thể thấy được phòng khách một mảng phế tích do tối qua, bắt đầu chỉ là sô pha, bất tri bất giác liền phát triển lên giường, bọn họ trao đổi mấy vòng, hai người cuối cùng đều kiệt quệ cạn sức, tới mức ngủ lúc nào, cụ thể làm bao nhiêu lần cũng không nhớ rõ.

“Sớm.” Giang Hằng xoay người ôm Vu Tử Thạc, cánh tay đi thẳng lên trên, “Cà phê?”

“Tôi rất muốn, nhưng không kịp.” Y và chuột đồng đã hẹn giờ. Mái tóc rối loạn bị vuốt ra sau đầu, Vu Tử Thạc cúi đầu hôn môi Giang Hằng, “Mấy ngày nay không có số hiệu mới sao?”

Không bỏ qua nụ hôn đơn giản này, Giang Hằng tiếp tục kéo dài thật sâu. Cánh tay buông ra mò tới di động dưới gối, hắn mở hộp thư, “Đáng tiếc, cuộc sống bình ổn luôn luôn ngắn ngủi.”

“Vậy chúc anh may  mắn.” Ngắn ngủi trong nửa phút, Vu Tử Thạc đã mặc xong sơ mi và quần âu, cầm áo khoác đi tới trước giường, hôn lên trán Giang Hằng. Y đột nhiên cười lên, lộ ra hàm răng trắng, ánh sáng rọi vào khiến người ta không khỏi nảy sinh hảo cảm với gương mặt tươi cười này. “Khi cần thiết thì nhớ tìm Ford giúp đỡ.”

Sát thủ cười dặn dò hắn, Giang Hằng không nhớ trước kia Vu Tử Thạc lại thích ‘lải nhải’ như vậy, bất luận thế nào, sự trao đổi giữa họ nhiều lên là chuyện tốt, hơi nhướng môi cười, hắn hôn nhẹ lên môi đối phương, “Tôi biết rồi, còn có nữ thanh tra nữa.”

Công viên sáng sớm không có nhiều người, thỉnh thoảng có người đang tập thể dục chạy ngang. Đám bồ câu đang kiếm ăn gần đó bị tiếng bước chân xua đi, vụt một cái toàn bộ đều bay lên, để rụng vài cộng lông trắng.

“Ô, đã lâu không gặp, Vu Tử Thạc.” Chuột đồng bị thọt, khập khiễng đi tới chỗ sát thủ. Chuột đồng là người vô cùng thấp điệu, đứng trong đám người nhất định sẽ không bắt mắt, nhưng người từng tiếp xúc với ánh mắt ông ta, nếu thông minh một chút sẽ hiểu, ông ta không phải là người đàn ông đơn giản.

“Klein Minton, tôi muốn cùng ông nói chuyện về Gimson.” Đi thẳng vào vấn đề, Vu Tử Thạc cho rằng ở trước mặt chuột đồng bất cứ hành động giả trang khách sáo nào cũng không cần thiết, vì, đều vô dụng. Khi nghe tới cái tên Gimson vẻ mặt của chuột đồng là âm trầm, không giống cảm giác nhanh chóng biến hóa âm trầm gian xảo của ông ta lúc thường, ông ta thậm chí quay đầu lại xác nhận ánh mắt Vu Tử Thạc, “Cậu muốn biết cái gì?”

“Tôi muốn biết hiện tại ông ấy đang ở đâu.” Con mắt màu hổ phách cao quý lộ ra sát khí âm lạnh, nó là ánh mắt của thần chết.

“Tại sao cậu cảm thấy tôi sẽ biết?” Câu hỏi ngược thông minh, chuột đồng không nói ông ta biết chỗ ở của Gimson, cũng không nói ông ta không biết.

“Vì ông để ý ông ấy.” Vu Tử Thạc rất rõ ràng, chuột đồng là cảnh sát không để ý chuyện vượt giới hạn, nhưng hắn nhất định sẽ mượn tay người khác làm sạch sẽ mọi chuyện. Đích thân ra mặt cảnh cáo Reger Wenskhôngl đã nói rõ sức nặng của Gimson trong lòng ông ta, ông ta không muốn để nhiều người biết tới sự tồn tại của Gimson, “Ông luôn bảo vệ Gimson, cho dù tôi không biết tại sao ông muốn làm vậy.”

“Đưa pin điện thoại cho tôi.” Chuột đồng không muốn cuộc nói chuyện tiếp theo bị người thứ ba biết được, tiếp đó hắn thấy Vu Tử Thạc rút hai tay khỏi túi, một tay là pin, một tay là điện thoại, y đã đoán được ông ta sẽ đưa ra yêu cầu này.

“Gimson đã từng nói qua cậu là tiểu quỷ thông minh nhất ông ấy từng gặp!” Chuột đồng không nhịn được cười ha ha, rất nhanh lại thu đi nụ cười, “Tôi có thể kể cho cậu nghe một câu chuyện.”

Gió nhẹ thổi, đám mây trên trời thay đổi hình đạng, chuột đồng đưa mắt nhìn phương xa, “Trước kia có năm người đàn ông, không, là năm cậu bé trai, chúng cùng trưởng thành, ôm những lý tưởng bất đồng. Cha mẹ của đứa bé trai đầu tiên đã mất trong cuộc khủng bố tập kích, nó phát thệ sẽ khiến những kẻ đó phải trả giá, nó cẩn thận che giấu dã tâm của mình, mở rộng thế lực, cuối cùng cũng có thể bước ra phòng làm việc ở Nhà Trắng.”

“Ông là nói Leon.” Leon Panetta trước kia từng tổng tham mưu trưởng tại Nhà Trắng, năm 09 Obama đã đề cử ông làm giám đốc cơ quan tình báo, điều khiến người ta không thể tin là, Leon trước đó chưa từng có kinh nghiệm đảm nhận chức trách nào trong cơ quan tình báo. Lời của chuột đồng chứng minh những đánh giá này là sai, Leon không phải không có kinh nghiệm, chỉ là không ai phát giác được dã tâm của ông ta.

“Nói chuyện với cậu thật sự là không thể thả lỏng chút nào.” Chỉ qua vài câu nói đã đoán được đối tượng ông đang tường thuật là ai, chuột đồng biết tiếp theo ông càng cần phải cẩn thận, “Đứa bé trai thứ hai có lẽ là may mắn nhất, nó có gia đình hoàn chỉnh, và một người vợ ưu tú. Sau sự kiện 911 nó quyết định căn cứ theo tình báo hiện có dựng lên một hệ thống trí năng có thể dự báo dược khủng bố tập kích, cũng chính là thứ mà các cậu hiện tại sử dụng.”

“George Foreman.” Vu Tử Thạc vuốt cằm, khóe môi nhếch lên nụ cười gian xảo lại âm trầm, “Tôi sớm đã cảm thấy hệ thống này không đơn giản như thế.”

Nếu không có quyền hạn của NSA (Cơ quan an ninh quốc gia Hoa Kỳ), muốn công khai lấy được tin tức tình báo của công dân chỉ sợ còn khó hơn lên trời. Phó cục trưởng George Foreman lại là người phụ trách an ninh mạng, các cơ quan truyền thông và các cơ quan bảo vệ cơ sở hạ tầng, người có thể cung cấp tình báo và tư liệu đủ để nghiên cứu tạo dựng hệ thống, trừ ông ta ra còn có ai?

“Đứa bé trai thứ ba thì vào FBI.” Giống như phát giác được bất luận miêu tả thế nào cũng bị đối phương bắt được đầu mối, chuột đồng dứt khoát nói thẳng, “Đứa bé thứ tư là tôi, vì người nhà bị sát thủ liên hoàn vượt ngục giết hại, tôi quyết định trở thành một cảnh sát tư pháp, bắt những kẻ đáng chết này.”

Con mắt màu ám trầm, chuột đồng cười lạnh, “Còn một đứa bé trai nữa, nó và bốn đứa kia không giống nhau.”

“Nó trở thành kẻ phạm tội.” Bầu không khí xung quanh dường như đột nhiên ngừng lại, Vu Tử Thạc híp mắt nhìn chuột đồng, “Nó thay các ông giết người.”

“Cậu không thể tưởng tượng được Gimson đã trải qua những gì, mới đầu chúng tôi chỉ cảm thấy ông ấy rất trầm mặc, là một người không giỏi nói chuyện giao thiệp.”

Tuy tránh né không hỏi, nhưng Vu Tử Thạc biết chuột đồng đánh giá không sai, đây chính là Gimson mà y quen biết, giống như biết rõ trầm mặc lặng lẽ mới là quy tắc sinh tồn lớn nhất, Gimson rất ít khi mở miệng nói chuyện.

“Cậu biết không, vị trí của bốn chúng tôi, chúng tôi đại diện cho pháp luật và trật tự. Gimson lại chỉ thích giết người, đoạt đi tính mạng của người khác mang tới khoái cảm cho ông ấy.” Ánh mắt chuột đồng càng tối đi, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phương xa, cuối cùng tựa hồ phẳng lặng, “Gimson không phải sợ ngôn ngữ sẽ mang tới nguy hiểm cho ông ấy, ông ấy căn bản không cần.”

Sự trầm mặc của Gimson là vì ông ấy cảm thấy giao lưu ngôn ngữ là không cần thiết, có thể kích động cảm xúc của ông chỉ có tử vong, giết người là chuyện duy nhất có thể khiến ông thỏa mãn.

Mà hiện tại Vu Tử Thạc đã hiểu, tại sao Gimson có thể trở thành một sát thủ u linh đến vô ảnh đi vô tung, sau lưng ông ấy, có bốn người giúp ông ấy dọn sạch tất cả. Sở dĩ Giang Hằng tìm không được Gimson, là vì trong tư liệu ban đầu mà NSA cung cấp, căn bản không bao gồm tin tức của Gimson.

Cho nên hệ thống đã bỏ qua chi tiết bị xóa bỏ này, đầu mối chuyển lên người Vu Tử Thạc, liệt ra số bảo hiểm xã hội của y.

“Nếu Gimson đã có tác dụng như thế, tại sao các người phải giả tạo cái chết của ông ấy?” Y hỏi thẳng, tiếp theo liền có được câu trả lời của chuột đồng, “Ông ấy bành trướng rồi.”

Bất cứ ai cũng không khó lý giải, một sát thủ đỉnh cao lại có tự đại càng lúc càng lớn là vô cùng ngu hiểm, chuột đồng nhắm mắt như luyến tiếc thở dài: “Khi chúng tôi phát hiện ông ấy bắt đầu không chịu khống chế, liên tục làm ra những hành động vượt mức, bức bách chúng tôi không thể không liên tục vượt giới hạn để giúp đỡ ông ấy, tôi liền biết Gimson nên nghỉ hưu rồi.”

Câu nói mang theo cảm xúc phức tạp phiêu tán trong gió, chuột đồng mở mắt quay sang nhìn y, “Đây đã là kết cục tốt nhất rồi.”

Sát thủ mất khống chế chỉ có một kết cục, Gimson bước đi trong bóng tối đã quá lâu rồi, vì để không bị tử vong nuốt chửng, ông nhất định phải giết càng nhiều người, giết con mồi càng mạnh mẽ để bù đắp vào lổ hỏng trong lòng.

Đây cũng chính là chuyện bốn năm trước Vu Tử Thạc đã làm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguy Hiểm Cự Ly
Chương 184

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 184
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...