Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Què Cũng Bị Ta Lừa Đến Đứng Lên – Chương 105

Người Què Cũng Bị Ta Lừa Đến Đứng Lên

Tác giả: Hắc Miêu Nghễ Nghễ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phản ứng đầu tiên của con quỷ khi bị Cố Diệp lôi ra khỏi điện thoại không phải là sợ hãi mà là không dám tin nhìn vào tay mình, sau đó hắn hào hứng la lên: “Tôi ra ngoài rồi!”

Hắn định nhảy bật lên nhưng không ngờ bị ăn một cú cốc, từ trên đỉnh đầu truyền đến một âm thanh đầy sát khí: “Ngồi đàng hoàng cho tôi!”

Con quỷ giật nảy mình, lúc này hắn mới kịp phản ứng rằng mình bị người từ trên mạng túm ra, không những thế còn bị đối phương đánh.

Hắn khẽ ngẩng đầu lên quay về phía Cố Diệp, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên khi được nhìn thấy một gương mặt tuấn tú trẻ tuổi, ngũ quan tinh xảo như những minh tinh trên biển quảng cáo.

“Cậu là ai? Sao lại đánh tôi?”

“Đánh anh?” Cố Diệp tức giận: “Đánh anh còn nhẹ chán! Anh là cô hồn dã quỷ ở đâu chui ra vậy, tự dưng nửa đêm hù dọa tôi, thèm đòn quá nhỉ!”

Lúc này trò chơi của Triệu Bằng Vũ đã kết thúc.

Không có sự giúp đỡ của Cố Diệp, một mình hắn phải solo với hai người.

Hắn bị một người đánh úp sau lưng giết chết và đã thua trò chơi trong nỗi cay cú.

Triệu Bằng Vũ vô cùng khó chịu, nhưng do hắn không nhìn thấy con quỷ ở đâu nên đành nhắm ngay hướng Cố Diệp đang nhìn, rồi hung ác nói: “Đánh anh ta!”

Con quỷ bị hù dọa, toàn thân khẽ run rẩy: “Đừng đánh mà! Tôi không phải là người xấu… quỷ xấu đâu.

Tôi chỉ đi ngang qua, đi ngang qua mà thôi!”

Lúc bấy giờ Hạ Tường cũng bị đánh thức, cậu bèn ngồi dậy nhìn thử con quỷ không lớn tuổi hơn bọn họ là bao: “Chính là anh, con ma nửa đêm đi hù dọa người ta, lại còn thích đến ký túc xá nữ sinh, ủa chi vậy? Anh mà không giải thích đàng hoàng…”

Triệu Bằng Vũ nhướng mày: “Đấm anh ta!”

Cố Diệp lại đá đối phương, dùng hành động thực tế nói cho đối phương biết rằng: Không nói chuyện đàng hoàng là tôi đánh anh ngay bây giờ!

“Đừng đánh tôi mà! Tôi nói! Tôi tên là Lý Minh, sống ở một căn nhà cho thuê gần đó.

Tôi là tên nghiện game online, vì chơi game ba đêm liên tiếp thế là đột tử.

Sau khi chết bị hút vô mạng và không thể thoát ra ngoài được.” Lý Minh càng nói càng buồn bực: “Cậu nghĩ tôi muốn hả? Dù gì tôi đang trong độ tuổi xinh như hoa mà.”

Cố Diệp lạnh mặt: “Anh đừng có mà giở trò với tôi, nói thật đi có phải nửa đêm anh muốn bày trò hù dọa người khác đúng không?”

“Tôi… tôi đây đang nhắc nhở mấy đứa chứ bộ, đừng như tôi, lỡ đột tử thì sao?”

“Tôi thấy anh đơn giản là thích chơi khăm thì có.” Cố Diệp lại muốn đánh hắn: “Anh có từng nghĩ tới, nếu bọn họ bị anh hù dọa tới mức chết ngắc thì anh tính thế nào đây?”

“Nơi anh đi nhiều nhất là ký túc xá nữ sinh! Cái đồ lưu manh này! Anh nhìn thấy những gì rồi? Anh tin tôi móc mắt anh ra xem thành bóng cá rồi đạp nát nó không?” Triệu Bằng vũ không nhìn thấy ma, chửi xong bèn nói với Linh Linh: “Đấm tên đó cho chú!”

Linh Linh bật dậy rồi tung một cú đấm vào mặt hắn ta: “Đồ lưu manh!”

Cố Diệp im lặng trố mắt nhìn Triệu Bằng Vũ, sau đó cậu bế Linh Linh sang chỗ khác.

Đứa con gái lanh lợi của cậu bị Triệu Bằng Vũ dạy hư mất rồi.

Triệu Bằng Vũ rốt cuộc có thể nhìn thấy hắn ta, hung hăng hỏi: “Nói đi! Tại sao anh lại đi hù dọa người khác?”

Lý Minh chợt phát hiện ra những người trong phòng này đều không phải người bình thường.

Gần đó cũng có một vài người hóng hớt vây xem, tất cả đều nhìn chằm chằm hắn và bày sẵn tư thế, chỉ cần hắn nói một câu không thích hợp là lao lên đánh hắn liền.

Đến phút này hắn không dám ngụy biện gì nữa, thành thành thật thật nói: “Tôi ở trên mạng không thoát ra được nên vô cùng gấp, vì thế tôi cứ bò theo đường truyền internet và không hiểu sao lại đến trường học.

Thực ra ban đầu tôi có muốn hù dọa ai đâu, chẳng qua tôi muốn xem nữ sinh chơi game kia ngoại hình xinh đẹp kia thôi, chơi quá dở! Tôi bực mình tự hỏi, đánh dở như vậy rồi mà còn đòi chơi tiếp à?”

Cố Diệp ghét bỏ mà nói: “Anh có tư cách gì để quản người ta?”

“Tôi… tôi chỉ muốn nhắc em ấy một câu là không thể chơi như thế, ai ngờ cô bé có thể nhìn thấy tôi, sau đó ẻm hét toáng lên muốn banh nóc nhà.

Lúc đó tôi bỗng nhận ra một điều, ồ thì ra mọi người có thể nhìn thấy mình nè! Cuối cùng tôi không phải cô đơn bò trên mạng nữa rồi! Suy cho cùng là do tôi quá cô đơn nên mới trêu chọc bọn họ hằng đêm như vậy.” Lý Minh nói đến đây, dõng dạc tuyên bố: “Tôi đang làm việc tốt, tôi sợ mấy đứa đột tử như tôi thôi, tôi thề.”

Triệu Bằng Vũ nện một phát nhưng không trúng vào người Lý Minh.

Hắn quay đầu cầm bàn tay nhỏ của Quỷ baby đập vào mặt tên đó: “Bọn họ chưa kịp đột tử thì bị anh hù cho chết tức tưởi rồi!”

Cố Diệp bổ thêm một quyền: “Lần đầu anh không dọa được tôi, nhưng đến lần hai thì do anh xấu xa bất chấp rồi.”

Triệu Bằng vũ tiếp tục đấm hắn: “Anh biết mình sai ở đâu chưa? Sau này còn dám đi dọa người khác nữa không?”

Cố Diệp tức giận: “Lúc anh bảo người khác sợ hãi, đôi mắt sáng lên không khác gì đèn pha ô tô.

Rõ ràng anh vô cùng thích thú khi thấy người ta sợ chết khiếp, lại còn dám ngụy biện! Không biết hối cải! Quỷ con như anh quê tôi xích đầy!”

Triệu Bằng Vũ: “Đánh anh ta!”

Hạ Tường vừa ngáp vừa nhìn Cố Diệp và Triệu Bằng Vũ cho Lý Minh một trận tơi bời.

Hắn ta lúc đầu còn dám ngụy biện, cho rằng việc mình làm là hành động chính nghĩa.

Nhưng càng về sau hắn càng không dám biện luận cho bản thân nữa, bởi vì hắn cảm thấy hù dọa người chơi cực kỳ thú vị, nhất là khi hù dọa những nữ sinh kia.

Lúc hắn còn sống, bề ngoài xấu xí lại thích ru rú trong nhà, người thì trông lôi tha lôi thôi.

Mà nữ sinh độ tuổi này đâu ai thích hắn và họ cũng không thèm nói chuyện với hắn ta.

Sau khi chết rồi Lý Minh mới phát hiện mình có thể tùy ý ra vào ký túc xá nữ, thậm chí có thể dọa những nữ sinh thanh cao kia phải suy sụp khóc thét lên.

Khiến người đẹp sợ hãi, đối với hắn đó là một cảm giác thành tựu.

Sau khi đánh thằng cháu trai này thành đầu heo, Cố Diệp bèn đưa hắn ta đến nơi cần đến.

Khi cậu nhìn lại đồng hồ, đã bốn giờ hơn rồi.

Cả ba người đều mệt rã rời, mỗi người chiếm lấy một cái ghế sofa rồi thiếp đi.

Hôm sau, mọi người ngủ một mạch tới mười giờ hơn.

Lúc Cố Diệp tỉnh dậy, Triệu Bằng Vũ và Hạ Tường còn đang yên giấc nồng say.

Cố Diệp nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ thì phát hiện ba lô của mình đã được thu dọn xong, những sinh vật phi nhân loại kia đều nằm trong đó chờ đợi cậu.

Cố Diệp đeo ba lô lên vai, nhẹ chân nhẹ tay bước ra cửa rồi gọi cho Úc Trạch: “Em dậy rồi nè, giờ em qua chỗ anh nhé.”

Cố Diệp trực tiếp lái xe đến công ty của Úc Trạch, bây giờ bảo vệ ai cũng biết mặt cậu nên để cho cậu qua.

Nhân viên lễ tân trông thấy cậu bèn nhanh chóng gọi thêm người tiếp đón, đãi ngộ không khác gì khách VIP.

Lúc Cố Diệp đến văn phòng Tổng giám đốc thì Úc Trạch vẫn chưa họp xong.

Trợ lý của thư kí Lưu lịch sự đáp: “Xin cậu chờ một lát, nếu cần gì thì cứ bảo tôi tôi sẽ chuẩn bị cho cậu.”

Cố Diệp mỉm cười hỏi: “Thư ký Lưu nói gì với các anh rồi? Tại sao tôi cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn tôi hơi kỳ lạ nhỉ.”

Trợ lý nhỏ trầm ngâm một chút: “Dạ, nếu phu nhân tổng giám đốc đến kiểm tra thì chúng tôi phải nhanh nhẹn và khéo léo.”

Cố Diệp cười đính chính lại: “Anh ấy nói sai rồi, phải là chủ nhân nhà tổng giám đốc mọi người, đến kiểm tra công tác.”

Trợ lý nhỏ lễ phép cười cười: “Nghe cậu hết.”

Cố Diệp bật cười, sao mọi người không có nguyên tắc gì hết vậy?

Đúng là cậu không biết thực ra Thư ký Lưu dạy cho học trò của mình một nguyên tắc là: Tổng giám đốc nói rất đúng, phu nhân giám đốc nói càng đúng hơn, không muốn bị bắt bẻ thì nghe cậu ấy.

Lúc này, Cố Diệp nghe thấy tiếng nói quen thuộc từ xa lại gần, hai mắt cậu bỗng sáng ngời.

Trước khi đi ra ngoài, Úc Trạch đang nói chuyện vô cùng nghiêm túc với cấp dưới nhưng khi thấy Cố Diệp bước ra khỏi cửa, ánh mắt anh chợt dịu đi, khóe miệng cong lên.

Anh nắm lấy tay Cố Diệp cực kì hợp tác bảo: “Em làm anh giật mình.”

Cố Diệp được chiều cười ra tiếng: “Vậy là kế hoạch thành công tốt đẹp!”

Khi những người trong phòng kế hoạch nhìn thấy Úc Trạch rất vui vẻ bèn nhân cơ hội để hỏi: “Tổng giám đốc Úc, dự án mà tôi vừa đề cập …”

Úc Trạch quay đầu sang chỗ khác, gương mặt lạnh lùng:  “Về xem lại.”

Thư ký Lưu nín cười, mấy người ngây thơ quá rồi, bộ mấy người nghĩ rằng khi tổng giám đốc Úc vui vẻ thì kế hoạch sẽ được thông qua à? Tốt tính nhưng cũng phải xem đối tượng là ai đã.

Sau khi Cố Diệp thấy Úc Trạch ký mấy tờ báo cáo trên bàn xong, lúc này mới nói: “Em đói, sáng giờ em chưa ăn gì hết.”

Úc Trạch nhíu mày: “Tại sao lại chưa ăn?”

Cố Diệp mỉm cười trả lời: “Chẳng phải do em muốn gặp anh càng nhanh càng tốt à?”

Tính cáu kỉnh của Úc Trạch bị lời nịnh nọt của Cố Diệp làm cho mất tiêu.

Anh đứng dậy nắm tay Cố Diệp dắt ra ngoài: “Về sau một ngày phải ba bữa, một bữa cũng không được thiếu.”

Khóe miệng Cố Diệp giật giật: “Nếu vậy anh phải quan sát em gắt gao vào, bằng không, hừ hừ.”

Úc Trạch nắm chặt tay cậu, trầm giọng nói: “Anh ước gì có thể trói chặt em ở bên cạnh, canh giữ em suốt ngày, nhưng như vậy em sẽ không vui.”

Cố Diệp mím môi: “Anh không thể nào ích kỷ một chút,để khiến em không vui được à?”

Úc Trạch bất đắc dĩ nói: “Em chịu không?”

Cố Diệp kìm không đặng nắm chặt tay Úc Trạch, đối phương càng như thế này, cậu càng cảm động, càng không muốn buông ra, càng không đành lòng chống đối anh: “Vậy thì kể từ bây giờ, em sẽ ăn ngon mỗi ngày và sẽ không để anh phải lo lắng nữa.”

Mặc dù tính tình cậu luôn thẳng thắn tùy hứng, nhưng khi đến chỗ Úc Trạch thì cậu rất nghe lời.

Lúc này anh mới nhếch khóe miệng và nhẹ nhàng xoa đầu cậu: “Ngoan.”

Sau khi ăn một bữa thịnh soạn lấy lại năng lượng,  Cố Diệp theo Úc Trạch trở về công ty.

Lúc anh bận, cậu sẽ nằm trên ghế sa lon nghịch điện thoại.

Chỉ cần hai người ở trong một căn phòng, cảm nhận sự tốn tại của đối phương, tuy không nói lời nào họ vẫn cảm thấy ngọt ngào.

Cố Diệp vô cùng hưởng thụ bầu không khí như thế này, nó mang lại cho cậu cảm giác an tâm và chỉ có mỗi Úc Trạch mới có thể mang lại điều đó.

Cố Diệp truy cập vào mạng nội bộ của trường.

Lúc này, các học sinh vẫn nghi ngờ virus đáng sợ kia là do Mục Cảnh Trác làm ra.

Không biết cậu bạn này đang nghĩ gì nữa, không một câu biện hộ như thể đang ngầm thừa nhận.

Cố Diệp sử dụng thẻ sinh viên của mình để đăng nhập vào tài khoản và trả lời bài post: Virus đã được giải quyết, không phải ZZ.

Ngay khi Cố Diệp trồi lên, các bạn học kinh ngạc đến ngây người: Nam thần tại sao cậu lại nói đỡ cho cậu ta?

Cố Diệp cau mày, cậu cảm thấy hình như có ai đó luôn cố tình bắt nhịp để mọi người bêu xấu thanh danh của Mục Cảnh Trác.

Gặp ngay Mục Cảnh Trác tính tình bất cần đời, không thèm giải thích cho bản thân, bảo sao danh tiếng xấu đến thế.

Cố Diệp: Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.

Fan em trai em gái Cố Diệp đều sợ hãi: Chẳng lẽ… Đậu má! Gặp quỷ hả?!

Để không gây hoảng sợ, Cố Diệp trả lời: Có người cố tình giở trò quỷ, tối qua tôi đã báo cảnh sát và người đó đã bị bắt.

Các học sinh lúc này mới yên tâm, không gặp phải quỷ là tốt rồi, bằng không mấy đêm nay ngủ không yên.

Cũng có bạn học kịp phản ứng, địch mẹ! Tại sao mình không báo cảnh sát nhỉ?

Hạ Tường cho một câu trả lời thần kì: Chắc do ngốc á.

Toàn trường lặng im, đúng là thần last hit!

Cố Diệp dùng * nhắc nhở: Lúc ra ngoài hai cậu đừng quên khóa cửa đấy.

Hạ Tường: Tớ biết rồi, tớ vừa mới nhận được tin rằng thầy Vu bị bệnh, vừa phải nhập viện tại bệnh viện trực thuộc Đại học Y Bắc Kinh gần trường học của chúng ta.

Sáng mai cậu ráng về sớm rồi tụi mình đi thăm thầy, ok chứ?

Cố Diệp trả lời: Giờ cơm trưa mai tớ sẽ về, các cậu nhớ chờ tớ đó.

Cố Diệp không ngờ rằng chỉ là một chuyến thăm bệnh thầy cô bình thường thôi lại gặp phải thảm án..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Què Cũng Bị Ta Lừa Đến Đứng Lên
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...